Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hiddelston từng có hai mối quan hệ yêu đương trong quá khứ, đấy là lúc trước thôi, giờ thì cậu ta đang là người độc thân vui tính rồi.Nhưng tình cũ thì không rủ cũng tới, đây là hai người kéo tới một lượt..OOC nặng!!! Không phải nguyên tắc mà là fanfic. Cân nhắc!Nhân vật không thuộc về tôi.Cảnh báo: Đây sẽ là một couple không có miếng hint nào, nhưng tôi kệ vì tôi simp Albee vcl ra. Giới thiệu đợt chơi ba mới mà tôi vã hàng:Aiden ( top ) x Albee ( bot ) x Hasui ( top )Khỏi hỏi cũng thấy gu tôi mặn đến mức nào nhưng kệ đi, hít đã. Mời các bác nào cùng gu nhai chung cho vui nhà vui cửa.…
đây là truyện được sinh ra với sứ mệnh là để tui dành tặng các chương truyện của tui cho những người tui muốn tặng chương mà không ảnh hưởng tới truyện của tui nên đừng ai bình chọn cho bộ truyện này…
Tôi đã gặp gỡ cậu..An chuyển đến một ngôi trường trung học trong thị trấn, ở đó, An đã gặp Hoàng. Mọi hành động, cử chỉ xung quanh đều khiến An cảm thấy nghi ngờ, đôi lúc chỉ muốn thật sự buông bỏ, nhưng rồi An vẫn chìm đắm trong thứ tình cảm ấy, chẳng biết liệu nó sẽ đi đến đâu, có mù quáng hay đưa đến hạnh phúc?…
có một vị khách lạ bước vào cửa hàng tranh của Douma... cảnh báo: lowercaseTruyện chỉ được đăng tải tại Wattpad, page cá nhân và tài khoản Facebook cá nhân…
Con xin lỗi nếu điều này làm bố mẹ phiền lòng, nhưng đây là cảm giác thực sự của con lúc này. Con không muốn về nhà. Có lẽ vì xa nhà quá lâu mà sợi dây kết nối với ngồi nhà con được sinh ra và lớn lên quá lỏng lẻo chăng? Khi ai cũng háo hức tết về được chăm sóc và được bố mẹ chăm sóc sao con lại thế? Lên xe về nhà con thực sự thấy buồn lắm.Bố mẹ biểu hiện cho con tình thương vừa đủ khi ở nhà. Có lẽ cũng lẽ thường tình tâm lý người lớn tuổi. Nhưng suốt những năm tháng học xa nhà, đôi khi con thấy bản thân bị bỏ rơi, thấy lạc lõng tự thương xót mình. Càng lớn, cảm giác ấy càng mạnh mẽ. Con khôn lớn trưởng thành không có nghĩa con không dễ tổn thương. Đơn giản là cuộc sống xa nhà dạy con phải nuốt nước mắt lại, xù gai nhím ra để bảo vệ cô gái nhỏ vẫn luôn tự ôm lấy mình. Nỗi bất an vì một tương lai bất định, nỗi cô đơn vì một tình yêu đã đi xa không phải lỗi của bất cứ ai khác. Nhưng những cảm xúc ấy, những nỗi hoang hoải ấy khiến con gái bỗng nhận ra mình lạc lối mất rồi.…
Mitsuhiko Yuna là 1 neet. Cô thích chơi game về thám hiểm vũ trụ. Và 1 ngày, cô biến thành nhân vật mà cô tạo ra trong trò chơi đó, với tên gọi là Hildegard von Schleswig-Holstein. Rồi cô gái nhỏ sẽ ra sau nhỉ?…
Tựa gốc: Bất Ái Giang Sơn, Ái "Thái Giám" Tác giả: Tiểu Tiểu Chu Trợ. Thể loại: Cổ trang, Cung đình, 1x1, Cường nhược bá đạo ôn nhu công x thông minh xinh đẹp đế vương thụ, chút ngược, sinh tử, HE. ****Văn Án*****Em thụ là con tướng quân, có mẹ là đệ nhất mỹ nhân được hoàng thượng si mê nên bị hoàng hậu ghen ghét giết cả nhà. Ôm đứa con còn mang tã trên đường chạy trốn, mẹ em liền đem em đến gửi gắm chỗ thái giám tổng quản, may ông này cũng tốt bụng nên đồng ý ôm "của nợ" này về. Em đi theo công công đáng lẽ ko thoát khỏi kiếp bị thiến, nhưng chắc lúc đấy tại kê kê em còn quá nhỏ, tìm cắt cũng hơi khó nên được ổng cho giữ lại mà nuôi =)))Lớn hơn 1 chút thì em gặp đại hoàng tử, chưa đủ thời gian mút xong cây kẹo, 2 bạn nhỏ đã nắm tay nhau thề thề thốt thốt, rằng tương lai nếu thành hoàng đế, anh nhất định sẽ phong em làm hậu :"> Đến tuổi thiếu niên, em được phái tới chỗ anh theo hầu, anh giờ mới biết ẻm là thái giám, đành ngậm ngùi gác lại lời hứa hẹn trước kia. Tuy vậy, những xúc cảm anh đối với em lại chẳng hề phân biệt giới tính, dù đã bị lý trí nhiều lần răn đe nhắc nhở, con tim vẫn bướng bỉnh tai ngơ mắt điếc, đập mạnh thì vẫn cứ đập mạnh, ghen thì vẫn cứ ghen =)))Sau anh đúng là thành hoàng đế, em vì không muốn anh bận tâm nên xin đến phòng bếp làm việc, anh ân chuẩn nhưng cũng ích kỷ không cho phép ai được gặp. Nhìn cảnh em bị ức hiếp, bạn Nhị vương gia nhịn ko được tức quá, bất chấp kháng chỉ lôi ẻm đi luôn. Anh công trong cơn ghen nổ óc cũng nhận ra em quan trọng với mình thế…
Mười năm cày nát Kiếm Sĩ Cứu Thế, chết hàng nghìn lần, chửi game đến khan cổ, cuối cùng tôi cũng phá đảo.Đáng lẽ chỉ có màn hình "Chiến thắng" hiện ra và tôi được ngủ một giấc tới sáng. Nhưng không. Nó lại ném vào mặt tôi một lựa chọn kỳ cục:[Bạn có muốn bắt đầu một cuộc hành trình mới của riêng bạn không, thưa anh hùng?] [Có/Không]Tất nhiên, với đầu óc một thằng đã rã rời sau cả đêm không ngủ thì sẽ nghĩ gì? Tôi bấm "Có".Và rồi mở mắt ra... tôi biến thành một quý tộc tên Caelum Drestan. Chỉ số yếu đến mức thua cả npc, không kỹ năng, không gì cả.Tệ hơn? Tôi đang học ở Học viện Velstein - cái nơi được mệnh danh là "ngọn hải đăng tri thức", nhưng trong mắt người từng chơi game như tôi thì nó là "lò sát sinh".Không có còn Save. Không còn Load. Chỉ còn tôi, một thằng phế vật, cố gắng bám víu lấy mạng sống trong chính cái thế giới từng khiến tôi đau khổ mười năm trời.Đây không phải câu chuyện anh hùng. Đây là một trò chơi sinh tồn. Và lần này, tôi không được phép chết.…