[Taebin] Ác Ma xin đừng hôn tôi
Ta say mê ngươi vì gì ngươi không biết ư?Ngươi chỉ say mê thân thể ta, say đắm thứ ngươi gọi là hương khí.Thật ra chính cậu không biết rằng trái tim Ác ma vốn rung động từ lâu…
Ta say mê ngươi vì gì ngươi không biết ư?Ngươi chỉ say mê thân thể ta, say đắm thứ ngươi gọi là hương khí.Thật ra chính cậu không biết rằng trái tim Ác ma vốn rung động từ lâu…
Thể loại: hiện đại, đam mỹ, niên hạ, ngược ngọt đan xen, lãnh khốc tra công sau thành trung khuyển công - ôn nhu tự ti thụ, có thể có sinh tử văn 🧐, HE Nhân sinh vốn vô cùng ngắn ngủi, liệu cả 2 có kịp nhận ra hay sẽ để lại nuối tiếc 1 đời ! Lần đầu mình viết truyện nên mong sẽ nhận được góp ý chân thật, thẳng thắn từ mọi người, cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình 😘.Ngày viết : 13/01/2021…
Ả âm trầm nhìn con chuột mập ú nu ú nụ trước mắt, trông như đang khôi hài và mua vui cho ả vậy."Ký chủ! Xin hãy dừng chân và thưởng thức các vị diện đi nào!"Đấy, bảo sao ả không hận cái thế giới chết tiệt này đi cho được!_______________________________________________Tác Giả: Thỏ Tư Bản (Hàn Tử Sương)Tên truyện khác: Hận ĐờiNơi đăng tải: WattpadLưu ý: Chỉ đăng tải tại Wattpad, các web khác đều là lừa đảo.Rất lưu ý: Bị trùng rất nhiều đoạn với #Shirosaki27…
Tên truyện : Bạn Cùng BànTác giả : Khói_ChanYên Nhược Khả ÁiTình trạng : rối loạn nội dung các truyện Thể loại : Thanh xuân vườn trườngNguồn ảnh : PinterestChỉnh sửa ảnh : PicsArtSummary :Thanh Xuân của chúng ta có đơn thuần chỉ được gợi nhớ bằng những dòng lưu bút , những lá thư tình ngây ngô chứa chan bao cảm xúc của tuổi trẻ . Hay nó có còn được khắc sâu trong tim mỗi chúng ta khi chúng ta nhớ về mảnh kí ức gần như bị lãng quên - Thanh Xuân . Phải nó gọi là Thanh Xuân , cái kí ức bi thương mà vui vẻ bên bao bạn bè đồng chang lứa , liệu khi bạn nghĩ tới nó bạn có muốn quay lại và rồi chạy tới nhà đứa bạn cùng bàn thuở bé và ôm chầm lấy nó , với đôi mắt đẫm lệ, nhoè đi lúc nào không hay ? Thanh Xuân tựa như đoá phượng đỏ phai màu nắng ấm , phơn phớt mùi oải hương thơm nồng nơi cánh mũi . Nhìn lại nơi những thứ ta đã trải qua cùng nhau , mà rồi thấy thời gian trôi nhanh quá , trầm ngâm nghĩ lại mà bất giác mỉm cười sao thấy nó trôi nhanh như dòng sông vậy . Khép hờ rèm mi còn vương nước mắt , nhìn về xa xăm phía chân trời nơi đâu , miệng mấp máy :- Tôi nhớ cậu " Bạn Cùng Bàn ..."…
"Em bắt đầu thấy chán rồi." Tôi ngọ nguậy, đưa tay đẩy mái tóc bù xù của Minh, "Anh bỏ em ra."Khánh Minh lắc đầu nguầy nguậy, tay vẫn bấu chặt lên eo, thấp thỏm đưa đôi mắt ngấn nước lên quan sát tôi. Cảm giác khô rang trong miệng lại xuất hiện. Tôi bất giác nuốt nước bọt, gắng kìm nén nỗi bứt rứt kia."Anh chưa chán em mà?" Giọng nó khẽ khàng, dịu dàng lưu luyến, "Thiếu em anh không sống nổi."Dạo này tôi dễ mềm lòng quá. Không được, không thể để nó dắt mũi thêm lần nào nữa. Tôi cắn môi, cố tránh ánh mắt như con cún bị bỏ rơi ấy:"Anh nói câu này với bao nhiêu cô người yêu cũ rồi?"Mắt Minh càng lúc càng đỏ hoe, mấp máy khóe môi lảng tránh:"Em chán kệ em. Anh yêu em, anh nhớ em, không cho em đi đâu hết. Em muốn đi thì viết lý do ra giấy A0 công chứng xong nộp cho anh." "..." Chắc chắn tôi là cô bạn gái khổ nhất thế giới."Em chịu hết nổi rồi." Tôi dứt khoát gỡ tay nó ra khỏi eo, "Em muốn đi vệ sinh!!""A, anh xin lỗi. Để anh bế em vào nhé?" Khánh Minh sững người, nghiêng đầu vuốt ngược mái tóc lòa xòa rủ trước trán.Chưa kịp đợi tôi phản ứng thì nó đã cúi xuống, luồn tay qua sau lưng và chân, nhấc bổng cả người tôi lên.Tôi cảm giác rõ ràng ngực mình đang dán sát vào lồng ngực Khôi, hơi thở nó phả nhè nhẹ bên tai. Cả người bị ép vào vòng tay rộng, hơi ấm tỏa ra làm đầu óc tôi hoàn toàn mất kiểm soát."Tim em đập nhanh quá." Minh nói khẽ bên tai, giọng pha chút thích thú lẫn dịu dàng đáng ghét, "Em hồi hộp khi được anh bế hả?""..." Chắc bệnh tâm thần phân liệt của tôi nặng đến mức không chữa được rồi.…
Hán Việt: Kim ngư nhập chiểuTác giả: Quy Vô LíTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 83Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, 1v1, Góc nhìn nữ chính.Convert: April🐳Editor: Một TỷVăn án[Tiểu thái dương tinh quái x Bạch liên hoa âm u thâm hiểm]Bạn bè của Giang Trĩ Nhân từng không ít lần cảm thán: "Cậu không thấy sao? Ánh mắt bạn trai cậu cứ như loài rắn ấy, nhìn qua là thấy đầy bụng tâm cơ. Thế mà chỉ cần cậu nhìn chằm chằm một cái, anh ta liền ngoan ngoãn lạ thường, kỳ quái thật đấy."Sau này Giang Trĩ Nhân để ý kỹ hơn, mới phát hiện còn những thứ kỳ quái hơn nhiều.Chẳng hạn như, Văn Kỳ luôn chọn đúng lúc cô bận rộn nhất để giở trò. Anh ăn mặc phong phanh, lười nhác tựa người trên đầu giường với mái tóc còn vương hơi nước. Những đầu ngón tay trắng trẻo, gầy guộc vân vê chiếc máy trợ thính vừa tháo xuống, giọng nói trầm khàn đầy vẻ mập mờ::"Thay vì làm việc đó, hay là mình làm... chuyện này đi?"Khẩu hình miệng của anh biến đổi từ lớn đến nhỏ, tựa như tiếng thở dài đầy mời gọi.Đôi tay đang gõ phím của Giang Trĩ Nhân khựng lại. Đoán được từ nhạy cảm mà anh định nói, cô lập tức chặn họng: "Bây giờ không được!""Hửm?" Anh nở nụ cười phong trần, giả vờ như không nghe thấy: "Anh không nghe rõ, em lại đây nói xem nào.""..."Trong những lúc mặn nồng đến toát mồ hôi, cô cố tình nhìn chằm chằm vào đôi mắt Văn Kỳ, nhưng anh lại dùng tay che mắt cô lại, dùng giọng điệu lả lơi bảo cô đừng phân tâm.…
"Anh ơi"Thanh Miên ngước mắt lên, bàn tay níu nhẹ một góc vạt áo của người con trai cao lớn trước mắt, ánh mắt nó như phảng phất qua chút nỗi u uất mãi chẳng nói nên lời. Môi nó khẽ mấp máy, rõ ràng là chẳng đủ dũng cảm để nói lời từ biệt với tình yêu của cả một thời thanh xuân bình lặng của mình. Khóe mắt ửng hồng lên vì cố gắng kiềm nước mắt, giọng nó run run nhưng môi lại nặn lên một nụ cười, dầy gượng gạo.Người mà nó thương yêu suốt năm dài tháng rộng, người mà nó động lòng từ những ngày non trẻ nhất của cuộc đời cuối cùng cũng có một tình yêu phù hợp sánh bước bên tay, hứa hẹn cùng nhau bước qua trang mới của cuộc đời rực rỡ kia.Mùa hè năm ấy nắng gắt lắm, chẳng dịu dàng chút nào.Đỗ Thanh Miên cũng phải tạm biệt với tình yêu đã theo mình suốt tháng ngày học trò." Chúc anh tốt nghiệp vui vẻ"Nó nguyện cho tháng năm sau này của anh, thuận buồm xuôi gió, mưa thuận gió hòa, không mong anh phải chịu quá nhiều vấp ngã để trưởng thành, chỉ mong anh bình an. Nếu có thể, Thanh Miên mong rằng có thể tặng cho anh hết thảy may mắn trong cuộc đời của mình. Anh có nhiều ước mơ, anh có nhiều đích đến, anh có cả một tương lai hứa hẹn nhưng lại đầy trông gai.Còn với Đỗ Thanh Miên, chỉ duy có mộtƯớc mơ của nó chính là Ninh Đắc Nhật Nam.…
Thể loại: song xuyên, cổ đại, chủng điền, bố y, tình địch biến tình nhân, nhiều cp, ấm áp, sinh tử, HE, hoàn.Văn án:La Phi cảm thấy, cùng Tịch Yến Thanh Thành vì "Tình địch" Không đáng sợ, đáng sợ là hai người ngoài ý muốn xuyên thủng cổ đại còn đính quá oa nhi thân.La lão cha: Gì? Không thành thân? Không thành thân chân nhi đánh gãy tin hay không!La Phi: Cha, cha a cha! Ôi đừng đánh! Ta thành thân còn không được sao!Tịch Yến Thanh: Biết rõ trốn bất quá còn thế nào cũng phải ai đốn tấu mới chịu thua, ngươi xuất môn không mang theo chỉ số thông minh?La Phi: Họ Tịch ngươi tm có loại tân hôn buổi tối đừng trên giường!Tịch Yến Thanh: Nga.Tân hôn đêm bị ấn tới cửa hoa đào thân cây thượng La Phi:...... Ngọa tào họ Tịch ta không phải ý tứ này a!!!Tam thiên không đánh thượng phòng yết ngõa tạc mao chịu vs mỗi lần đều đợi cho đối phương muốn lên phòng mới túm xuống dưới tấu một chút mông phúc hắc công......Bài này nguyên danh [ hai thanh cùng vui vẻ ] cho nên chính là hai cái thanh niên tướng vui mừng lạp, ha ha ~ Nhân vật chính: La Phi, Tịch Yến Thanh [ Tịch Dục ] ┃ phối hợp diễn: La Cát, La Như, La Nghị, La Thiên, La Lý thị...... ┃ cái khác: Ấm áp,he…
All x Nguyên Thủy Nhân, QT lưu từ nhiều nguồn về để tiện đọc offTruyện nào có chữ R đằng sau sẽ có cảnh H 18+, không khuyến nghị người chưa đủ tuổi đọc…
Tác giả: Kim NghiêuEditor: Diệp ViễnThể loại: Nguyên sáng đam mỹ, điền viên, gia đình ấm áp. không tranh đấu, không ganh đua, 1×1, HE, chủ thụ. Thanh thủy văn, không xôi thịt :vSố chương: 191 + 2 phiên ngoại. Chia làm ba phần: 1 - phấn đấu. 2 - trưởng thành. 3 - tình cảm---bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, nên thỉnh cầu các bạn không reup bản dịch ở bất cứ đâu nhé!----Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Truyện không có mấy tranh đấu, âm mưu chốn cung đình hay phiêu lưu mạo hiểm nơi giang hồ hiểm ác. Cả câu chuyện nhẹ nhàng, mạch lạc, gắn kết và nói bật lên được tình cảm, tình thân gia đình giản dị mà ấm áp vô cùng. Cạnh đó là vài chuyện đời thường không thể đời thường hơn, những chuyện có thể gặp bất cứ đâu quanh ta, cũng có vài chuyện làm ta tức điên muốn lao vào trong đó mà cấu xé! Nói chung truyện cực hay, hay nhất trong thể thanh thủy văn theo cản nhận của ta! Mời mọi người cảm nhận…
Dịch tên: Tông môn đều muốn tôi ngủm, tôi chết rồi sống lạiTác giả: Sào Liên VânTình trạng: Hoàn thànhThể loại: sảng, xuyên sách, tu tiên, cổ đạiSố chương: 572 chươngNguồn: ChihiroNgày đào hố: 20/12/2024Ngày lấp hố: chưa biếtVăn án:Lộ Tiểu Cận xuyên sách rồi, xuyên vào truyện 18+ tu tiên mary sue, trở thành đại sư tỷ phế vật mê trai, ngày nào cũng giành đàn ông với nữ chính, cuối cùng chết thảm.Từ hôm nay trở đi, cô sẽ sửa!Bạn nghĩ phải tẩy trắng, giành đàn ông với nữ chính sao?No No No!Đã xuyên vào tiểu thuyết rồi, còn giành đàn ông làm gì!Cầm một cái ghế nhỏ ra, ngồi ở trước cửa sơn môn hóng hớt drama về các nam chính không thú vị hơn sao?Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ thầu hết tất cả dưa của sơn môn này!Cô chính là bác gái chuyên thu thập thông tin ở cửa sơn môn!Nhưng!Ai có thể nói cho cô biết, tại sao tiểu sư đệ-một trong những nam chính lại là yêu quái?Tại sao đại sư huynh-một trong những nam chính lại là yêu quái?Tại sao sư phụ-một trong những nam chính lại là yêu quái?..."Ngươi nhìn thấy!"Ngủm.Mới bắt đầu đã ngủm mấy trăm lần.Ngủm không một tiếng động.Ai có thể chết hơn cô chứ.Không sao, cô quyết định phát điên luôn! "Tiểu sư đệ, sao đệ lại tránh ta? Có phải đệ thích ta không?""Đại sư huynh, sao huynh lại bảo muội phải tự trọng mà không bảo người khác? Có phải huynh thích muội không?""Sư phụ, sao chỉ có ta bị phạt mà không phạt người khác? Có phải sư phụ thích ta không?"...Ai có thể vượt qua cô trong việc làm loạn?Cô sẽ phá nát cả cái giới tu tiên này luôn!Mỗi ngày đều ám sát đồng…
Tên truyện: Đào sát sấm quan du híTạm dịch: Chạy-hay-ChếtTác giả: Mặc Y BạchEditor: Đông Vân TriềuThể loại: Hiện đại, HE (hoặc OE), cường cường, 1x1, kinh dị, tương ái tương sát[1], chủ thụ, ngọt sủng, vô hạn lưu[2].[1] Tương ái tương sát: càng đánh càng yêu.[2] Vô hạn lưu: nhân vật chính di chuyển từ không gian này qua không gian khác theo một quy luật nhất định và để hoàn thành một sứ mệnh, nhiệm vụ nào đó được giao cho.Độ dài: 113 chươngTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản dịch: Đã dropVăn án:Vào một sáng thứ hai nào đó kéo cờ, hiệu trưởng đang phát biểu trên bục đột nhiên nổ tung thành một bãi thịt vụn.Loa vẫn còn phát:"Cửa thứ nhất Trò chơi Chạy-hay-Chết, xin được bắt đầu."Toàn trường hai ngàn thầy trò, mặt ai nấy đều ngơ ngác.-----Quyển thứ hai công mới lên sàn, quyển thứ nhất anh Tạ na nừn SOLO."Anh đây tên Giang Khoát, hai mươi tuổi, thân cao mét tám sáu, nặng một trăm năm mươi cân[3], sao Bạch Dương, bình sinh thích nhất là việc ngủ. Gặp em xong, thích nhất là em. Đương nhiên, anh không ngại kết hợp cả hai cái 'thích nhất' vào một chỗ đâu."[3] 1 cân = 0.5 kg."... Cút!"Sao có thể là cái đinh trong mắt khi em là người trong của anh.CHÚ Ý: KHÔNG KHUYẾN KHÍCH REPOST, NẾU REPOST PHIỀN GHI ĐẦY ĐỦ CREDIT. BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, PHIỀN KHÔNG CHUYỂN VER.…
Lời dịch các bài hát của BTS.Vietsub nha!Chỉ là muốn hiểu hơn nội dung và ý nghĩa các bài hát của Bangtan thôi!Cre: Sưu tầm từ nhiều nguồn!…
Văn ánTần Diệp Tử: Một cái sống an nhàn sung sướng phú nhị đại, khổ bức con dâu nuôi từ bé.Trang Tiểu Bàn: Một cái trừ bỏ béo còn ngốc, không có gì bản khác lĩnh bé mập.Theo 7 tuổi đến mười bảy tuổi, Tần Diệp Tử một lòng bồi dưỡng Trang Tiểu Bàn, hi vọng có thể kết thúc chính mình đời trước độc thân kiếp sống. Trang Tiểu Bàn thực ghét bỏ Tần Diệp Tử, dù sao Tần Diệp Tử bộ dạng khó coi còn thô lỗ. Trang Tiểu Bàn từ nhỏ liền có một mối tình đầu nữ thần. Khảo tú tài là vì nàng, thượng tư thục đọc sách là vì nàng, giảm béo biến soái cũng là vì nàng. Cho dù mối tình đầu trước kia ghét bỏ chính mình, sau này không phải là cười đi lại cầu ?Trang Tiểu Bàn vỗ vỗ Tần Diệp Tử bả vai, nói cho nàng chờ chính mình làm đại quan nhất định cấp Tần Diệp Tử tìm tốt phu gia. Tần Diệp Tử liền nổi giận, không ngờ như thế chính mình một lòng bồi dưỡng xuất ra phượng hoàng nam bị người khác nhặt tiện nghi. Cũng không cần chờ Trang Tiểu Bàn giới thiệu, Tần Diệp Tử chính mình liền chuẩn bị cấp chính mình gả đi ra ngoài.Trang Tiểu Bàn đột nhiên trợn tròn mắt. Hắn đột nhiên nghĩ đến, dạy hắn đọc sách là Tần Diệp Tử, đánh nhau bảo hộ hắn là Tần Diệp Tử, giúp hắn giảm béo là Tần Diệp Tử, không rời không bỏ là Tần Diệp Tử...Cái này tốt lắm, con dâu nuôi từ bé chạy.Bất quá, con dâu nuôi từ bé thật cao hứng, bởi vì nàng mùa xuân đến .…
Tác giả : Ngữ Tiếu Lan SanThể loại: Đam MỹNguồn: windy0820.blogspot.comTrạng thái: FullEditor:WindyThành phố C được xem là vùng duyên hải đô thị ngoài vấn đề là trung tâm kinh tế thì còn được xem là căn cứ bí mật quân sự.Ở góc Đông Nam thành phố là một thành phố trãi dài hoang phế không bóng người dù có hoa tường vi nở đẹp rộ quấn quanh hay được tân trang đổi mới thì cũng không có ai dám đến đây ở.Không ai biết lý do, chỉ biết khu vực này đã từng là địa bàn của Huyết tộc, sau khi Huyết tộc diệt vong, nơi đây cũng đã thành cấm địa.Cũng tại nơi đó trong một căn phòng của một thanh niên đang trú ngụ ở phía tây nơi này truyền đến tiếng kêu thảm thiết không biết là gì?"A a a a a ah mày là cái thứ gì?" Lâm Cảnh núp trong góc giường, "Ra ra ra ngoài!"Trên bàn trà đối diện cậu một tiểu gia hỏa mắt mũi cổ quái đang ngồi, trông như một con rắn nhỏ mập, nhưng so với rắn thì lại thừa ra bốn cái móng vuốt nhỏ, trên lưng còn có thứ đông tây gì đó y như cái vây, đầu có chút bự, ánh mắt long lanh ngập nước."Òm ọp." Tiểu tử kia nghệch đầu, dùng bốn cái chân ngắn nhỏ xíu muốn đi lại đây."Tôi kháo a!" Lâm Cảnh hồn phi phách tán, giơ di động chạy loạn khắp phòng, "Dật Phong anh anh anh mau xuống lầu tới nhà tôi có yêu nghiệt!"*TRUYỆN ĐƯỢC REUP VỚI MỤC ĐÍCH ĐỌC OFFLINE - NẾU EDIT KHÔNG THÍCH MÌNH SẼ GỠ XUỐNG…
Thế Nào Là Tình Yêu Không Đau - Lâm Địch Nhi(Mình đã chỉnh sửa lại tên truyện mà mình được biết là "Thế Nào Là Một Loại Yêu Không Đau" của tác giả Lâm Địch Nhi. Mình cảm thấy được hạnh phúc và vui vẻ khi đọc tác phẩm. Đã từng đọc qua nhiều tác phẩm của Lâm Địch Nhi nhưng đây là một tác phẩm trong trẻo và đáng yêu vì mình yêu nhân vật và cái kết của câu chuyện.Do trên wattpad có đăng nhưng là bản lỗi nên mình đã tự tạo riêng dành tặng mình để có thể đọc thoải mái.Dành tặng. ...Dear future loverfrom my heart to yourEd: Hanayang…
Tác giả: 尹别Sau khi cố tình chấm mút thiếu niên, tôi trở mặt không nhận người, tùy tiện móc ra hai tờ tiền nhét vào cổ áo hắn.Tiếp đó tôi lại trở tay h ãm h ại hắn vào tù, ngồi tận năm năm trời.Khi đi hết nội dung cốt truyện, hệ thống mới nói tôi cầm nhầm kịch bản.Đáng lẽ tôi phải là ánh trăng sáng cứu vớt hắn.Nhưng nam chính nửa tay che trời, mặc vest, đi giày da ở trước mặt này đã sớm hắc hoá.Người đàn ông gắt gao gi am c ầm tôi ở trước gương, đặt cằm ở cổ tôi, nụ cười tàn nhẫn, mập mờ.Đôi môi lạnh như băng hôn lên tai tôi, giọng điệu đùa cợt: "Bây giờ đến lượt em bị tôi ứ c h iếp."©️ Ảnh: ID 273656601…
"Tin đồn Cao Trạm và Từ Tịnh Tịnh đang quen nhau đã dần biến thành sự thật. Nam thần trong mắt nữ sinh và nữ thần trong mắt nam sinh trở thành một cặp, gần như toàn bộ đám nam nữ sinh trong trường đều một phen tan nát cõi lòng. Lần này, tôi gần như khuất phục trước độ xác thực của tin đồn, bởi lần trước tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh Cao Trạm đưa Từ Tịnh Tịnh về nhà, cộng thêm dạo gần đây tôi cứ như bị trúng tà, giờ tan trường lúc nào cũng thấy bóng dáng Cao Trạm và Từ Tịnh Tịnh lướt qua trước mặt... Rốt cuộc mối tình thầm lặng của tôi có thể 'yên nghỉ' được rồi."..."Tôi vẫn luôn cho rằng, yêu mến một người, không nhất thiết cần người đó cũng phải thích lại mình. Thầm mến hay theo đuổi chỉ là một phần mông lung đẹp đẽ trong tim mà thôi. Đợi đến tuổi xế chiều, hồi tưởng lại giai đoạn đẹp đẽ mông lung này, bạn sẽ nhận ra thời niên thiếu nổi loạn ấy rực rỡ muôn màu biết nhường nào."Tác giả: Hoa Thanh ThầnNgười dịch: CanSố chương: 30+1 Tình trạng: Đã xuất bảnThể loại: Ngôn tình vườn trường, yêu thầm, HE.P/s: Cuốn truyện này đã được xuất bản từ năm 2017 cơ. Tuy nhiên gần đây mình mới biết tới bộ này, truyện rất gần gũi và cảm xúc chân thật về thời học sinh cấp 3 đầy mộng mơ. Hy vọng mọi người đọc truyện vui vẻ. Nếu yêu thích truyện hãy mua để ủng hộ tác giả. Cảm ơn.…
Này là tiểu thuyết tường thuật lại sự kiện có thật (tiểu thuyết nên sẽ có vài chi tiết hư cấu),Kể về 1 cô gái xinh đẹp với mái tóc dài trắng bệt trải từ đầu xuống ngang hông,trong 1 gia tộc quyền lực và tàn nhẫn.Từ nhỏ cha cô đã dạy sai cô về cách yêu,kể cả cảm giác yêu...Khi mới 10 tuổi,Mariel đã gặp được 1 cô gái mà cô cho rằng là định mệnh..Sự kiện gì đã khiến cô sa vào tình yêu tơ nhện này..??…
Bộ tiểu thuyết 50 chương này là lăng kính của một đứa trẻ từ lúc còn bé tí đã biết mở mắt ngắm nhìn cuộc đời một cách thấu suốt. Không nhìn quê hương qua cảnh đẹp vô hồn, đứa trẻ ấy nhìn thẳng vào những nếp nhăn trên trán người lao động, vào những đôi bàn tay chai sần mưu sinh dưới nắng gắt. Chính sự thấu cảm nhân sinh, thấu hiểu nỗi đau và sự lam lũ của những con người bình dị từ thuở thiếu thời đã nhen nhóm trong tôi một lý tưởng vĩ đại: muốn dùng tri thức và đôi tay mình để chữa lành, chở che và cứu giúp những mảnh đời quê hươngNhưng hành trình vươn tới cái cao đẹp chưa bao giờ bằng phẳng. Tuổi trẻ chính là những ngày bão giông và chênh vênh. Có những rung động mập mờ, tình cảm trào dâng mãnh liệt, nhưng cũng có cả những rạn nứt đau đớn khi lý tưởng sống va chạm nhau, buộc tôi phải lý trí dứt khoát buông tay để đi con đường đã chọn. Sẽ có những tổn thương gia đình bộc phát, định kiến xã hội bủa vây, và cả những mâu thuẫn đẩy người ta vào sự cô độc.Thế nhưng, giữa những chao đảo đó, chính tinh thần tập thể, sự tự chữa lành và tình bạn vĩnh cửu sẽ là điểm tựa để cả một thế hệ đồng lòng vượt lên số phận. Họ khẳng định bản thân không chỉ bằng những suất học bổng, tấm vé đỗ đại học, mà còn bằng khát vọng cháy bỏng được cống hiến, được làm dự án phát triển chính mảnh đất quê hương mình.Khi mùa hạ tàn, cái ở lại không phải là sự tiếc nuối, mà là một lý tưởng sống kiên định, một cái nhìn bao dung với cuộc đời và lời hẹn ước vẹn nguyên dưới hoàng hôn b…