Lỡ Yêu Nhầm Bạn Thân Mất Rồi 🌼?!!!
_ sẽ như thế nào nếu bạn thích đứa bạn thân của mình . _ truyện sẽ viết theo phong cách nhẹ nhàn ko có nhiều sóng gió đâu _ mọi người nhớ nhắn like cho mik có thêm động lực nhé 🌼👏👍👏👀…
_ sẽ như thế nào nếu bạn thích đứa bạn thân của mình . _ truyện sẽ viết theo phong cách nhẹ nhàn ko có nhiều sóng gió đâu _ mọi người nhớ nhắn like cho mik có thêm động lực nhé 🌼👏👍👏👀…
Người ta thường nói tình yêu đầu đời lúc nào cũng đẹp nhất. Vì đó là lần đầu tiên trái tim ta rung động. Và câu truyện tôi viết này cũng vậy. Trong một chuyến nghỉ hè nhân vật Tâm đã phải lòng một cô gái Nông thôn nghịch ngợm - Thảo Nguyên.Những rung cảm đầu đời vô cùng ngọt ngào sẽ cho ta cảm giác thú vị..Nhưng liệu có đi đến cuối con đường…
phần 2 hay lắm đùng vì phần 1 mà bỏ lỡ phần 2…
Hiện đại, ấm áp ngọt ngào, 1vs1, HEChủ tiệm bánh ngọt thụ X chủ cửa hàng hoa quả công…
Là một câu chuyện thanh xuân vườn trường, một câu chuyện xen lẫn một số chi tiết có thật và tự chế, đây là câu chuyện coi như là tuổi thanh xuân tôi gửi vào đây..... Những ai bây giờ đang ở năm cuối cấp ba.....chúc vui vẻ....:)))…
Tháng chín năm ấy , Cát Linh bước vào cấp ba và vô tình gặp Lê Hoàng Nam trong một lần va chạm ở buổi khai giảng . Từ những cuộc gặp gỡ tình cỡ cũng như một chút tính toán của Nam , những rung động đầu đời đã vẽ lên một cây chuyện thanh xuân nhẹ nhàng...…
Tên truyện : Tâm không phòng bị ( Tâm bất kiến phòng)Tác giả : Trường Giang Dĩ NamSố chương : 135Tình trạng raw: Hoàn/ Edit : Ongoing.Edit : Du Lâu Tình (wp)(Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, không nhằm mục đích thương mại, vui lòng không mang đi đâu khác)Khuyến cáo quan trọng, xin đừng bỏ qua.!------Tag : Thế thân , ngược tra, sinh conThanh lãnh tâm cơ thụ x không nóng không lạnh ảnh đế côngVăn án:Tống Yến ở bên cạnh người kia làm thế thân bốn năm, hiện tại bạch nguyệt quang của hắn đã trở về liền bị hắn đá đi, lúc đó Tống Yến đã có thai rồi. Lẽ nào cứ như vậy thoả hiệp? Đương nhiên là không! Đợi cậu sinh con xong liền quay lại vạch mặt bạch nguyệt quang, cướp ông xã trở về, từng bước lên đỉnh nhân sinh!( Mình mới chỉ edit, chưa beta được nên có sai xót mong mn góp ý.)…
Tác giả: Ai LamEdit: Mực Meo---------------Truyện được dịch và post duy nhất tại wattpad @Mucmeo vui lòng không mang đi nơi khác.---------------Tên xưng có nghĩa là "nhân sinh được bình an, vui vẻ" nhưng nàng lại không có cách nào có thể chữa lành những tổn thương do ái tình đem đến, nếu là ngươi, ngươi sẽ làm gì?Là chấp nhất tới cùng, giữ lại đau khổ?Là than vãn gào khóc, chìm đắm trong nước mắt?Là yên lặng rời đi, một mình đau thương?Đã từng đứng bên bờ tuyệt vọng, đích nữ Thanh Hoan một mình đi tới một thế giới không có ánh sáng, nơi này có đủ dạng các loại chấp niệm không thể tiêu tán của con người. Bởi vì từng tích rất nhiều âm đức cho nên sau khi chết bọn họ có thể đi đến nơi này, hướng nàng nói ra tâm nguyện của bản thân. Trách nhiệm của nàng chính là phải làm cho họ buông bỏ tất cả, tiêu trừ chấp niệm, uống chén canh quên đi trí nhớ kiếp trước, từ nơi này đầu thai chuyển thế. Chẳng qua là một mình du ngoạn ở thế giới này, dường như nàng... đã mở ra một con đường khiến bản thân bị tra hóa...…
Seo Hyun Jin đã từng nói "Sự phản kháng đáng sợ nhất trên thế gian này, chính là không khuất phục trước bất cứ tình cảnh nào, kiên trì hoàn thành công việc mình phải làm". Nhìn vào Seo Hyun Jin tôi đã cố gắng hơn, cố gắng hơn nữa.Đây là tác phẩm thứ 2 của mình được nhà hoa học trò đăng tải.Hy vọng mọi người sẽ yêu thích và cảm ơn vì đã luôn ủng hộ mình.Link bài viết: https://hoahoctro.tienphong.vn/hht-suoi-am-trai-tim/trong-the-gioi-fangirl-mong-ji-da-cho-mot-co-gai-nho-la-toi-day-uoc-mo-va-hy-vong-1674616.tpo…
Tha thứ... không phải vì người ta xứng đáng. Mà là vì mình muốn nhẹ lòng."Trúc Hạ ngẩng đầu. Ánh mắt cô không còn sắc nữa, nhưng vẫn lạnh:"Vậy cậu nghĩ tớ nên nhẹ lòng vì cậu à?"Khang Nhật đáp, giọng chậm rãi:"Không. Vì chính cậu. Vì 7 năm qua, tớ cũng đã sống với cảm giác có lỗi từng ngày."Cô không trả lời. Chỉ cầm bút, viết tiếp vào tiêu đề một dòng nhỏ hơn:"...và đôi khi, tha thứ bắt đầu từ một câu nói: 'Tớ vẫn nhớ cậu.'"…
Năm tháng của thời thanh xuân, có lẽ ai cũng sẽ có một người gọi là "tất cả thanh xuân của mình". Và tôi cũng có một thanh xuân của riêng mình như vậy, một thanh xuân đầy màu nắng và nụ cười, một thanh xuân mà tôi không đủ can đảm để nắm lấy, một thanh xuân... mà tôi đã bỏ lỡ.…
Nguyễn Kiều Mi cô gái nghèo từ quê lên thành phố làm việc trong công ty giày da ở đây cô làm chung một bà chị cứ thích đối mói,đeo bám và luôn tạo ra cho cô vô vàn những khó khăn thử thách,cũng như lương tâm cắn rức và có lúc cùng vượt qua có lúc xém kéo cô xuống vực đó là "tài nữ" Ngô Thị Ngọc Nghi cô báo chính hiệu . Liệu sao những và vất Mì có vấp vào vòng tay của Nghĩ như cô ủ mưu 😂…
Cậu đứng đợi mình ở trước công viên.Mình đến muộn nửa tiếng.Trời mùa đông lạnh buốt, lúc mình đến, vẫn thấy cậu ở ngoài.Với tính của cậu thì mình tuyệt đối không được hỏi vì sao cậu không vào trước."Xin lỗi, đến muộn mất rồi, lạnh không?""Lạnh chứ, nhưng hẹn ở đây thì là hẹn ở đây, không được di chuyển."…
Câu chuyện ngắn chủ yếu xoay quanh hai nhân vật chính Thắm và Thiên. Những cảm xúc khi yêu ở độ tuổi cấp ba rực rỡ.…
"Nếu khoảng cách giữa 2 chúng ta là 1000 bước chân... Cậu sẽ làm gì?""Tớ lười lắm. Cậu tự bước đi.""Tớ không thể, tớ mệt rồi.""Ừ""Đừng ừ như thế. Cậu biết tớ chưa bao giờ có thể cùng bước song song với cậu."Vì cậu là nắng. Và nắng luôn di chuyển.Và vì, bầu trời nơi cậu hướng về, lại là nơi mà mặt đất tớ đứng, không cùng một độ cao.…
Anh và em gặp nhau giữa mùa nắng, khi hoa phượng đỏ thắm một góc trời và tiếng ve còn miệt mài gọi hè. Nhưng rồi mùa mưa đến, mang em đi mất. Mưa rơi từng hạt,mỗi hạt mưa nặng trĩu,hệt như ông trời cũng thương xót cho nỗi đau của anh.Tình yêu đôi ta nồng nhiệt,rực rỡ như mùa hạ,nhưng lại kết thúc lạnh lẽo như cơn mưa cuối mùa...…
" Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượngEm chở mùa hè của tôi đi đâu"Có lẽ trong chúng ta, ai cũng luôn có một mùa hạ như thế, sáng rực trong hồi ức đến mức bạn không muốn nhớ lại, thế nhưng bạn càng muốn quên đi thì lại càng nhớ rõ.…
Ngày Đỗ Hạ Phương chuyển về Hà Nội học lớp 10 ở THPT Việt Đức, cô nghĩ thứ khó nhất chỉ là thích nghi với môi trường mới. Nhưng cô không ngờ, buổi sáng đi muộn hôm ấy lại khiến mình gặp Phạm Thiên Vũ - 11A1.Một ánh nhìn, một câu nói ngắn ngủi, và những ngày tháng ở Hà bắt đầu đổi khác.Giữa nhịp sống học đường quen thuộc, Phương dần chạm vào thứ cảm xúc rất lạ - thứ người ta gọi là rung động rât dịu dàng.…
Chuyện tình chủ tịch tập đoàn lớn và anh chàng nghèo rớt mồng tơi…