BăngPhong's Adventure
những câu chiện hàng ngày của Băng và Phong được kể lại rất súc tích và ngắn gọn bởi tác giả.…
những câu chiện hàng ngày của Băng và Phong được kể lại rất súc tích và ngắn gọn bởi tác giả.…
in túi giấy…
chuyện nói về một cô bé mập khá là dễ thương gặp anh chàng soái ca thích chêu ghẹo. bỗng chốc từ một oan gia trở thành.......…
Yaoi!…
Thiên Yết là một người cực kì đẹp trai và danh dự không nằm trong top nhỏ.Anh là một sếp lớn ở Hàn Quốc.Hay nói cách khác,anh vừa là chủ tịch của một công ti lại vừa là một idol nên ai cũng kính nể. Tuy nhiên,chức vị của anh làm anh có nhiều kẻ ganh tị và nảy sinh ý muốn giết anh.Nhưng sếp lớn như anh lại yêu một cô gái nhỏ nhoi,là cái gai trong mắt nhân loại đau khổ này.…
Truyện chưa biết là ai sẽ có được trái tim của Kookie vì vậy tạm thời để allKook! Câu truyện này khá hay nhưng mình muốn có một cái kết khác nên đã Chuyển Ver lại bản Vkook.Fic đăng đúng ba lần, lần một 13 chap, lần hai 5 chap (End) và lần ba là ngoại truyện (Tự viết). Nội dung Fic :Jungkook - một chàng trai xinh đẹp vừa tốt nghiệp đại học, cậu vốn có một cuộc sống yên bình tươi đẹp nhưng sau một cơn ác mộng tất cả đã hoàn toàn thay đổi. Cậu bị vướng vào một lời nguyền đáng sợ, trong 7 ngày phải tìm được cánh cửa xanh. Kể từ đó hàng loạt những sự kiện kì bí vây quanh cuộc sống của Jungkook. Một xác chết bất ngờ xuất hiện khi cậu đang bơi trong bể. Sự xuất hiện của một bà lão bí hiểm chuyên dọn dẹp vệ sinh vào ban đêm. Một người chàng trai với vẻ ngoài hoàn mỹ nhưng ẩn sau vẻ đẹp đó là tính cách bệnh hoạn trái ngược. Một người bạn cũ lâu năm không gặp lại bị mất tích một cách bí ẩn sau cuộc hẹn với chàng trai kỳ lạ kia... vòng luân hồi sinh tử, những thù hận, khao khát trả thù điên loạn, chân tướng mọi việc cứ mập mờ ẩn hiện khiến người đọc khó lòng tin được ... cánh cửa xanh ở đâu? Thân phận thật sự của bà lão kì lạ là gì? Chàng trai bí ẩn kia có liên quan gì đến việc mất tích của bạn cùng phòng của Jungkook? Tại sao lời nguyền lại rơi vào cậu?Những sự việc kinh dị, kỳ bí lần lượt được vẽ lên dưới ngòi bút đầy ma lực của tác giả.…
Cuộc sống hối hảÁnh đèn mập mờTội nghiệt chồng tội nghiệtBỏ qua con người nhỏ béMãi chạy mãi chạy...______Taehyung vô tình rơi vào ánh mắt của một người, rồi cùng với một người khác rơi vào một nơi, từ bỏ cuộc sống, nơi người không ra người, ma không ra ma... phố Nghê Thường khi lên đèn, tuy không kinh tởm như địa ngục, nhưng lại đáng sợ hơn gấp trăm ngàn lần, rồi nhiều lần niệm rằng chỉ là mơ, nhưng là giấc mơ không thể tỉnh lại.Hoseok ngày ngày chìm đắm trong khoảng chấp niệm về cuộc sống, chấp niệm rằng cuộc đời không bao giờ công bằng, cùng với một người khác, đem những sinh linh tội nghiệp vào một nơi, nơi mà hai người họ cho rằng các sinh linh này sẽ được sung sướng thác loạn, sẽ trả giá, nhưng còn hơn cả đời chỉ toàn tội nghiệp, mà một chút công bằng, các sinh linh này cũng không được nếm trải.Jungkook chậm rải bước, nhiều lần không muốn để tâm, mọi thứ dần dần thay đổi, không còn ai tin tưởng nhau, rồi cùng với một người khác, cứ một mình đi ngược chiều với dòng người hối hả, cứ một mình ngửa mặt hứng mưa, tâm vạn lần không muốn quay lại nơi xưa, nhưng sự thật chính là đau lòng...Yoongi lẳng lặng hoàn thành nét bút cuối cùng, đem quyển phổ bỏ vào trong túi vải, nhét thêm vài chiếc áo khoác và những tấm vé... ra khỏi nhà, tiếp tục công việc cả đời dài dăng dẳng ở cái ga tàu chết tiệt không thể dứt, không chết được, nên cứ phải làm, đến khi trở thành hòn đá cọng cỏ, cũng phải làm...---Các cô gái diện váy tiều, những đàn chị máu mặt dưới lớp mặt nạ như là sự hiện diệ…
Văn án Hắn, đáng yêu mà mơ hồ, tinh xảo mà thiện lương, Tiểu Tiểu đích trong lòng không có gì nguyện vọng, chí nguyện làm một cái khoái hoạt đích gạo kê trùng; Hắn, lãnh khốc mà đạm mạc, hờ hững mà vô tình, trên đại lục nhất thần bí đích một cung đứng đầu, trong mắt trong lòng chưa từng có một vật; Bản xác nhận không hề giao tế đích hai người, lại nhân tiễn không ngừng đích tình duyến mà tiếp tục dây dưa cả đời. "Thực xin lỗi. . . . . ." Tiểu Tiểu đích thiên hạ ngày sơ phục địa cúi đầu đích, con gà con trác thước bình thường, thoạt nhìn rất đáng thương; Mà nam nhân nhìn thấy bé đáng thương địa bộ dáng, đã sớm tức giận cái gì đều không có ; "Lại đây." Nam nhân vẻ mặt bất đắc dĩ rồi lại mắt hàm sủng nịch, chẳng qua bị kêu đích thiên hạ một chút phản ứng đều không có; Không quá thích hợp, nam nhân quá khứ đem cúi đầu đích tiểu nhân ôm vào trong lòng,ngực cúi đầu vừa thấy, thủ một chút, im lặng không nói gì; Nguyên bản hẳn là ở giải thích đích bé sớm nhắm mắt lại cùng chu nghiệp đoàn mặt đi. Tiểu Tiểu Lại Trùng ở dị thế đích mấu chốt tự: Tiểu Tiểu Lại Trùng ở dị thế, Lục gió nhẹ, ấm áp sủng nịch, Vân Thiên Triệt, Đông Phương Lục, huyết tộc…
chuyện tình của Vân Nam và Ánh Hào rất đẹp nhưng chỉ tiếc thay kiếp này không thể sống bên nhau tới già được chỉ có thể ngậm ngùi chờ đợi kiếp sau nơi mà con người chấp nhận đồng tính nơi mà anh và cậu có thể sống hạnh phúc với nhau cho tới già…
Thanh xuân vườn trường(có phần hơi xàm) …
Sự mập mờ giữa bạn thân khác giới , liệu một tình yêu không rõ ràng như thế có kết quả không ? (Truyện có thật^^)…
Tác giả: Ngồi Gõ Gió Đông---couple học bá × giáo bá, sói con bám người × lạnh lùng bí ẩn.(nữ giả nam trang, ngọt sủng)"Đừng trốn,anh ngửi thấy mùi em rồi."---Văn án:Hạ Dư giả nam vào trường trọng điểm - sống lạnh lùng, học giỏi, không thân thiết với ai. Trong mắt cả khối 12, cậu ta là kiểu "nam sinh cấm dục" - ánh mắt thờ ơ, giọng nói trầm thấp, ngay cả cúc áo cũng luôn cài đến cổ.Trần Duy- đại ca khối 12, đẹp trai, ngông cuồng, chuyên gia trêu chọc người khác cho vui. Vậy mà từ lần đầu thấy cậu bạn mới chuyển tới, hắn bỗng dưng ngoan hẳn.Cả trường đồn rằng Trần Duy bị "cậu học bá mặt lạnh" dạy dỗ thành người. Chỉ có hắn biết... là bản thân đã phát điên mất rồi.Phát điên vì đôi mắt hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ.Phát điên vì giọng nói cậu ta lúc buồn ngủ khẽ khàng đến mức khiến người ta muốn đè xuống.Phát điên vì một lần trong phòng y tế, tay hắn lỡ kéo lệch cổ áo... và thấy đoạn da trắng nõn cùng đường cong không thuộc về con trai.Sau lần đó, Trần Duy không còn trêu chọc nữa. Hắn bắt đầu bám theo, che chở, ghen tuông vô lý, cả ngày chỉ muốn dính lấy.Người khác không biết, nhưng Hạ Dư biết rõ: sói con mà đã nhận chủ... thì cả đời cũng không buông đâu.---…
Năm 17 tuổi , có chàng trai phượng đỏ đã vì chuyện cô bạn cùng bàn uống thuốc không nghiêm túc mà giận cô cả tuần. .......Năm 24 tuổi , cũng có một anh chàng bác sĩ nổi cáu vì cô nàng quân nhân lại "ngựa quen đường cũ" , thuốc uống bữa có bữa không. Trong căn phòng y tế bé nhỏ , âm vang tiếng cãi nhau khó mà kiềm được của cô và anh."Anh bị điên sao Bân Nghĩa!!??" "Đó là trách nhiệm của bác sĩ như tôi" - Trái ngược với sự nóng nảy như dung nham của cô thì anh chỉ nhẹ nhàng cất giọng .Cái khí chất nhẹ nhàng tựa mặt hồ tĩnh lặng này từ trước đến giờ vẫn chưa bao giờ thay đổi , nó khiến người khác rất khó chịu , cái cảm giác giống bị khinh thường ấy."Anh nói coi có bác sĩ nào như anh không , tại sao anh không phát thuốc hết cho tôi một lượt đi , sao bắt tôi cứ đến cử là lại tìm anh đưa thuốc cho uống""Là tôi có lỗi với anh trước , nhưng anh đừng có trả thù tôi theo cái cách trẻ con như vậy chứ" - Sự tức giận của cô vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm , ngược lại còn tăng lên vài phần"Tôi không phải là loại người để bụng , tôi làm vậy để đảm bảo số thuốc của mình không bị lãng phí thôi..."Anh đang nói thì bỗng nhiên dừng lại một khoảng , rồi từ từ cánh môi mới mấp mé ra thêm 1 câu "Hơn ai hết , cô là người hiểu rõ nhất mà cô Trang ,thuốc bữa uống bữa không!!!"Nghe đến đây , cô nghe đến đây thì liền khựng lại. Rõ chỉ là một câu nói nhưng cớ sao nó lại chất chứa biết bao thứ đằng sau...…
Những đoản be bé về Bangtan…