Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Người ta mãi chạy theo thứ gọi là ước mơ, mà quên rằng có một người cũng từng là ước mơ của mình....Anh chọn ánh đèn, còn em chọn ở lại. Anh sợ mất hào quang, em chỉ sợ mất anh. Vậy mà cuối cùng, ai cũng mất.* Mọi chi tiết trong truyện đều theo ý tưởng tượng của tác giả, không có thật, đây chỉ là fanfic.…
Tác giả: Tlllkkk1358Couple: Tả Kỳ Hàm x Dương Bác Văn (trước sau không quan trọng)Bối cảnh hiện thực giả lập, thiết lập Fork & Cake phi điển hình, có đề cập đến yếu tố máu me (siêu nhẹ). Điều thúc đẩy chúng ta lại gần nhau, là tình yêu hay là cảm giác thèm ăn?…
Tự sìn hàng để húp vì Deft cưng quá chòi oiFic dành cho người lớn, các em bé nghĩ kĩ trước khi đọc nhé.Từ ngữ cũng sẽ thô tục, các ní nào không thích thì bỏ qua nha…
~ Cố vì nhau chuyện gì cũng bỏ qua, thì bây giờ chúng ta chắc cũng ngủ yên giấc.~ Có những hồi ức, có những vấn vương.~ Có 2 trái tim đỏ sưởi ấm thành phố sương.~ Có những câu chuyện mà ta chưa từng kể nàng tại vì kết thúc của nó đau thấu xương.…
Tên gốc: 谁告诉我他俩是死对头的???Tác giả: π系Dịch: 61.7Thể loại: Nhanh miệng nghiện hôn Kỳ x Ngoài lạnh trong nóng Văn, Oneshot, Livestream, Ngọt"Cách giải quyết mâu thuẫn nhanh nhất là gì?- Hôn môi." Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, KHÔNG RE-UP dưới mọi hình thức.Bản dịch không đảm bảo sát 100%, không áp đặt lên người thật.…
Tác giả : giagNWinkies Thể loại : ABO, H văn, hiện đại, Alpha x OmegaWarn : truyện có H, cảnh quan hệ xác thịt giữa hai người đàn ông, cụ thể là Kang Daniel x Park JiHoon. Nếu không thích thì lướt qua, xin đừng report hay ném đá. Đơn Bào không nhận hàng đính kèm.…
Văn non ❤️Cringe tổ bố. Viết dở.Tính cách, chiều cao,..vv khác ngoài đời.Fanfic mình làm vui. Đừng bế đi đâu ra khỏi sàn này nha, mình cảm ơn nhiều ạ🥺…
Tác giả: Minh Bảo a.k.a Mingbao ChanThể loại: Truyện ngắn cảm hứng lịch sử.Bối cảnh: Triều Nguyễn.Nhân vật chính: Tam giai Lễ Tần Nguyễn Nhược Bích – vua Tự Đức.VĂN ÁN“Năm tôi mười sáu tuổi, từng ước mình có được tình yêu của người thi sĩ tài hoa nhất thế gian, có lẽ ước nguyện từ lâu đã nên sự thật, chỉ là tôi không dám đối diện, không muốn nhìn ra mà thôi. Tôi cũng sẽ dùng quãng thời gian còn lại của đời mình để hồi tưởng mà viết một thiên “Hạnh thục ca”, ghi lại những phần hạnh phúc và cả đau khổ mà tôi và nước nhà đã trải qua. Trong những khúc ca ấy, tôi sẽ sống lại một phần đời đã mất, tôi giúp y gánh vác trọng trách non sông, thay y lo nghĩ cho đại cuộc. Tôi chỉ dám thực hiện đại sự ấy trong thế giới riêng của mình. Nhưng, tôi luôn có động lực để tiếp tục, bởi vì tôi biết lúc y còn tại thế, đã chịu không biết bao nhiêu mưu tính tranh giành, không biết bao nhiêu áp lực từ tiền triều và hậu cung. Tôi cũng biết rằng, nếu tôi thật lòng chia sẻ gánh can trường này với y, ở nơi cửu tuyền xa xôi, y chắc chắn sẽ mỉm cười.”…