Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên khác:Tiểu sư muội rõ ràng siêu cường lại quá mức sa điêu/ Xuyên thành công cụ người, điên phê Nhị sư tỷ nàng cự tuyệt đi kịch bản.Tác giả:Công Chủ Bất Hồi Gia.Thể loại:Cổ đại,xuyên thư,hài hước,..!!Truyện không có nội dung tình cảm(thường mập mờ)!!!!Chưa được sự cho phép của nhà dịch hay tác giả.Nếu vi phạm bản quyền mình sẻ gỡ xuống!!…
bé Wooje nhỏ quen được anh trai tóc bạc họ Moon, rồi giờ vác bầu về và bảo hai đứa chỉ mới mập mờ??!! không phải ABO nhưng có yếu tố mang thai, dirty talk, xàm l và viết cho vui😊…
Tác giả: Hà Oo Hà.Tình trạng: Hoàn thành.Số lượng: 79 chương. Chỉnh sửa bởi: W.52. Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, chủ công, Sinh con, Vườn trường, Hoan hỉ oan gia, Song trọng sinh, 1x1. Tác giả có lời muốn nói:Truyện có lẽ sẽ hơi ngắn, nhưng nó vẫn dài hơn bộ《 Sau khi trọng sinh chồng tui muốn theo đuổi bạch liên hoa* 》một chút nha mọi người. *mình chèn link WordPress chính chủ của bạn đã dịch bộ 'chồng tui muốn theo đuổi bạch liên hoa' cho ai cần tìm nha ạ. Với cả hai bộ này là hệ liệt nên mình mong các bạn sẽ tìm đọc 'chồng tui ...' trước để có thể hiểu sâu hơn về mạch truyện nhaaa. Một áng văn ngọt ngọt ngọt, thỉnh bà con đừng mang theo tinh thần soi mói.Trải qua cả đời ngọt ngào, nếp tẻ* tài sắc đôi chồng chồng già lại lần nữa cùng trọng sinh. nếp tẻ*: con trai con gái.Thời mẫu giáo --Lão công: Bảo bối, anh tìm được em rồi nha !Lão thụ: Cun cút ngay cái tên nhóc nhà anh! Đừng cản trở em đi tìm bạch nguyệt quang!Lão công đau trong tim nhưng lão công không nói. Thời tiểu học --Lão công: Bảo bối, chúng ta về bên nhau đi!Lão thụ: Bạn học nhỏ này, tư tưởng của anh quá nguy hiểm! Yêu sớm là không có kết quả tốt đâu, đặc biệt là mối tình đầu á.Lão công trầm mặc: Bà nội bạch liên hoa kia em có thể đừng đề cập tới nữa không ?Thời trai tráng --Lão công: Bảo bối, anh mới mở một quán cà phê để em loát miêu*! Loát miêu*: nhổ mạ, từ này thường được hiểu là 'thu hoạch', ý bạn công là 'mở một tiệm cà phê để em kiếm tiền'. Nhưng ai đó đầu óc quá trong sáng lại nghe ra là. Lão thụ: Anh đúng là…
Mọi người rồi sẽ quên đi điều bạn nói Họ cũng sẽ quên đi việc bạn làm. Nhưng họ sẽ không quên những gì bạn làm họ cảm nhận. Điều quan trọng trong tình yêu không phải là chàng trai đó có hoàn hảo hay không mà là... họ hoàn hảo trong mắt nhau Vậy là đủ. Đừng mang con mình đi đâu khi chưa có sự cho phép nha <3…
✨ Tác giả: Thanh Trần Vũ Hà📖 Thể loại: Niên đại · Xuyên thư · Sảng văn · Không thánh mẫu · Có không gian · Đại tỷ bá đạo · Song khiết · Có CPNữ đại lão ở dị thế - Tần Vũ - đang dốc toàn lực chém giết tang thi, không hề buông tha. Bất cẩn một chút, mấy quả bom lại bay thẳng tới từ phía sau, không kịp né tránh...Lần nữa tỉnh lại, cô đã xuyên thư, xuyên về thập niên 70.Người thân bị bắt, em trai yếu ớt.Ơ? Đây chẳng phải là cuốn tiểu thuyết mà cô từng đọc qua sao?Nguyên chủ cùng cả nhà vốn chỉ là pháo hôi trong truyện, dùng để làm nền cho nam chính tỏa sáng. Dưới cái cớ "ân tình" được nhắc đi nhắc lại nhiều lần của nam chính, cả nhà nguyên chủ vì muốn báo đáp ân tình đó mà...…
OhmThitiwat 32 tuổi: gia đình Ohm có 4 người cha mẹ, chị gái, và Ohm, Ohm Là chủ tịch một tập đoàn lớn xuyên quốc gia. Cậu ấy rất lạnh lùng, và lúc nào trên gương mặt cũng không có miếng cảm xúc nào , cậu ấy rất ghét con phụ nữ, ngoại trừ mẹ và chị cậu.Fluke_natouch Siripongthon 24tuổi:Gia đình Fluke thì có 3 người cha mẹ và Fluke.Nhưng mẹ Fluke đã qua đời. Còn cha Fluke cũng có vợ mới. Là một cậu bé rất dễ thương và hòa đồng với mọi người. Nhưng cậu ấy bị 1 cú sốt tâm lý , năm lên 5 tuổi mẹ cậu bị người phụ nữ của ba cậu đẩy té cầu thang mà chết. Từ lúc cậu không còn nói được nữa.Vì lời hứa của hai nhà nên phu nhân Thitiwat đến hỏi cưới Fluke cho con trai mình là Ohm, liệu cuộc hôn nhân này có viên mãn không? Phải đợi đến kết thúc câu chuyện mới biết được,Bây giờ mời cả nhà vào đọc.…
Tăng Hoàng Uyên Lam vẫn luôn nghĩ rằng toán hình là rắc rối nhất cho đến khi có bạn trai.Nguyễn Đình An Duy vẫn luôn nghĩ phân tích văn là khó nhất cho đến khi phải phân tích suy nghĩ của bạn gái.Chuyên toán × Chuyên văn🐟 Trích đoạn:Nó ngượng ngùng thừa nhận:- Ờm... thật ra thì đến tận bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn giận dỗi bỏ cơm. - Thì cậu vẫn là còn bé mà. - Cậu nói mà không ngượng miệng.Nó nghe xong mặt nóng như bàn là. Bây giờ mà áp má vào gối, có khi vỏ gối phẳng phiu không còn một nếp nhăn. Nó cố tình phớt lờ câu nói ấy, giữ đúng hướng cho cuộc đối thoại:- Thay vì ăn cơm nhà "phờ ri", tôi chọn ra quán mua phở ăn. Năm chục nghìn một tô. Vừa rút ví trả tiền xong... tôi hết giận.- Lòng tự tôn của cậu còn không bằng một tô phở nữa sao? - Lòng tự tôn là gì? Có ăn được không? Giận thì giận nhưng nghèo thì không chịu được. - Lần sau nếu muốn giận lâu hơn thì gọi tôi nhé. Đọc số tài khoản, tôi chuyển khoản. Lam nhướng mày, nó cố ép khóe miệng xuống nhưng không thành công, gương mặt đỏ bừng lên. Nó lấy gối ôm phía trước ngực, che khuất nửa mặt, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh như hai giọt nước. Không xong rồi!Cậu phạm luật!Thẻ đỏ! Giọng nói của Lam trở nên trong trẻo hơn, đè nén ý cười:- Rich man! Màn hình bên Duy bỗng nhiên tối thui. Ngay khi Lam còn đang nghĩ cậu tắt camera đi thì một góc mặt của cậu hiện ra rõ ràng trên màn hình. Tiếp đến, nó thấy cậu mấp máy môi, cùng lúc một giọng nói ấm áp quen thuộc truyền đến tai nó:- Your man!🐟 Bìa truyện: Thùy Dung - Góc nhỏ của Meo Meo…
Khu phố sầm uất cùng các loại to nhỏ ánh đèn mập mờ lắm sắc màu nhấp nháy, ban đêm nơi này trông chẳng khác gì buổi sáng. Đường giao thông rộng lớn, hàng loạt nhũng cỗ máy bằng sắt dàn thành hàng dài di chuyển thật nhanh. Âm thanh kèn, còi các lại khác nhau rất chói taiAnh đào mất hết sức lực đành dựa vào bức tường trong hẻm ít chú ý, cảm nhận khung cảnh về đêm ở noi xa lạ một. Hơi thở yếu ớt chậm lại, cố gắng dùng chakra hồi phục. Thân thể rũ rượi đầy mệt mỏi lê lết lề đường Ánh mắt long lanh nhìn ngọn đèn giao thông đổi màu, trông nữ nhân yếu ớt này thật thảm hại. Ngoài da chẳng có vết thương hay vùng bầm tím, chỉ khi còn ý thức nhận thức rằng vùng đất xa lạ này khác hoàn với Konoha. Hàng mi cố dính chặt lấy nhau khi cơn buồn ngủ liên tục ập tới, tha hoá đi lý trí. Vầng trán cao đẫm mồ hôi, nhễ nhại lăn từng giọt lạnh ngắt. Hơi lạnh thấm dần vào cơ thể. Sakura mệt mỏi và rất buồn ngủ Lưu ý: Fic không đi theo cốt truyện vốn có, thời gian bắt đầu vào truyện là Naruto Shippuden khi Sasuke chính thức trở thành tội phạm cấp S bị truy nãTranh: 千涼子@pivix.net…
giới thiệuTrích:Một vị trong nam nhân đích nam nhân, bởi vì một lần vận mệnh đích vui đùa, hóa làm một cái trẻ tuổi hạt nhân, cũng từ đây kéo ra một đoạn Hoàng Đồ sự thống trị đích mở màn ——Bao nhiêu trung thần lương tướng, diễn vừa ra vui buồn lẫn lộn:Mấy phần mỹ nhân tình trọng, hết một đoạn đau khổ triền miên;Vài phần tấm lòng son, lưu một cái mênh mông thiên triều!Vi cam đoan mọi người đọc khoái hoạt, hiện trịnh trọng hứa hẹn:****Dùng ổn định đổi mới vẻ vang, dùng thái giám đoạn càng thêm hổ thẹn;Dùng vừa phải ý dâm vẻ vang, dùng quá độ ý dâm lấy làm hổ thẹn;Dùng thoải mái đầm đìa vẻ vang, dùng khó chịu biệt khuất lấy làm hổ thẹn;Dùng văn tự mạch lạc vẻ vang, dùng nói hươu nói vượn lấy làm hổ thẹn;Dùng khó khăn trắc trở hài kịch vẻ vang, dùng nghịch thiên bi kịch lấy làm hổ thẹn;Dùng tình tiết hợp lý vẻ vang, dùng thêu dệt vô cớ lấy làm hổ thẹn;Dùng phi sắc mập mờ vẻ vang, dùng rõ ràng miêu tả lấy làm hổ thẹn;Dùng tôn trọng độc giả vẻ vang, dùng cuồng vọng tự rất là hổ thẹn;***…
_______________________Ngươi là mùa xuân, vô hạn biển rừng tử đằng.Ngươi là mùa hạ, những giọt sương được mặt trời chiếu sáng còn đọng trên lá sen.Ngươi là mùa thu, vô vàn lá phong xào xạc rơi xuống.Ngươi là mùa đông trên nền tuyết hiện lên ấm áp dương quang.Gặp được ngươi lúc sau, ta không bao giờ phân đông tây nam bắc, chỉ nghĩ chạy về phía phương hướng có ngươi. Làm ngươi dẫn ta đi tới địa phương vận mệnh đã định, cùng ngươi ngắm hết mùa hoa tử đằng ở năm tháng kế tiếp.Ánh mắt ngươi nói, ngươi không thể thốt ra thành lời.Ta nói ngươi vĩnh viễn là ta thiên sứ, ngươi vĩnh viễn là dương quang trong thế giới màu xám của ta. Những lời ngươi không thể nói, hãy để một mình nói ra là đủ: "Ta yêu ngươi"." Ta thích tử đằng kông phải vì tử đằng là hoa tượng trưng cho tình yêu, mà chỉ đơn giản vì tử đằng có màu mắt của ngươi"._________________________Em là mùa xuân hoa nở rộ.Em là mùa hè đom đóm soi sáng đêm khuya.Em là mùa thu chạng vạng nắng chiều, điểm giao giữa ngày và đêm.Em là mùa đông sáng sớm tuyết sương đọng lại trên mi mắt.Em là trên đời tốt đẹp nhất sự vật kết hợp." em nói, em là biểu sâu cô độc cá mập, chỉ có một mình em"."Tôi muốn nói: em vĩnh viễn là của tôi! Mặc kệ phát sinh chuyện gì, tôi đều sẽ bảo hộ em, chẳng sợ em rơi vào địa ngục, em vẫn mãi là của tôi chuyên chúc thiên sứ"________Văn án chương 1, phía trên tham khảo vui thì viết~…
Thứ Hai - Ở Lại Với Tôi Thêm Một Chút- Một bản tình ca không lời, viết bằng playlist lúc 3:02 sáng.Joss là người sống theo nề nếp, làm việc đúng giờ, không chia sẻ gì nhiều ngoài những bảng excel.Gawin là người sống trong thế giới riêng, vẽ bìa sách cho những cuốn không ai nhớ, thu podcast về những thứ tưởng như chẳng ai để tâm - một chiếc ghế lỏng khớp, một cơn mưa hụt, một ánh nhìn không biết nên đáp lại bằng nụ cười hay cúi đầu.Họ ở cách nhau vài tầng lầu. Không biết mặt nhau.Chỉ kết nối qua một playlist được cập nhật vào mỗi thứ Hai, lúc 3:02 sáng.Một người làm nhạc, một người nghe.Một người kể chuyện, một người lặng lẽ sống chậm lại - theo từng tập podcast.Không ai lên tiếng.Không ai đòi hỏi.Không ai biết người kia là ai.Nhưng từng bước một, qua những bản nhạc vô danh, những địa điểm lặng lẽ, và một chiếc áo khoác màu xanh rêu có cổ tay cam...Thế giới của họ chạm vào nhau.Và đôi khi, chỉ vậy là đủ để yêu.-Playlist mà Gawin sẽ nghe, hoặc dùng để mở khi viết - vẽ - pha trà - làm podcast, và chắc chắn... nghe vào lúc 3:02 sáng được đính kèm ở chương 1. Nghe thử nha!…
Những ngày tháng xưa cũ ấy, tớ chẳng bao giờ có thể quên được...Còn nhớ ngày nào, chúng mình cùng nhau nô đùa trên đồng cỏ rộng mênh mông bát ngát, từng làn gió vi vu thổi nhẹ nhàng, từng bông cúc dại trắng muốt khẽ dập dìu theo gió-Mùi hương nhàn nhạt của lúa mì hòa cùng với gió heo may quyến luyến lấy nơi khứu giác của tớ, mái tóc dài ánh lên những tia lấp lánh dưới ánh nắng vàng-Và...bóng lưng nhỏ nhắn mảnh khảnh của cậu khiến tớ nhớ mãi, nhớ mãi những ngày tháng xưa cũ ấy, khi ta còn thơ ngây, khi ta còn được ở bên cạnh nhau-Chúng ta đã từng có một thời niên thiếu rực rỡ đến vậy...Tớ sẽ mãi không bao giờ quên...…
Cha không đau mụ không thích Lâm Gia Nhạc, đời này có một không lớn không nhỏ giấc mộng, chính là thú một ôn nhu săn sóc thê tử, sinh một khả ái nhi tử, tổ kiến một thuộc về chính mình gia, người một nhà tương thân tương ái, hòa hòa mĩ mĩ. Hắn cũng vẫn triều này mục tiêu nỗ lực, nhưng mà kế hoạch luôn là cản không nổi biến hóa...... Đây là một bi đát tiểu thụ phấn đấu thành công sử, đương nhiên, ôn nhu săn sóc công là không thiếu được. Bài này nhất quán chậm nhiệt, ấm áp vi chủ. Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên tình hữu độc chung trướng nhiên nhược thất chủng điền văn Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Lâm Gia Nhạc ┃ phối hợp diễn: Thịnh Mặc, Hạ Phương Húc ┃ cái khác:…
[190K] Xuyên Thủy Vi Trạm 川水为湛Mẹ đẻ: Biên Tưởng 边想.๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại, niên hạ mỹ công x niên thượng soái thụ, ấm ápNguồn: Bạch Hùng .๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 72 tuổi + 0 lần chết lâm sàn .๖ۣۜNhử mồiĐường Trạm vi chữa trị tổn thương tình cảm tìm cái non xanh nước biếc địa phương tốt nghỉ phép, đi ngày thứ nhất liền vì đùa giỡn lưu manh bị đánh. Niên hạ mỹ công x niên thượng soái thụÁi tình thuần ái song nam chủ HE chính kịch hiện đạiBình luậnMật ngữ đường ninh: Tuyến tình cảm không có gì lớn khúc chiết đại cẩu huyết, tiến lên dần dần thủy đến cừ thành, cùng nhau thời điểm cũng ngọt vô cùng! Chính là thương chiến còn rất đơn mỏng, thiên về hệ thống bài võ một chút, yêu thích đặt ra thử một chút xem!…
Tác phẩm : Hẹn ướcTác giả :Thiên Dạ NguyệtThể loại: ngôn tình, cổ đại, SE hoànĐoạn ngắn:"Công chúa hoàng thượng thắng trận trở về rồi, người xem bên ngoài thành thật náo nhiệt" - Lục Hoa chạy nhanh vào báo cáo.Bên trong đình là một hoàng sam nữ tử đang nằm trên ghế quý phi, thông thả ngắm hoa, dung mạo tựa hoa, uyển chuyển e lệ, giữ trán có chu sa, càng làm kinh động tâm phách, hàng mi cong vuốt khẽ run động, đôi môi đỏ như tô son mấp máy,cứ như tiên nữ từ trong tranh bước ra. Giờ đây trên gương mặt là kinh hỉ, là hạnh phúc, là không tin, là ngại ngùng, là xấu hổ. Tất cả càng làm người nhìn càng không thể rơi mắt." Ngươi nói thật ? hoàng huynh trở về"- Giọng nàng như hoàng yến, thanh khiết mà không kém quyến rũ.…