Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tags:
23 Truyện
Tôi ở đây để làm nền thôi!

Tôi ở đây để làm nền thôi!

233 16 3

*Lưu ý: tất cả nhân vật trong đây ngoài oc của tôi ra thù đều thuộc quyền sở hữu của tác giả làm nên bộ truyện Regressor Instruction Manual**Nhưng art thì là của tôi nhá!*Xin chào, về tóm tắt mô tả ở đây thì tôi chỉ nói nhanh thôi cho có lệ.Tôi giờ chẳng biết sao mà lại đứng ở một nơi như cái hộp kính nhiều tầng ụp lên gtrong cái không gian đen như ở ngoài vũ trụ ấy, nhiều sao vl. Trước mặt tôi là một cái tượng nữ thần đẹp như trong mấy bộ anime, dưới sàn là mấy kí tự nhìn cổ cổ đang phát đèn neon tím. Bức tượng nhìn chói mù con mắt tôi lun gòi, tắt xíu đc không?!Xung quanh hỗn loạn mọi người ai cũng hét lên khúc ca nhưng chung quy đều là đòi cứu. Nó còn tệ hơn khi mấy con quái như orc cứ đập đập vào bức tường trong suốt này, nhìn như có thể bể bất cứ lúc nào.Tôi thì chẳng hiểu sao vẫn bình tĩnh vl ra, bộ tui bị kéo vào quay phim hay sao? Ít nhất hãy trả tiền sau khi làm xong ngen! Và vì vậy tôi cũng hét cứu mạng như mấy đứa xung quanh vậy :>Lúc đi thấy một người khá là bình tĩnh đang bị lắc hỏi gì đó rồi sau cũng thả, tôi đến gần vì ổng là người duy nhất ở đây là bình tĩnh. Mặt ổng nhìn như suy tư đủ mọi thứ trên trời ấy :vĐến khi bức tượng phát sáng và lửa rực phừng phừng ở dưới.'Thật sự luôn, cái chuyện quái gì đang xảy ra vậy'tôi nghĩ vì dù có diễn thì cũng chẳng có nơi nào làm được mấy kĩ thuật như vậy vào bây giờ đc. Hổng lẽ là real???Những con quái vật rống lên như kêu tất cả im lặng, rồi bức tượng nữ thần cất tiếng:"Chào mừng mọi người đến một thế giới khác"…

Tâm Sự Của Những Đứa Trẻ

Tâm Sự Của Những Đứa Trẻ

0 0 2

Có những đứa trẻ không khóc, không phải vì chúng không đau mà vì đã quen với việc không ai lắng nghe.Có những ký ức không có hình dạng không thể kể lại, không thể gọi tên, chỉ tồn tại dưới dạng một cảm giác đè nặng trong lồng ngực mỗi khi đêm xuống.Chúng là những đứa trẻ như thế lớn lên trong im lặng, học cách ngoan để không bị bỏ lại, học cách cười để che đi những khoảng trống và học cách tự hỏi liệu nỗi đau của mình có thật không. Không ai cứu chúng trong quá khứ không có phép màu nào xảy ra, chỉ có một ngày chúng vô tình gặp nhau và lần đầu tiên không ai nói "mọi thứ rồi sẽ ổn" không ai bắt ai phải mạnh mẽ, chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau và không rời đi.Câu chuyện này không làm bạn dễ chịu, nó sẽ khiến bạn dừng lại ở một vài dòng và nhận ra có thể bạn đã từng là một đứa trẻ như thế hoặc đã từng đi ngang qua một đứa trẻ như thế mà không biết. Nhưng nếu bạn đọc đến cuối, bạn sẽ hiểu một điều rất nhỏ rất thật rằng chữa là không phải là quên đi mà là có một người ở lạikhi bạn không còn đủ sức để tự mình chịu đựng nữa.…

Thức ăn cho người thèm ăn Gabico