[ THSH ] Rồi nào mới giàu?
"Đầu tháng ước giàu sang sung túc, cuối tháng rớt liêm sỉ vì trúng thính phòng bên."…
"Đầu tháng ước giàu sang sung túc, cuối tháng rớt liêm sỉ vì trúng thính phòng bên."…
Học đường, niên hạ, fanfic, ngọt,mơ,....OTP NegavisaacAn muốn có người yêu. An không biết thích ai. Cú đá sức mạnh khiến cho An tìm thấy crush rồi!-----------------------------------------------Hello các đồng Otp :))) đá thủ tiểu cô nương và cây phóng lợn đây :)))) acc cũ không dùng được rồiNgắn cụt lủnVăn như qq nhưng viết vì sở thíchkhông hay, có lỗi thì cứ góp ý thoải mái nheNhiều cp, không thích thì không đọc đừng chửi khi vớ phải notp…
Bản nhạc vụt tắtBộ phim kia dừng lạiSau này mỗi người sẽ có một công việc riêng,một dự định riêng và tất cả chỉ còn là kỉ niệm Kể lại một mùa hè rực rỡ với 30 con người…
Thể Loại : ABO, Nô lệ chủ nhân, Chiếm đoạt, Ngược nhẹ.Character : Victor ( 17t) , Martial ( 18t) Bìa Truyện Tự vẽ không mang đi đâu.Truyện nói về anh em là Việt là những công dân cấp thấp nhất cuộc sống khá yên bình nhưng một hôm bị bắt cóc mà bán làm nô lệ cho các quý tộc lớn hơn. Y và các em bị tách ra khỏi nhau và y muốn tìm lại bọn trẻ với sự giúp đỡ của hắn. Ban đầu y cũng chẳng ưa hắn vì hắn là tên kiêu ngạo khó ưa, thích leo đầu người khác nhưng dần cũng có tình cảm với hắn hơn.Sơ Lược về tính cách lẫn quá khứ của họ trong truyện[ MARTIAL LAW]Martial law hay còn gọi là Kagitingan, hắn từ bé đã có nỗi ám ảnh với bóng tối vì mẹ hắn đã bị giết vào trời tối định mệnh hôm đó và hắn đã chứng kiến tất cả. Tính cách hắn khá bướng bỉnh, dễ cọc và rất ích kỉ với những đứa trẻ quý tộc khác. Hắn rất ghét bọn chúng và hầu như chẳng kết bạn với ai ngoại trừ một số người hắn quen từ bé là America , Mapaja và PKI. Hắn ngoài có nỗi sợ bóng tối thì cũng sợ tiếng sấm và nước . [ VICTOR]Victor có quá khứ yên bình cùng cha mẹ và các em, cuộc sống giản dị , làm nông và các thứ khác kiếm tiền sống qua ngày. Nhưng rồi bọn quan chức đã nổi cơn khùng mà đi càng quét ngôi làng bắt cóc những đứa trẻ để đem bán cho các quý tộc phục vụ với mục đích nô lệ. Y và các em không ngoại lệ khi bị bắt đi trước sự bất lực của Cha và mẹ của y . Y có tính cách trầm, ít nói và rất hiền. Có vai trò anh cả thay cho Việt Minh , người anh trai bị đem đi nơi xa hơn so với y . Y sợ ở một mình và cảm giác bị bỏ rơi, b…
"sao bảo ghét chúng nó lắm cơ mà?"/dù cho anh đã cố dối lòng, em vẫn luôn trong đầugiờ anh cứ lơ ngơ, ôm giấc mơ không màu/mấy đứa ngáo ngơ quyết tâm hồi sinh ban văn nghệ đang trên bờ vực lụi tàn.warning: ooc, no logic, lowercase…
Vị hầu gia trẻ tuổi bị người đời tưởng rằng đã tử trận nơi chiến trường trong đại chiến Mông Nguyên lần 2. Thay tên đổi họ, làm một chức lệnh úy lục phẩm cỏn con tại miền quê xa kinh thành Thăng Long.Tiểu thư con nhà phú hộ, giỏi cầm kì thi họa nhưng lại không chịu ngồi yên chốn khuê phòng, nổi danh lộ Trường Yên với tài năng phá án xuất thần.Hai con người này tình cờ cuốn vào vụ án làng thêu đến điều tra ra bí mật đủ sức chấn động triều cương.1 câu chuyện viết theo hình tượng của Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản.*Đoạn trích: Sau ngày biết lệnh úy đại nhân là Hoài Văn hầu, Ninh Anh tìm chàng để nói lời cáo biệt. Hoàng tộc nhà Trần không cho phép kết hôn với người khác họ. Nếu muốn, chỉ có thể nạp làm vợ lẽ.Tuy rằng cô chỉ là con nhà phú hộ, nhưng cũng là lá ngọc cành vàng của cha mẹ, tuyệt đối sẽ không sống kiếp chung chồng.Lệnh úy đại nhân - lúc này phải là Hoài Văn hầu nhìn nàng với ánh mắt phẫn nộ,"Ngày đó, chính nàng là người đã trêu chọc ta trước. Chính miệng nàng nói rằng sẽ cưới ta về làm rể. Bây giờ nàng muốn qua cầu rút ván phải không?"Ninh Anh:"...."Chú thích:*lộ Trường Yên: thuộc Ninh Bình ngày nayMốc thời gian được viết trong truyện năm 1295, khi vua Trần Anh Tông mới lên ngôi được 2 năm.Toàn bộ ý tưởng đều là hư cấu.…
Lần đầu viết fic về anh chị, có chỗ nào sai sót m.n cứ góp ý nhé 🥰💐 Tui là người thích sự hạnh phúc, ngọt ngào, và bình yên nên trong fic đầu tay sẽ không có drama nha. Mong m.n ủng hộ fic đầu tay này... Cảm ơn 🫶🏻❤️…
Lại nữa rồi? Em lại khóc vì tên đó nữa rồi đấy!...Sao cố chấp vậy? Chỉ vì em ấy thôi à!...Chỉ vì một chữ "yêu", chẳng biết được họ đã rơi nước mắt bao nhiêu lần vì nó rồi! Truyện lấy bối cảnh chính là cuộc sống hiện đạiTruyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giảTiếng lòng của tác giả: Đu vui vẻ, đu lành mạnh, đu văn minh.Nguồn ảnh bìa pinterest: SunniesDays.com,tất cả ghim sẽ được xóa sau 7 ngày nha,♡「ⒸⒾⓃⒹⓎ-𝙲𝚒𝚗 𝚒𝚞𝚞 」♡,....…
Một thi thể không tên.Một cơ thể không còn nguyên vẹn.Không vân tay, không khuôn mặt, không bất kỳ dấu vết nào để nhận dạng. ....…
ABO_DươngDuy_DomicCaptainGóc giường trắng một thân ảnh nhỏ cuộn chặt cơ thể trần trụi trong chiếc chăn bông dày, đôi mắt kiêu ngạo từ bao giờ chỉ còn lại nỗi sợ hãi kinh hoàng. Áo choàng lụa đỏ phủ trên cơ thể người đàn ông cao ráo, trên tay là ly rượu vang hệt như màu của máu, tay không ngừng lắc chân vẫn đều bước về phía em. "Hoàng Đức Duy, làm vợ thôi cũng không làm được, em sống có giá trị gì chứ?" Người con trai cuộn người trong chăn lộ dần những dấu vết bạo hành trên cơ thể, phomemo bị áp chế đến không thể thở được, nước mắt yếu đuối giàn giụa rơi trên đôi mi xinh đẹp. Xốc lấy chăn, ép chặt miệng, toàn bộ ly rượu đổ ập vào cuốn họng, em ho sặc sụa, hắn thì thích thú, mùi phomemos máu tanh nồng lạnh lẽo từ cơ thể hắn áp chế phomemo mang mùi hoa anh túc không hương của em đến ngộp thở. "Trần Đăng Dương tôi muốn ly hôn"_Trần Đăng Dương (Enigma)_mùi hương máu (25tuổi) ca sĩ_Hoàng Đức Duy (Omega) mùi hương hoa anh túc đỏ (21tuổi)_nhân viên bán thuốc_đôi mắt em tựa như biển sâu cô độc, họ chỉ muốn sa vào đôi mắt ấy, mà chẳng ai muốn cứu em ra._người ta thường muốn mang thêm hạnh phúc vào đời nhau, mà quên dọn dẹp bộn bề trước đó, thế là không có chỗ đặt hạnh phúc vào._hãy giữ lấy ngọt ngào trong tim, còn đau khổ cứ gửi nó cho thời gianABO_ngược_H_HE_DươngCap…
An: "Hiếu nghĩ sao về tình đầu và tình cuối ạ??"Hiếu: "Đó là chuyện của chúng mình"…
Trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ, có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng ngẫu nhiên lại trở thành định mệnh. "Năm Tháng Ấy Có Cậu" là câu chuyện học đường nhẹ nhàng, vui nhộn và tràn đầy cảm xúc xoay quanh Đăng Dương - chàng nam vương khối thể thao điển trai, năng động - và Pháp Kiều - hoa khôi khối văn nghệ với nét dịu dàng, tinh nghịch. Một lần tình cờ chạm mặt, hai thế giới tưởng chừng đối lập bắt đầu đan xen vào nhau, tạo nên hành trình trưởng thành đầy sắc màu tuổi học trò. Không chỉ có tình cảm giữa Dương và Kiều, truyện còn là bản hòa ca của những mối tình tuổi teen đáng yêu, trong trẻo, nơi mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều trở thành kỷ niệm không thể phai.…
Tên khác:Tiểu sư muội rõ ràng siêu cường lại quá mức sa điêu/ Xuyên thành công cụ người, điên phê Nhị sư tỷ nàng cự tuyệt đi kịch bản.Tác giả:Công Chủ Bất Hồi Gia.Thể loại:Cổ đại,xuyên thư,hài hước,..!!Truyện không có nội dung tình cảm(thường mập mờ)!!!!Chưa được sự cho phép của nhà dịch hay tác giả.Nếu vi phạm bản quyền mình sẻ gỡ xuống!!…
khi báo thủ trường rap việt chuyển trường đến học viện say hi của báo thủ khác. vào chung trường lại chia thành hai phe, khu a và khu s…
unreallowercase " cậu có thể ban phát cho tôi một nụ hôn được không "…
Đến cuối cùng thì, chúng ta có dành cho nhau đủ sự tin tưởng?…
Câu chuyện tình yêu "cũ" được dịch chuyển sau 8 năm…
tình yêu của 2 kẻ điên…
Câu truyện xoay quanh ngôi trường bất ổn này.Liệu nó có phải sự thật hay khôngNhất quỷ nhì ma thứ ba học trò hehehe…
Dương Domic - Pháp Kiều Bối cảnh được lấy từ chương trình ANH TRAI SAY HITác phẩm dựa trên trí tưởng tượng của tác giả. Hoàn toàn không giống ngoài đời thực. ❗️❗️Vui lòng không mang fic của mình đăng trên các nền tảng khác nhằm trục lợi cho bản thân. (Đem đứa nhỏ này đi đâu thì cũng phải ghi cre vào giúp mình nhé các tình yêu 🥰)"Anh chưa từng nghĩ về duyên số là như thế nào, anh cũng chưa từng nghĩ đến việc bản thân gặp được định mệnh của cuộc đời mình. Cho đến khi gặp được em, anh mới nhận ra rằng làlà do anh chưa từng nghĩ đến, không có nghĩa là nó sẽ không xảy ra. Thật may mắn là, anh đã được cảm nhận cảm giác được gặp định mệnh của mình như thế nào, cảm ơn nhé Thanh Pháp!" - Dương Domic"Cảm ơn vì đã được gặp anh, cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời này của em, em thương Đăng Dương nhiều lắm!" - Pháp Kiều…