[VEINXJANYE] NGÀY LỄ TÌNH NHÂN CỦA CHÚNG TA
fic này đáng iu cực🥺…
fic này đáng iu cực🥺…
Là một quận chúa ai cũng yêu mến nhưng tại sao một người mà cô mãi hận vì không thể yêu. Rồi hỏi thế gian này chữ Đa tìnhYêu là gì?Yêu là đứng đằng sau dõi theo người ấy ư?Yêu là nhìn người đó hạnh phúc với người khác sao?Yêu là chết đi thì người đó có quan tâm không?Yêu.....là.....gì( Truyện này mình viết nhằm nâng cao ngôn ngữ vẫn chương, phục vụ mục đích cá nhân nêu bạn nào thấy hay thì cho mìn sao nhé!:))))-------------------@ Cảm Ơn@--------------/…
Đôi mắt lạnh lúc sắt bén như con dao chứa đựng cả bầu trời u sầu trong tâm hồn của một con người ít nói nhưng mỗi điều cậu làm để cho mọi người xung quanh một cảm giác thân thiện hoà đồng cùng với đó là cuộc đời đầy bi thương mà một đưa trẻ cho đến lớn qua từnng cung bậc từng thời kì lớn lên cậu mất dần tất cả rồi ai đó gieo cho cậu một hi vọng. Như một trò đùa không ai còn ở lại với cậu và cậu chỉ biết một mình nhưng đôi mắt ấy không bao giờ vui Nhân vật trong truyện - Sếu ( nhân vật chính) - ông Gạo ( nội Sếu) - Bà Lạc ( bà của Sếu) -Ba mẹ của sếu - Tây ( chị cùng cha khác mẹ của Sếu) - Chua ( bạn thân của Sếu) - Bắp (bạn thân của Sếu) - dưa ( bạn thân và là người sếu thương) -Hạc ( người yêu của Sếu) - Ni ( người thương Sếu) - cùng một số nhân vật phụ khác...…
Ngọt ,ngược ,H ,He…
lin công x hoon thụ…
lần đầu mình viết truyện á. oneshort thôi😢 mình viết nó từ 2019 mà không dám đăng lêngiờ đọc lại rồi đem lên đăng luôn. nó ngắn củn cỡn nên mọi người thông cảm. hicTHỂ LOẠI XUYÊN KHÔNG…
Đọc thì biết, à mà đừng lo về ngôn ngữ khi thấy chương nhé…
Vô tình cứu được chú cún nhỏ tôi cứ ngỡ chú cún ấy sẽ cứ như vậy mà lớn lên . Nhưng không ngờ lớn lên rôi tôi mới phát hiện.... " Đó không phải cún mà là SÓI !! "…
'cậu là người của tôi, bây giờ và mãi mãi'…
Câu chuyện nói về một chị đại T/b gặp được nam thụ jimin ở ngôi trường Bighit. Họ sẽ gặp bao nhiêu trác trở để đến được với nhau :< Cùng chờ truyện của Au nhé#giangtueman…
Tác phẩm : Shein|| Thiên Niên Chi Luyến: Mộng Tỉnh Tựa Sương HoaTác giả : Hỷ Mộng CácTình trạng : Đang tiếp diễnSố chương : Đang cập nhập Văn án:"Ta về ôm mộng trinh nguyênBờ hun hút lạnh nắng xuyên hình hài." (*)Đứng trước khu di tích lịch sử mà nước mắt Rein vô thanh vô thức lăn dài. Rầm một cái. Sét rạch ngang trời, nàng bỗng xuyên về 1000 năm trước, khi mà chiến loạn vẫn xảy ra liên miên. Nàng gặp được hắn, bước vào hồng trần liền dính vào thứ gọi là ái tình thế tục."Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ sinh tửSông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòngMạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?" (*)Hắn, dưới sông Vong Xuyên đau đớn dày vò. Hắn vẫn chung thủy đợi nàng, đợi 1000 năm để không phải uống chén canh Mạnh Bà, giữ nguyên kí ức nhập vào luân hồi.Thiên niên chi luyến - lưu luyến ngàn năm không buông.Mộng tỉnh tựa sương hoa - nhân sinh như một giấc mộng, tỉnh lại rồi một đời hóa ra cũng là sương khói.Chú giải: (*) Sưu tầm…
"một chút gì đó đáng yêu, một chút gì đó ngại ngùng."…