(Vị lai) Cổ đổng giám định thương
…
Có những người chỉ vô tình xuất hiện trong một khoảnh khắc rất bình thường của tuổi trẻ, nhưng lại khiến cả thanh xuân về sau trở nên rực rỡ.Huyền Trang chưa từng nghĩ mình sẽ nhớ mãi một người chỉ vì một tấm ảnh.Trong khung hình cuối cùng cạnh cửa sổ, Minh Vũ ôm cuốn sổ đầu bài rồi ngủ gục dưới nắng chiều tháng mười. Một khoảnh khắc rất đỗi bình thường, nhưng lại là khởi đầu cho tất cả.Từ những buổi sinh hoạt CLB cầu lông vào chiều thứ tư, những lần vô tình gặp nhau ở hành lang, những đoạn tin nhắn kéo dài đến khuya, cho đến những buổi đi ăn chè cùng cả nhóm dưới ánh đèn vàng của quán nhỏ gần trường-Có một người đã lặng lẽ bước vào tuổi trẻ của ai đó như thế.Không quá ồn ào.Không cần danh phận.Nhưng đủ để mỗi lần nhớ lại, tim vẫn mềm đi vì những năm tháng ấy.Một câu chuyện thanh xuân vườn trường nhẹ nhàng, mập mờ và rực rỡ như ánh nắng cuối chiều nơi hành lang năm đó.…
Hiiragi Seiichi là một tên mập xấu xí, kinh tởm, bẩn thỉu và hôi hám; đó là những lời lăng mạ không ngừng ném vào mặt cậu khi nói về ngoại hình. Điển hình là cuộc sống bị bắt nạt nơi học đường diễn ra hàng ngày của Seiichi, thế rồi vì một vài lý do, vào một ngày khi tan trường, một giọng nói tự xưng là một Vị Thần rao trên dàn loa trường để chuẩn bị dịch chuyển đến một thế giới khác. Thêm nữa, không phải chỉ mình Seiichi, mà là cả trường cậu.Một thế giới siêu thực nơi những yếu tố thuộc về game như cấp độ, chỉ số, và kỹ năng tồn tại. Tuy nhiên, vị thần vẫn còn phải chuẩn bị để hoàn tất việc dịch chuyển, và sẽ đưa họ đến đó ngay khi nghi thức triệu hồi anh hùng sẵn sàng. Các học sinh đều bắt nhóm với nhau để đợi, chỉ riêng Seiichi lạc loài và kết quả là bị triệu hồi đến một vùng khác. Sau khi bị đưa đến đó thứ đầu tiên Seiichi ăn là "Trái Tiến Hoá". Thứ này đã khiến cuộc sống của cậu thay đổi chóng mặt--Đây là câu chuyện về Seiichi đi từ một kẻ bị bắt nạt thậm tệ bởi bạn học, thậm chí còn không được công nhận về những thành quả đã làm, lạc quan bất chấp tất cả những điều đó và sống sót ở thế giới mới này. Kết quả là, cậu bằng một cách nào đó đã trở thành một kẻ vô địch.…
Thanh Phượng. Ờm.....ngẫu hứng...đọc và cho ý kiến <3#A_A…
Mất đi mẹ. Nó không còn quá khứ là cậu ấm tóc tai chải vuốt nữa, nó cũng giống thằng Fango, mặt rỗ. Nó đột ngột mọc lên từ hư vô, chẳng ai biết xuất thân của nó, cũng chẳng ai biết nó họ tên đầy đủ là cái gì. Qua lăng kính vụn vặt của thời gian, nhìn về những tháng ngày tươi đẹp đã qua như chẳng còn là cuộc đời của nó mà là của ai khác. Thế rồi hóa ra nó chỉ còn là một thằng ma cà bông sinh ra từ đống đất mấp mô bụi bặm. Nó cũng đầu trộm đuôi cướp, tham mấy miếng bánh đường khê họng.Ánh mắt Draco rễu rã rồi tan nát. Và thế rồi nó chỉ thấy ngọn đèn dưới chân mình chỉ soi được một góc nhỏ tìu hiu của hiện tại. Nó ngẩn ngơ hỏi mình là ai thế? Nó không cha không mẹ buông mình mãi nơi nấm bẩn thế này, quẩn quanh mãi thế. *văn án mời vào đọc.Chi tiết truyện bị đẩy lên 15 năm so với nguyên tác. (Draco Malfoy : 05/06/1980 ----- 05/06/1995Hermione Granger 19/09/1979 ----- 19/09/1994)Tác giả: &!Số chương: &!…
Tác giả: Mrs. BlackFoxTựa đề: Khu rừng RedwoodThể loại: Kinh dị, trinh thám, Creepypasta, Creepypasta OC, huyền bí.Thiết kế bìa: Mrs. BlackFoxNguồn bìa: Pinterest..Ban đêm. Trời lạnh. Không gian xung quanh u tối và đầy tĩnh lặng. Những tán lá đỏ thẫm màu máu đung đưa trong gió. Tiếng lá khô gãy vụn dưới chân người đàn ông vang lên, chậm rãi và đều đặn.Một vị cảnh sát đi giữa khu rừng. Anh không nhớ rõ làm thế nào anh đến được nơi đây, cũng không nhớ tại sao anh lại đến. Khẩu súng đã lên nòng, nằm chắc dưới tay anh. Dưới ánh trăng mập mờ len lỏi qua tán cây, anh nhìn thấy một người đàn mặc vét đen đứng từ xa, ẩn sau những hàng cây. Hắn không giống người. Người hắn cao kều, gầy guộc cùng với cẳng tay dài đến đầu gối. Gương mặt trắng bệch của hắn hướng về phía người cảnh sát, không mắt, không mũi, không miệng, cũng không một chút biểu cảm nào biểu lộ trên gương mặt hắn. Hắn đứng lặng thinh, không động cử, như thể đang hòa mình vào với khu rừng, với cảnh vật xung quanh.Một cảm giác bất an ập tới, vị cảnh sát chĩa súng về phía hắn và bóp còi. Tiếng súng vừa vang lên cũng là lúc một tiếng hét chói tai vọng tới, tra tấn màng nhĩ anh. Vị cảnh sát hét lên một tiếng rồi ngã gục xuống nền đất lạnh. Hai tay anh ôm đầu, miệng kêu van đến thảm thiết.Tiếng hét chói tai ấy kéo dài. Nó chứa đầy đau đớn và thống khổ, như từ một ai đó đang van nài sự cầu cứu, như từ một người đang bị tra tấn dã man.Và, không hiểu sao, tiếng hét ấy nghe như của con gái vị cảnh sát đó.…
Ít chuyện về Chanbin quá nên đành tự viết tự đọc :(( Đơn giản là ghi lại những tưởng tượng lượm lặt những tương tác giữa 2 bạn nhỏ để viết. Mình sẽ lấy tư liệu ảnh với video của facebook "Hoa Ngô tháng một, EunChan phải lòng rồi chăng?" và youtube "HaRin hông kén" mọi người nhớ Follow 2 người họ để cập nhật về Chanbin và Tempest…
Khung chat lạnh ngắt, dòng tin nhắn cuối cùng không được gửi đi, Trần Nguyệt Anh triệt để bị mập mờ đá một cước đau điếng. Cô tức giận siết chặt điện thoại trong tay. Ai cho cậu ta làm thế? Nếu mối quan hệ này muốn chấm dứt, người chấm dứt nó phải là cô. Tuy quãng thời gian qua chỉ là gặp thời tìm vui, nhưng cũng chẳng đơn giản là giao hoan xác thịt. Cô đã từng có suy nghĩ tiến xa, nhưng ngay lập tức bị dập tắt khi đối phương quyết định đi du học. Cô vẫn luôn cảm giác đối phương có gì đó với mình, nhưng vì khoảng cách địa lý nên không muốn dây dưa tình cảm. Nhưng đột ngột bị đá như vậy, tâm hồn Bạch Dương nào có chịu được?Lê Minh Huy nhìn tài khoản đã bị mình block lần cuối, lặng lẽ xóa đoạn chat đi. Hắn không dám nhìn, hắn sợ nhìn vật nhớ người, sẽ dây dưa mãi không quên được. Tốt nhất vẫn là triệt để cắt đứt, xa mặt cách lòng, rồi sẽ quên đi thôi.Nhưng hai người đều không ngờ, buổi sáng hôm sau họ lại thức dậy ở một thế giới song song. Hơn nữa, thế giới này có chút kỳ lạ, làm sao mà lại có đến 6 giới tính được cơ chứ? Mà hiện tại rõ ràng là năm 2024, sao trên lịch lại hiển thị là 2026????…
Tác giả: Quýt Mập🎐 Thể loại: Hiện đại - nhẹ nhàng - tình cảm - chữa lành - bách hợpAn Vãn - Tần Sơ "Chiều muộn bình yên" - "Khởi đầu đầu tiên"→ Một người là khởi đầu, người kia là kết thúc nối nhau trọn vẹn.Đây là truyện mình viết, mong mọi người ủng hộ.…
Title: Này anh, em thích anh!Author: Cam 🍊Category: vườn trường, pink ngập mặtCouple: băng sơn ôn nhu công Kim Tại Hưởng × ngốc manh tăng động thụ Phác Chí MẫnEnding: HEStatus: đang lết…
Đêm trăng.Hướng Vãn nhìn thoáng qua bóng đêm, không khỏi nở nụ cười, kỳ thật cô chỉ nhìn cửa kính, sẽ chống đạn đi, Hướng Vãn càng cảm thấy buồn cười. Cửa kính chống đạn, mới có thể thể hiện thân phận địa vị của Lê Thiên Qua.Hướng Vãn cởi giày cao gót, đặt ở chỗ cổng vòm. Lê Thiên Qua thích sạch sẽ, anh thích tất cả mọi chuyện đều trật tự rõ ràng, tất cả đều không nhuốm bụi trần, nhưng Hướng Vãn cảm thấy kỳ quái, vì sao anh yêu sạch sẽ như vậy, từng tháng lại cứ phải gặp người không sạch sẽ?Hướng Vãn biết, Lê Thiên Qua thích tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của mình, đây là người thích thành công, đã thích thành thói quen. Một khi phát sinh biến hóa, anh sẽ phẫn nộ, thậm chí khủng hoảng.Hướng Vãn cầm một đôi dép lê, đặt ở chân, từ từ đi vào. Giẫm lên lên thảm thật dày dưới chân, gần như không nghe được chút tiếng động nào.Người đàn ông trên sofa đưa lưng về phía Hướng Vãn, hai cái đùi tùy ý gấp xếp cùng một chỗ, đầu ngón tay ánh lửa lúc sáng lúc tối."Lê Thiên Qua." Nghe không ra tiếng chủ nhân hỉ nộ, tự nhiên xinh đẹp quyến rũ giống như ngày xưa, gần như không có gợn sóng, bình tĩnh như cục diện đáng buồn. Hướng Vãn đi đến trước mặt anh, lẳng lặng đứng.Lê Thiên Qua nhìn cô một cái, đồng dạng không hề gợn sóng thanh âm: "Cởi giầy, không phải chuẩn bị cho cô."Hướng Vãn yên lặng cởi cặp giày nhung mao kia, xách ở trên tay."Ném."Hướng Vãn xích chân đi ở trên mặt đất, đẩy mở cửa sổ, cầm đôi giày sa hoa đó, "Vù" một tiếng, ném xuống.Lê Thiên Qua dập tắt …
Thể loại: đam mỹ, nó, n các thể loại khác…
Edit đã có sự cho phép của tác giả…
Vào một khắc nào đó trên thế gian này..."Một ngày nào đó, tôi bất chợt ngoảnh đầu nhìn lại. Nhìn lại từng độ tuổi, nhìn lại từng khoảnh khắc thoáng qua, nhìn lại những người xưa chốn cũ,... Và cả bước chân tôi đã đi."Hứa với tôi dù bây giờ bạn có ra sao, có làm gì thì tương lai, khi ngoảnh đầu nhìn lại, bạn sẽ chẳng bao giờ hối hận..Trích đoạn:Thanh Miên hơi nghiêng mình tựa người vào tường, rồi lại giật mình né xa vì mấy mảng sơn đột nhiên rơi ra. Ở phía đối diện, trong góc phòng, là ngổn ngang những nhạc cụ từ guitar điện, keyboard,trống điện tử mini, micro,... Tất cả đều là của các thành viên câu lạc bộ âm nhạc để lại mà một trong số đó - An Hạ - đang lướt từng ngón tay trên những phím đàn organ của bản thân, miệng ngân nga một giai điệu quen tai mà Thanh Miên chẳng nhớ tên. Chiếc bảng đen phía sau đã ngập tràn màu sắc cùng những hình thù vui nhộn, Y Vân có vẻ vẫn chưa dừng lại vì tay cô nàng họa sĩ vẫn đang mân mê những viên phấn sặc sỡ sắc màu với một nụ cười thích chí. Cẩm Nghi và Minh Khuê đang ngồi bàn luận hăng say về một tài liệu khoa học nào đó mà Thanh Miên chẳng thể theo kịp. Có vẻ như là chủ đề liên quan tới bất bình đẳng giới. Thu Nguyệt ngồi cạnh đó cũng bị dọa sợ mà tránh xa, đi ra chung vu với An Hạ. Thanh Miên vô thức mấp máy môi theo làn điệu kia cùng hai cô bạn. Nắng chiếu qua khung cửa sổ, đổ một màu vàng óng loang trên nền gạch men. Ngài Bá Tước, không biết đã chui vào từ lúc nào, khoan khoái vươn mình, ngáp dài một cái rồi nằm bẹp xuống sàn, tận hưởng "lò sưởi" của ri…
Luôn có những kẻ tự cho mình là trung tâm vũ trụ, cho rằng việc họ chia tay với người yêu cũ là do đối phương hám lợi, không biết nhìn người, rồi sau đó lại quay ra tìm cách vả mặt người cũ, khiến họ hối hận.Miêu Tiểu Thiên lại xuyên không thành một kẻ "tiền nhiệm" như thế.Đối mặt với vô số kẻ "tra nam" ấy, Miêu Tiểu Thiên quyết định hướng mục tiêu của mình lên ngôi vị cao nhất - người đứng đầu thiên hạ.Một câu, rời đi ngươi, ta sống tốt hơn nhiều.Thể loại: Song xử, ngốc nghếch, sảng văn.Cặp đôi: Công bề ngoài béo mập khó coi nhưng về sau càng ngày càng tuấn tú nhờ nỗ lực giảm cân → Thụ yêu kiều, cơ trí, tự luyến bậc nhất thiên hạ.Lưu ý: Tác giả non tay, văn phong cần trau dồi thêm. Kính mong độc giả rộng lượng bỏ qua.Tags: Vả mặt, Ngọt văn, Mau xuyên, Sảng văn.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Miêu Tiểu Thiên ┃ Vai phụ: Phục Giới Dịch ┃ Khác: Các nhân vật phụ khác.Tóm tắt: Rời đi ngươi, ta sống tốt hơn nhiều.…
Tác phẩm đầu tay, mong mọi người giúp đỡ. \\('o')//…
Tên tác phẩm: Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc (七年顾初如北) Tác giả: Ân Tầm Tình trạng: Đang sáng tác Dịch giả: Tô Ngọc Hà…
Tác giả: Cơ Thủy Linh Thể loại: Ngược tâm, ngược thânBởi vì cô từ chối hắn bao nuôi nên chồng sắp cưới của cô bị người ta bắt và nguy hiểm đến tính mạng. "Họ Hoắc rốt cuộc anh muốn thế nào?" "Rời khỏi người đàn ông kia, làm người phụ nữ của tôi." Hắn yêu cầu. Hắn sẽ cho cô một cuộc sống đầy đủ và giàu sang."Nhưng tôi không muốn chút nào...tôi không muốn làm tình nhân của anh, thật xin lỗi." Vừa nói cô vừa quay bước, chẳng biết từ lúc nào lệ đã đong đầy hai khóe mắt. Cô yêu người đàn ông này, nhưng trái tim hắn quá lạnh lẽo, tàn ác đến nỗi cô sợ không dám bước vào đó, cô sợ mình sẽ chìm đắm và không thể thoát ra được. "Trong mắt em, tôi là người không đáng để em tin tưởng sao?" Trong mắt hắn tức giận xen lẫn thất vọng. Cô quay lưng lại phía hắn và kiên định trả lời: "Mặc dù anh có thể phá được hôn lễ lần này, nhưng rồi tôi cũng có hôn lễ thứ hai, thứ ba...Vậy nên, xin anh đừng lãng phí thời gian và sức lực nữa.""Em thèm muốn đàn ông đến vậy sao?" Hắn vọt lên trước mặt cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống. "Phải!" "Tốt lắm!" Hoắc Doãn Văn nói, sự tức giận của hắn đã lên đến cực điểm: "Đã vậy, từ nay về sau...mỗi khi ở cạnh người đàn ông nào khác, nhớ bảo họ cùng condom. Nếu tôi không thể là người đàn ông duy nhất của em, hãy để tôi là người đàn ông duy nhất có con với em, em chỉ có thể mang thai đứa con của tôi!"…
Ngày viết: 10/2/2024…
Câu chuyện tập trung vào nhân vật có tên là Kaede Honjou, cô đã được một người bạn có tên là Risa Shiramine rủ chơi game thực tế ảo MMO cùng.Mặc dù Kaede chả thích game lắm nhưng đằng sau đó là việc cô thực sự, thực sự không thích chịu đau đớn. Cô đã tạo ra một nhân vật có tên là Maple và quyết định đưa toàn điểm của mình vào VIT để giảm thiểu đau đớn.Kết quả là, cô di chuyển chậm "vỡ lòng", không thể sử dụng phép và thậm chí còn thua cả một con thỏ...Nhưng hóa ra cô lại có một kỹ năng được gọi là "Tuyệt kỹ phòng thân" do kết quả của việc... nạp quá nhiều VIT cũng như "Tuyệt kỹ phản đòn" chống lại các chiêu thức đặc biệt.Giờ đây, với khả năng vô hiệu hóa mọi thiệt hại cho mình, cô đã có thể dễ dàng phiêu lưu.‐--------------------‐------------------------------------------------Vì muốn lưu lại những truyện mình thích + với việc muốn đọc bằng lời văn của bản thân nên mình quyết định dịch truyện này.Nguồn mình lấy bản Eng:Eng Sub: https://www.novelupdates.com/series/itai-no-wa-iya-nanode-bogyo-ryoku-ni-kyokufuri-shitai-to-omoimasu/…