Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Nhiên Nhiên rất thích cười,cậu ấy có thể cười kể cả khi đó là một mẩu truyện nhạt nhất thế gian này.Thế rồi,nụ cười ấy cứ dần phai đi,và rồi biến mất...."________Truyện do chính bản thân Dao sáng tác,thiết kế và biên soạn Không sử dụng cho mục đích thương mại,không reup ,không làm audio,v.v.:>>Nếu trong quá trình mấy cậu đọc mà có lỗi chính tả thì thông cảm nhé,chắc tớ sẽ sửa <33 Truyện chỉ có trên wattpad của Dao Trinh thôi nhé,tớ không up lên các nền tảng khác đâu nho ________"Giá như tớ có thể ở bên cậu lâu hơn.""Hãy để tớ cười thay cậu."…
Nói về một vương quốc nơi nuôi nấn những đứa trẻ về những pháp thuật có một ngôi trường hoàng gia tên chibikokhai nơi dạy những ma trận và phép thuật tại vương quốc để chống lại ma vương goket này được chia thành bốn khu vực đông nam do bốn vị vua cai trị bốn vị vua đã xin ra 4 vị thái tử riêng vua mikita hạ sinh hai vị thái tử nhưng biến cố xảy ra khi thái tử hichuki cưới vợ anh hạ sinh một bé trai và được ma vương và vợ hắn chú ý nên đã đánh dấu michio lên vai trái của đứa bé khi nó 18 tuổi sẽ quên mất kí ức và bị ma vương hút về ma giới làm thái tử vì vợ ma vương không thể sinh con vì dấu michio khiến sức mạnh của đứa bé bị phong ấn còn vợ thái tử ychuki cũng sợ con mình dính dấu michio nên vua khabato đã đánh dấu hana lên đứa bé để bảo vệ nó khỏi dấu michio từ đó câu chuyện được bắt đầu từ đây ....…
Link ảnh: https://pin.it/16ICTRVTác giả: 鱼就 ( Cá ) Editor: AshTình trạng: ĐANG EDIT Số chương: 27Văn án: Dịch Tê trở lại mười năm trước, chuyện thứ nhất cô muốn chính là tìm ra hung thủ năm đó, tránh khỏi tất cả bi kịch xảy ra.Vì lẽ đó mặc dù nam thần có xuất hiện trước mặt, Dịch Tê cũng kiên quyết cự tuyệt.Dịch Tê: Cự tuyệt sắc đẹp, theo đuổi công việc thôi !Sau đó...Dịch Tê: Cái gì đều có thể bỏ qua, chỉ có sắc đẹp là không được a!Có một hôm thấy một bài viết trên Tieba với đề tài " Việc bạn hối hận nhất là gì ? " Dịch Tê nghĩ, vậy thì khẳng định là mười năm trước không cùng anh nói chuyện yêu đương.* Vì sắp tới tớ sẽ bước vào kì thi quan trọng nhất trong 12 năm học cho nên tớ sẽ ngừng một thời gian cho đến khi thi xong. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ 💚TRUYỆN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC !!!…
☆ Hán việt : Trọng sinh thiên kim ngận phúc hắc : Cố thiếu, tự trọng !☆ Tác giả : Na Thời Yên Hoa☆ Tình trạng convert : hoàn☆ Tình trạng edit : loading☆ Thể loại : ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng, trọng sinh, hào môn, thương chiến, đô thị, ngược tra, 2S, HE☆ Convert : wikidich☆ Editor : Niêm Hoa Nhất Tiếu☆ Bìa : @iwasyourqueen (TDT Team)▶ Văn ánĐệ nhất nữ cường nhân thành phố A bị người đả bại, ngoài ý muốn chết, trọng sinh trở thành cháu gái phế vật của Đệ nhất thế gia Thẩm gia Thẩm Tích Chu.Nén giận ? Đây không phải phong cách của cô !Hèn mọn ? Đây không phải thói quen của cô !Hãy xem Thiên kim Đệ nhất Thế gia cô đây trùng sinh từ dục hỏa, gặp Thần giết Thần, gặp Phật giết Phật, báo thù kiếp trước."Theo anh, em muốn có cái gì sẽ có cái đó." Tình thế bắt buộc, anh nói. Thẩm Tích Chu thong thả ung dung cầm lấy một quả chuối, chậm rãi lột vỏ, vươn đầu lưỡi trong suốt như ngọc, nhìn người đàn ông đối diện, bình tĩnh cắn một miếng.Cố Phi Dương cảm thấy nơi nào đó chợt lạnh, lập tức sửa miệng :"Làm người phụ nữ của anh, em phóng hỏa giết người, anh hủy thi diệt tích."📌 Truyện được đăng tải duy nhất trên wattpad.com/user/WheelOfFortuneXVII.📍 Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả, đề nghị không re-up truyện dưới mọi hình thức.…
Trương Huyền My trở thành một cô gái có đời sống nội tâm, khép kín sau khi bị bạn bè kì thị vì mái tóc màu cà phê của mình. Cuộc sống của cô cứ tiếp diễn như vậy cho đến khi cô bắt gặp một con sói trắng đang ăn vụng thịt xông khói ở trong tủ lạnh nhà cô...…
Tôi vội vã đi qua để mùa thu ở lại. Thu trong những thương, những nhớ, và cả những giấc mộng trẻ thơ.Minh, hẹn cậu trong một thoáng thơ ngây. Mưa nặng hạt lắm, thấm đẫm khuôn mặt tôi, hoà lẫn dòng nước mắt bi thương "liệu có bao giờ tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ như thế này chưa nhỉ". Một thứ gì đó chặn những giọt nước đang hối hả khiến tôi ướt đẫm, chiếc ô màu đen quen thuộc, bên tai vang vỏng giọng nói trầm thấp :-Ngoan, đừng khóc, có tớ ở đây rồi.…