(Đoản +Đam) Không biết đặt tên nên khỏi đặt!
Bựa lắm nha!…
Bựa lắm nha!…
Tác giả: Ngồi Gõ Gió Đông---couple học bá × giáo bá, sói con bám người × lạnh lùng bí ẩn.(nữ giả nam trang, ngọt sủng)"Đừng trốn,anh ngửi thấy mùi em rồi."---Văn án:Hạ Dư giả nam vào trường trọng điểm - sống lạnh lùng, học giỏi, không thân thiết với ai. Trong mắt cả khối 12, cậu ta là kiểu "nam sinh cấm dục" - ánh mắt thờ ơ, giọng nói trầm thấp, ngay cả cúc áo cũng luôn cài đến cổ.Trần Duy- đại ca khối 12, đẹp trai, ngông cuồng, chuyên gia trêu chọc người khác cho vui. Vậy mà từ lần đầu thấy cậu bạn mới chuyển tới, hắn bỗng dưng ngoan hẳn.Cả trường đồn rằng Trần Duy bị "cậu học bá mặt lạnh" dạy dỗ thành người. Chỉ có hắn biết... là bản thân đã phát điên mất rồi.Phát điên vì đôi mắt hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ.Phát điên vì giọng nói cậu ta lúc buồn ngủ khẽ khàng đến mức khiến người ta muốn đè xuống.Phát điên vì một lần trong phòng y tế, tay hắn lỡ kéo lệch cổ áo... và thấy đoạn da trắng nõn cùng đường cong không thuộc về con trai.Sau lần đó, Trần Duy không còn trêu chọc nữa. Hắn bắt đầu bám theo, che chở, ghen tuông vô lý, cả ngày chỉ muốn dính lấy.Người khác không biết, nhưng Hạ Dư biết rõ: sói con mà đã nhận chủ... thì cả đời cũng không buông đâu.---…
Đó là quyển nhật ký có mật mã mình được tặng từ hồi sinh nhật, đó là quyển nhật ký khi còn 18 tuổi đó giống như một người bạn lắng nghe hết những câu chuyện tuổi ẩm ương của mình. Có một ngày, khi đã rất lâu về sau mình tìm được nó lúc đang dọn nhà, khẽ mở nó ra và đọc những dòng chữ nắn nót, những câu chuyện ngô nghê ngày ấy, cả một thời ký ức như ùa về trong mình. Mình nhớ ngày mưa rào năm ấy, năm đứa bọn mình đạp xe dàn hàng ngang cười hồn nhiên như những ngày tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân.…
"Cậu Út Lâm! Cậu gọi em ra đây có chuyện gì?""Sao hôm nay xưng hô lạ thế? Tôi làm gì để Nguyên giận tôi à?""Cậu à, em chỉ là thằng lái đò trên bến sông quê thôi, sao dám gọi thẳng tên cúng cơm của cậu!""Nguyên đừng nói vậy, tội nghiệp thân tôi! Người ngoài không hiểu chẳng lẽ Nguyên không biết hay sao?""Em với cậu Út thì cũng là người ngoài thôi mà. Em không muốn hiểu gì hết! Cậu về đi! Trời đêm sương xuống lạnh lắm!" - Em quay lưng, cố kìm lại giọt lệ sắp chảy tràn đôi bờ mi."Đuổi tôi đi về hay lo lắng cho tôi vậy Nguyên!" Cậu Út Lâm Anh của em thì thấy lạ lắm, cậu rất muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra với người thương nhưng có lẽ phải tìm cách khác rồi, người trước mặt đang cố tình né tránh cậu. Lâm Anh nắm lấy cổ tay trắng nõn đang run rẩy sau tay áo vải thô..."Cậu làm gì vậy?""Từ từ hẵng về! Ở lại với cậu một chút đi, Nguyên ơi!" Lâm Anh kéo tay em về phía lồng ngực rắn rỏi của mình rồi ôm thật chặt. Cậu chỉ sợ em đau chứ thực lòng muốn dùng hết sức lực khảm em vào da thịt, không bao giờ rời xa được nữa. Dù em có căm giận, xua đuổi hay bất kì ai nói ra nói vào về mối quan hệ mập mờ không lối thoát giữa cái làng này; em Nguyên của cậu thì sẽ mãi là ngoại lệ mà cậu út Lâm Anh dung túng.…
Tỉnh dậy ở một thế giới xa lạ, chỉ có cậu cùng chút kí ức sót lại ở tiền kiếp. Màn đêm bủa vây nơi cánh rừng cậu đang đứng, ánh sáng của mặt trăng nhẹ nhàng phủ xuống bóng hình bé nhỏ. Cậu cần cho mình một cái tên, một mái nhà, một tia hy vọng giữa bốn bề cây cối. Đã qua một lúc, âm thanh của loài thú săn mồi phá tan sự tĩnh mịch của rừng sâu. Bỗng từ xa, một ánh đèn nhỏ le lói dần tiến về phía cậu. Bóng hình ấy dần lộ ra thanh niên cao ráo, một tay giữ đèn, tay còn lại nắm chặt cây gậy mộc có đính vài viên pha lê thô. Anh ta cất tiếng gọi. " Cậu bé ? Em làm gì ở rừng sâu thế này ? Nhìn em không có điểm nào giống Elf cả. Em lạc đường sao ? " Trước sự hỏi thăm và thái độ nhiệt tình của người con trai lạ mặt, cậu bé cuối cùng cũng mấp máy khóe miệng. ----------------------------------------------------…
Được trao cơ hội mới, tôi đi khắp các thế giới tìn kiếm những đồng đội của mình…
truyện les…