DUYÊN TRUYỀN KIẾP [ABO]
lần đầu viết còn nhiều sai sót mong mn bỏ qua…
lần đầu viết còn nhiều sai sót mong mn bỏ qua…
Thói quen, chính là không thể hoàn toàn từ bỏ. Nếu không có cơ hội thì thôi, nhưng một khi có, cái thói quen mà ngày nào đã chìm vào quên lãng sẽ trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và quan trọng nhất là, nó sẽ trở thành một thứ giống như bản năng, có muốn cũng không thể buông tay...Ta viết không tốt lắm, chỉ đơn giản là muốn đưa đến mọi người một câu chuyện của bản thân mà thôi. Mong mọi người ủng hộ.…
"Này, hứa là biến mất hay chết trước em nhé Seongje""Mày điên à? Tao thì chết kiểu đéo gì được? ""Không... Chỉ là muốn anh hứa với em thôi""Ừ, tao đéo chết được đâu. Có chết thì mày cũng sẽ theo tao thôi mà""Hứa rồi nhé, đừng thất hứa với em đấy"…
"CHÚNG" đã đi về đâu?…
Thuở ấy... Chúng tôi đã từng yên bình cười, từng đi học, từng đùa giỡn, từng tin rằng thế giới này sẽ mãi bình yên.Nhưng rồi, một buổi sáng, chúng tôi tỉnh dậy giữa đống đổ nát, nơi quỷ dữ thống trị và con người thì sống trong nỗi sợ hãi, cái chết có thể đến với bất kì ai, bất kì độ tuổi nào.Hành trang của chúng tôi là tình bạn, là nước mắt, và...tính ngườiHiện giờ ra sao? Chúng tôi cũng không biết nữa.Chỉ biết rằng... "chúng tôi đã từng."…
"hay là mình hẹn hò đi em nhỉ?"warning: textfic kèm văn xuôi, teencode, ooc, tục.weak hero class.…
"Lee Han Young, em là thứ sạch sẽ duy nhất mà tôi có thể tìm thấy sau khi đã đi qua đống rác rưởi của thế gian này"…
Đây không phải là một câu chuyện tình.…
Trong cái lạnh chết chóc của Bắc Cực năm 1921, một bí mật kinh hoàng bị chôn vùi dưới lớp băng vĩnh cửu: một loài ký sinh cổ xưa, ZN-V/0, được phát hiện trong thi thể người tiền sử. Không phải virus, không phải vi khuẩn, nó là thứ vượt ngoài sự sống - một vi hạt ký sinh có thể đánh thức tử thi, biến chúng thành những cỗ máy săn mồi vô hồn.Từ những thí nghiệm bí mật của Liên Xô trong Thế chiến II đến thảm họa Omega năm 1982 tại Trạm 7-Polar, nơi một vụ nổ hạt nhân che giấu sự thật, ZN-V/0 đã âm thầm chờ đợi. Đến năm 2024, băng tan tại Arkhangelsk đánh thức cơn ác mộng: những thi thể không phân hủy, mắt trắng dã, di chuyển nhanh như người sống, chỉ để lây nhiễm và ăn. Từ Nga đến châu Âu, rồi toàn cầu, nhân loại đứng trước bờ vực diệt vong.Liệu đây là sự trỗi dậy của một loài cổ đại bị lãng quên, hay dấu hiệu của một cơn đói vĩnh cửu không bao giờ chết? Một nhân viên sinh tồn, RZ-02, để lại lời cảnh báo cuối: "Chúng không phải người chết. Chúng là cơn đói..."…
2 người bạn lúc đầu là người bạn thân với sau nhưng tháng sau hai người bạn thân.....…