Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Người được dệt từ ánh sáng thuần khiết nơi Thánh điện - Kẻ đã đánh mất tên mình dưới vực sâu."Người ta nói Thánh nữ không được phép nhìn xuống vực sâu. Nhưng vực sâu đã từng nhìn lại nàng...Và đó là lần đầu tiên một Thánh nữ trở thành dấu vết của điều không nên tồn tại.[ Thể loại : Fantasy, Dark Romance , action, psychological ]_ Khai bút : 01/07/2026_ Đóng bút : ?/?/?• Tác phẩm được đăng trên hai nền tảng: +, Wattpad ( @Fixzethh) +, Mangatoon (@_Fixzeth)…
Trong một đêm trăng máu đầy rợn rùng, Grace - cô bé 11 tuổi vô tình bước qua cánh cửa phủ đầy rêu xanh, nơi những món đồ chơi biết nói, linh hồn trẻ thơ bị nhốt, và "Họ" - những thực thể bóng tối luôn dõi theo từ cõi vô hình.Cùng với người bạn thân Anne - giờ đây chỉ còn là một con thỏ bông ma mị - Grace phải đối mặt với vòng lặp thời gian, những cánh rừng đầy nhện, và bí ẩn cổ xưa hàng nghìn năm chưa từng được kể..."Sợ hãi là một cái kết bi thảm." - "Họ" đã nói thế.…
Thế giới, từ trước đến nay, nó chia thành ba mảng và thú thật, chẳng bên nào là thiện, ác cả khi mà cả ba đều cho rằng mình là "thiện" và cho kẻ địch của mình là "ác", vậy nên thứ duy nhất mọi người có thể định hình cho thế giới lúc này là sự "vô định".Ba Đảng phái, với hiện thân cho trật tự, Đảng Hành Pháp đã bị loại bỏ trong sự kiện mang tên "Thanh Trừng", Đảng Loạn Thế, hiện thân của hỗn loạn, hiện đang nhởn nhơ đâu đó ngoài tầm kiểm soát với dã tâm khổng lồ cùng tiềm lực sẵn sàng để tạo nên chiến tranh bất cứ lúc nào, cuối cùng là Đảng Ngoại Vi với tổ chức đại diện là FireAxis, cũng là nơi mà Shird, nhân vật chính của chúng ta làm việc. Dù Đảng Ngoại Vi là hiện thân của sự trung lập nhưng bản thân Nine Council cũng không quá tin tưởng với việc mình đang làm, rằng liệu đứng về trung lập để tìm một giải pháp tốt hơn liệu có thật sự đúng, liệu có thật sự không trái với tính người?…
Lưu ý: Đây là một tập-series của những phân đoạn rất nhỏ trong cả một tổng thể lớn hơn rất nhiều. Mong đừng hoảng nếu như mọi thứ xảy ra không theo trình tự nhất định. Mình rất khuyến khích những đánh giá mang tính xây dựng, thậm chí là dựa vào câu chuyện của mình viết nên câu chuyện của chính bạn và chia sẻ nó đến mọi người.Đây là nơi mình sẽ thử tìm kiếm feedback lại để mình tinh chỉnh và hoàn thiện cậu chuyện của mình.Cảm ơn!(Bối cảnh)Trong 1 thế giới trung cổ ẩn chứa nhiều điều huyền bí. Anh-Rey, xuất thân từ một gia đình nông dân tại vùng quê thanh bình nọ.Anh tồn tại, như một phần của thế giới, một bánh răng nhỏ bé trong 1 chuyển động vĩ mô.Và rồi."Liệu mình có thật sự thuộc về nơi này?""Mình mong muốn điều gì? Mình có đang sống không, hay chỉ tồn tại?""Mình có nên?"Và theo những câu hỏi, theo làn gió xa tít cả chân trời.Anh đi. Chỉ đi thôi. Mà không biết rằng, bánh răng đầu tiên đã gãy vụn.Và thế giới sắp đổi thay.…
Khi thần quyết định xoá sổ nhân loại...Một khế ước sinh tử được lập ra.8 con người.8 vị thần.Kẻ thua → tuyệt diệt.Nhưng... liệu "con người" có thật sự yếu hơn?…
Thể loại: Vampire, SpankingẨn xa trong khu rừng rậm, phía trên con đường mòn quanh co có một đàn gồm 7 vampire sinh sống.Cách tốt nhất để tồn tại là ẩn giấu thân phận của mình nhưng làm sao mà họ có thể giấu đi được đôi mắt màu đỏ rực, răng nanh và hàm răng có thể biến đổi tùy lúc, và nhất là những cơn khát máu dữ dội ?Điều đó thật không dễ dàng và đầy rẫy nguy hiểm nhưng sự vâng lời tuyệt đối có thể là cáchWarning : có nhiều nội dung người lớn. Cân nhắc trước khi đọc ( lời tác giả đó nha)Credit : SpringDayTeam2 (Truyện dịch đã có sự cho phép của tác giả)…
Truyền thuyết kể rằng...Trước khi có thiên đạo, trước khi có tiên nhân, vũ trụ từng tồn tại một sinh vật khổng lồ.Nó không phải thần.Không phải ma.Cũng không phải yêu.Nó là Thái Cổ Thiên Chu - con nhện cổ đại đã dệt nên tấm lưới bao phủ cả bầu trời.Tấm lưới đó được gọi là... Thiên Võng.Thiên Võng không chỉ giam cầm vận mệnh của sinh linh,mà còn ngăn chặn những thứ kinh khủng ngoài vũ trụ - 12 Cổ Thần Ngoại Giới đang chờ ngày nuốt chửng thế giới.Hàng vạn năm trôi qua.Thiên Võng vẫn tồn tại.Thiên đạo vẫn vận hành.Vận mệnh của tất cả sinh linh... đều bị viết sẵn.Cho đến khi một thiếu niên xuất hiện.Hắn tên Lục Trần.Một kẻ không có linh căn.Một kẻ bị thiên đạo bỏ rơi.Một kẻ... không có vận mệnh.Không ai biết rằng...Sự tồn tại của hắn chính là lỗ hổng duy nhất trong Thiên Võng.Khi các Chu Vương thức tỉnh,khi thiên đạo bắt đầu sụp đổ,khi những con mắt cổ thần nhìn xuống từ bầu trời...Lục Trần sẽ phải lựa chọn:Trở thành Thái Cổ Thiên Chu, kẻ dệt nên vận mệnh của vạn giới.Hoặc...xé nát tấm lưới của thiên đạo, giải phóng cả thế giới - dù cái giá là tận thế."Tu sĩ cả đời dệt lưới để leo lên trời.""Còn ta...""Ta sinh ra để phá nát tấm lưới đó."…
--- "Muốn lên thiên đàng... phải bước qua địa ngục!"Biệt thự bốc cháy. Gia đình hóa tro tàn.Người yêu phản bội. Bạn thân đâm sau lưng.Lục Dã Hàn mất tất cả - chỉ còn một đôi mắt... đỏ rực hận thù.Khi cả thế giới quay lưng, một giọng nói vang lên trong bóng tối:> "Nếu không ai yêu thương ngươi... vậy hãy để họ sợ ngươi."Anh bắt đầu cuộc chơi mới - lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng vẫn giữ trái tim lặng lẽ hướng về ánh sáng.Nhưng giữa đêm đen ấy, liệu có kẻ nào đang lặng lẽ đi bên anh, bảo vệ anh trong im lặng? Một câu chuyện trả thù, tổ chức ngầm, mưu kế xoắn não, nhưng vẫn dịu dàng đâu đó ánh mắt chạm nhau đầy thấu hiểu.> Hắn không cần ai thương hại... chỉ cần một người không bỏ rơi.#trả_thù #bí_ẩn #drama #hint_BL #tổ_chức_ngầm #darkfic #ngược_tâm #bá_cháy #anh_tràm_thầm_bảo_vẹ_…
Vong NiệmTác giả: Than TrắngVăn án_____Khi sương mù bao phủ, sự hôi thối, vửa mục, tha hoá và thối rửa. Xé toạc vực thẩm bằng nỗi oan khuất. Bầu trời đang bị bẻ cong bằng tử khí? Nó vốn đã như vậy sao? không? Đô thị sầm uất? Bầu trời? Nước luôn chảy ngược lên bầu trời? Luôn đỏ? Bóng tối và những con mắt luôn gắn liền với nhau? Nuốt chửng tất cả..Nuốt chửng... Loài người? Cho đến khi hoàn toàn điên. Cắn nuốt. Xé toạc. Điên Cuồng. Mất nhân tín. Đôi chân đó, tà áo xanh, *BỤP* thoi thóp và giọng nói đó vang mãi trong tâm trí. "Tín Đồ của ta" mọi đực tín vụn vỡ và vị thần, cầu xin, không phải thần mà là quỷ...Hoá ra giấc mơ là thật. Tận thế, phó bản, tất cả là thật.Lừa dối, tất cả đều đang lừa dối. Thoi Thóp, hận thù, hắn bấu vào nàng cắn nuốt nàng. NUỐT NÀNG! NUỐT NÀNG! Nghiền nát nàng thành tro bụi, luyện thành chiếc nhẫn mà có thể nắm trên tay để nàng phải đồng quy vu tận[CHÚC MỪNG KÝ CHỦ HOÀN THÀNH PHÓ BẢN THÍCH NGHI CẤP SSS][Rẹt ẹt...lỗi hệ thống...rẹt lỗi hệ thống sai phó bản...rẹt..Làng tân thủ đã sẵn sàng cho kẻ bị ruồng bỏ, chúc ký chủ vui vẻ.]______Lưu ý: Văn phong còn non kém, truyện ở một thế giới khác, không như thế giới thật, thế giới hỗn loạn, giả tưởng, truyện viết theo ngẫu hứng, không nên đặt nặng cốt truyện, truyện chỉ mang tính chất giải trí, không dành cho người quá nghiêm túc. Mọi ý kiến hay đóng góp đều được ghi nhận, không có lịch cụ thể, Xin cảm ơn.hình ảnh được tạo bởi AI…
"Nếu người ta chết đi... thì ký ức của họ cũng phải chết theo?Hay ta có thể giữ họ lại, bằng mọi giá kể cả khi phải xé nát chính mình?"Kuro từng có một người tên là Fubuki trong đời.Ngày Fubuki mất là ngày 3 tháng 7.Ngày đoàn xe du lịch lao khỏi đường quốc lộ, cuốn theo tất cả.Chỉ có Kuro sống sót.Nhưng từ hôm đó, thời gian không còn trôi về phía trước nữa.Mỗi buổi sáng Kuro thức dậy, vẫn là ngày 3 tháng 7.Vẫn là mùa hè.Và Fubuki... vẫn ở đó. Ngồi bên giường, mỉm cười.Để giữ Fubuki ở lại, Kuro bắt đầu tự lập trình lại chính mình:Xóa ký ức bản thân.Giả lập cảm xúc.Nhân bản Fubuki ra hàng trăm phiên bản trong đầu.Tự biến mình thành "Fubuki mới" để thế chỗ cho người đã chết.Nhưng khi sự thật ngày càng mờ nhòe, Kuro dần hiểu ra:> Cô không sống trong ký ức của Fubuki.Cô sống trong nỗi ám ảnh của chính mình, nơi ký ức trở thành một nhà tù không lối ra.…
Tuấn - gã trai 27 tuổi lười biếng, cô độc - tỉnh dậy trong một ký túc xá thời chiến, nơi mỗi cánh cửa dẫn đến một bản thể khác của chính mình.Mỗi giấc mơ là một thế giới. Mỗi lần tỉnh là một lần chết.Có những người không sống, chỉ... nằm.Họ nằm trong chính cuộc đời mình như trong một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại.Trần Minh Tuấn - kẻ lười biếng đến mức cuộc đời cũng chán mà buông tay.Cho đến một buổi sáng, khi tỉnh dậy sau một giấc mơ nhòe, Tuấn phát hiện căn phòng mình đang nằm không còn là căn trọ quen thuộc,mà là một ký túc xá thời chiến cũ nát, nơi hành lang không có điểm cuối và những cánh cửa đều đánh số 213.Bên trong căn phòng ấy, Tuấn nghe thấy giọng của chính mình -giọng nói đến từ một bản thể khác, với đôi mắt giống hệt nhưng nụ cười méo mó hơn.Và từ đó, giấc mơ bắt đầu tự viết lại chính nó.Một vòng lặp siêu hình, nơi "thật" và "ảo" hòa vào nhau, nơi con người chiến đấu không phải với quỷ dữ - mà với chính nhận thức của mình.Phòng 213 Không Bao Giờ Có Cửa Ra -Kinh dị không nằm ở những gì ta thấy, mà ở việc ta không thể chắc rằng mình đang thức hay đang mơ.…
Phù thủy.Những kẻ dị hợm đầy quyền năng, lại trở thành nô lệ cho thứ công nghệ hạ đẳng của con người.Trong gian phòng đầy bụi, dưới ngăn tủ cũ kỹ nơi từng giấu các hũ mứt dâu ngọt lịm của bà, Serein kéo ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy mạng nhện, cái khóa móc đã rỉ sét như một thứ bị lãng quên từ thế kỷ trước.Nick quỳ xuống bên cạnh, tay phủi lớp bụi dày như tro than. Những ngón tay khẽ chạm vào các hoa văn khắc sâu trên nắp hộp - những vòng tròn, đường xoáy, biểu tượng cổ xưa mà ánh sáng leo lét cũng không thể làm mờ ý nghĩa.Chỉ cần một con dao phết mứt, móc vào và gảy nhẹ, cái khóa lập tức bật ra.Không có tiếng động lớn. Chỉ là một tiếng "cạch" khẽ khàng, như thể chính cái hộp cũng đã sẵn sàng hé lộ bí mật sau ngần ấy năm im lặng.Một mảnh giấy da.Một trang sách bị xé vội.Một cái mề đay bạc xỉn màu.Và mùi oải hương, nhạt đến mức như ký ức rơi vỡ giữa không khí."Toàn những thứ vớ vẩn." Ser thở dài.Nick nhặt mảnh giấy, đọc lướt những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã nhòe ở mép."Ser." giọng anh ta trầm xuống, gần như thì thầm. "Nếu tôi không nhầm thì bà của cô là một phù thủy."Serein không đáp.Cô nhìn chằm chằm vào cái mề đay như thể hy vọng nó tự giải thích mọi thứ. Nhưng nó chỉ nằm đó, nặng trĩu và lạnh lẽo.Nick tiếp tục: "Và cô... có thể cũng vậy."…
Chẳng có gì cả chỉ đơn giản là chàng trai sống cho hôm nay và cô gái sống vì tương lai . Những dòng suy nghĩ khác nhau đại diện cho khía cạnh cuộc sống mỗi người…
Đây là câu chuyện về một nền văn minh đã tự tay chôn vùi mình.Thành phố Erish - nơi ánh đèn neon không bao giờ tắt, nơi những chiếc xe bay lướt qua bầu trời, nơi công nghệ và ma thuật cổ xưa cùng tồn tại trong một sự cân bằng mong manh. Nhưng dưới lớp vỏ hào nhoáng ấy, Erish đang mục nát từ bên trong.Sự phân biệt giữa con người và Mutant đã kéo dài, kể từ ngày Great Abyss - vết nứt dưới đáy đại dương - mở ra, những dị nhân đầu tiên được sinh ra. Những kẻ dị biệt bị đẩy xuống Lawren, một thành phố ngầm nơi luật pháp của thế giới phía trên không thể vươn tới. Nơi đó, họ xây dựng một xã hội riêng, nhưng cũng là nơi những thế lực đen tối nhất ngự trị.Rồi một ngày, Gia tộc Heisenburg xuất hiện - một thế lực mới nổi với khối tài sản khổng lồ và những bí mật về Huyết Thuật, thứ pháp thuật điều khiển máu và xác thịt. Họ thách thức chính phủ, thao túng cả hai thế giới, và gieo rắc hỗn loạn.Những con người bị cuốn vào vòng xoáy đó - một cựu đặc vụ mang năng lực Mutant, một Đại úy cảnh sát bị chính hệ thống quay lưng, một thiếu chủ mang dòng máu của thế giới khác, và những kẻ bị lãng quên dưới đáy xã hội - họ không chọn con đường này. Nhưng họ phải đối mặt với nó.Họ chiến đấu không phải để cứu thế giới. Họ chiến đấu để sống sót. Để bảo vệ những người họ yêu thương. Để trả giá cho những lựa chọn sai lầm.Và rồi, khi tất cả đã qua, chỉ còn một người sống sót.Người đó sẽ kể lại câu chuyện này.…
Hur Hankes không phải là anh hùng, hắn là một thiên tài với trái tim đầy thù hận, một kẻ mắc chứng hoang tưởng vĩ đại. Chứng kiến cha mẹ bị sát hại vì một bí mật khoa học, hắn thề sẽ trả thù toàn bộ thế giới. Hắn tạo ra những con quái vật kinh hoàng nhất, thả chúng vào lòng thành phố, và mỉm cười nhìn nhân loại chìm trong biển lửa. Nhưng số phận trớ trêu thay, chính những 'tác phẩm' của hắn lại trở thành chất xúc tác, đánh thức những 'Di Tích' siêu năng lực tiềm ẩn trong con người.Hắn muốn hủy diệt thế giới, nhưng lại vô tình huấn luyện thế giới trở nên bất khả chiến bại. Và khi một chủng tộc ngoài hành tinh cổ xưa kéo đến để thu hoạch 'mùa màng', Hur Hankes phải đối mặt với một lựa chọn đầy mâu thuẫn là đứng nhìn nhân loại bị hủy diệt, hay tự tay bảo vệ những 'con mồi' của mình khỏi kẻ khác? Hành trình điên rồ nhất lịch sử khoa học viễn tưởng bắt đầu từ đây."…
Jeon Jungkook thường xuyên mơ những giấc mơ về một người đàn ông kì lạ nhưng cậu lại cảm thấy rất thoải mái vì điều đó. Giấc mơ đó khiến cậu rất hạnh phúc khi bên cạnh người đàn ông đó , cậu không nhớ khuôn mặt ấy ra sao chỉ nhớ rằng hắn rất đẹp rất thích xoa tóc cậu . Lâu dần cậu không còn mơ về hắn nữa Và....…
Tác giả: Mrs. BlackFoxTựa đề: Khu rừng RedwoodThể loại: Kinh dị, trinh thám, Creepypasta, Creepypasta OC, huyền bí.Thiết kế bìa: Mrs. BlackFoxNguồn bìa: Pinterest..Ban đêm. Trời lạnh. Không gian xung quanh u tối và đầy tĩnh lặng. Những tán lá đỏ thẫm màu máu đung đưa trong gió. Tiếng lá khô gãy vụn dưới chân người đàn ông vang lên, chậm rãi và đều đặn.Một vị cảnh sát đi giữa khu rừng. Anh không nhớ rõ làm thế nào anh đến được nơi đây, cũng không nhớ tại sao anh lại đến. Khẩu súng đã lên nòng, nằm chắc dưới tay anh. Dưới ánh trăng mập mờ len lỏi qua tán cây, anh nhìn thấy một người đàn mặc vét đen đứng từ xa, ẩn sau những hàng cây. Hắn không giống người. Người hắn cao kều, gầy guộc cùng với cẳng tay dài đến đầu gối. Gương mặt trắng bệch của hắn hướng về phía người cảnh sát, không mắt, không mũi, không miệng, cũng không một chút biểu cảm nào biểu lộ trên gương mặt hắn. Hắn đứng lặng thinh, không động cử, như thể đang hòa mình vào với khu rừng, với cảnh vật xung quanh.Một cảm giác bất an ập tới, vị cảnh sát chĩa súng về phía hắn và bóp còi. Tiếng súng vừa vang lên cũng là lúc một tiếng hét chói tai vọng tới, tra tấn màng nhĩ anh. Vị cảnh sát hét lên một tiếng rồi ngã gục xuống nền đất lạnh. Hai tay anh ôm đầu, miệng kêu van đến thảm thiết.Tiếng hét chói tai ấy kéo dài. Nó chứa đầy đau đớn và thống khổ, như từ một ai đó đang van nài sự cầu cứu, như từ một người đang bị tra tấn dã man.Và, không hiểu sao, tiếng hét ấy nghe như của con gái vị cảnh sát đó.…