Giải Thoát (GoFushi)
😁 chỉ là cảm xúc dâng trào nên mình viết thôi 😥😥😥Cp Gojo Satoru x Fushiguro Megumi…
😁 chỉ là cảm xúc dâng trào nên mình viết thôi 😥😥😥Cp Gojo Satoru x Fushiguro Megumi…
Megumi hy vọng Gojo Satoru là alpha của mình. Nhưng tất nhiên rồi, đó chỉ là hy vọng thôi. Gojo chưa bao giờ coi Megumi là người quan trọng đối với mình, nhưng đối với Sukuna, em là phước lành của gã…
"Nụ cười của em như mang theo thứ ánh sáng dịu dàng hiếm có của buổi sớm mùa Đông lạnh giá.Tôi ắt hẳn phải là một người rất may mắn vì đã có thể nhìn thấy được khoảnh khắc ấy."Một fanfiction ngắn của cặp đôi Gojo Satoru và Fushiguro Megumi từ bộ truyện Jujutsu Kaisen - Chú thuật hồi chiến.Chân thành cảm ơn bạn Na SG đã giúp mình dịch và beta, cảm ơn bạn Na TV, bạn Kat, bạn Manh, bạn KO đã giúp mình beta và góp ý.Lần đầu viết fanfic có sử dụng tiếng Pháp nên không tránh được sai sót, mong mọi người bỏ qua.…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…
DREAM, như cái tên. Dream là một hành trình dài của những nhân vật, họ yêu nhau, giận dỗi nhau để rồi thất lạc, cuối cùng lại phải lên đường tìm lại phần cơ thể đã bị xé toạc ra của mình. Truyện chủ yếu dành cho những bạn tầm tuổi 11-15. Nên mỗi chap đều khá ngắn chỉ tầm 2000 chữ đổ về. Và truyện đôi khi cũng khá phi thực tế nữa. Truyện đảm bảo đáp ứng đủ 3 tiêu chí:-Dễ đọc-Dễ nhớ-Dễ hiểu…
⟪ Gofushi | Series ⟫ The lonely poolTác giả: mistypoRaw: Ao3Summary: Vài ba mẩu chuyện về những ngày đầu gặp gỡ.Đây là một series 4 phần viết về khoảng thời gian đầu hai người gặp nhau, ước chừng Satoru 18-19 tuổi, Megumi 6-7 tuổi, về căn bản là có hướng nguyên tác.(Update 03/05/2025: Tác giả đã khóa toàn bộ fic trên Ao3 và mình không lưu bản raw nên sẽ tạm ngưng fic vô thời hạn ... 😓)…
Đơn giản là sìn otp, đói hàng nhưng truyện quá ít nên mình sẽ tự viết. Cuộc đời chán nản cứ lập đi lập lại ấy của cậu đã thay đổi kẻ từ khi gặp hai kẻ ấy ________________________________________ Văn chương mình còn lơ mơ nên mong thông cảm ạ, mong có nhiều người ủng hộ truyện đầu tay của mình tại Wattpad này.…
#GOFUSHI24H_UTMChúc mừng sinh nhật Megumi, cũng gửi muôn vàn tình iu tới Ngũ Phục.•Tên truyện: Sóng Triều Màu Lam•Tác giả: 赤薰特神院 - Xích Huân Đặc Thần Viện•Độ dài: 9 chương •Translator + Editor + Beta: Helen đại đế•Nguồn: https://archiveofourown.org/works/30051030/chapters/74003145?fbclid=IwAR38tnzH3vh2RGKbJA6SB0gz1G80Aa2YVL37dOZ08bpZHm8L3hGnRUdTdJw•Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, chia sẻ với mục địch phi lợi nhuận. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.…
nếu như Gojo và Megumi là lính cụ Hồ?…
cậu ta là ai thế?peter pen, nghệ nhân vĩ đại của loài người.…
tiocfaidh ár lá: tiếng Ireland, nghĩa là "ngày của chúng ta rồi sẽ đến", ngày chúng ta tương phùng.-[...]Satoru đứng sang một bên, anh cảm thấy trống trải, giống như một buổi sáng thức dậy và anh bị ném thẳng ra đường cùng với đồ đạc, sự lạnh lẽo len vào từng thớ thịt và anh ước mình có thể chết đi vào lúc đó, có thể là nhảy xuống từ một tòa nhà gần đó, hoặc dốc tiền túi ra mua lấy một vỉ thuốc ngủ và nốc vào cho quách đi.…
Một câu chuyện dựa trên căn bệnh tâm lý [Mất trí nhớ phân ly].•Các Trụ Cột đã chết sẽ được sống lại nhưng họ đã bị thương rất nặng.•Muzan và các Thập Nhị Nguyệt Quỷ đã không còn nữa.https://www.facebook.com/han.truc.311?fref=gs&__tn__=%2Cd*F*F-R&eid=ARCdkAFOpnTtm60RhffDCR0I6YGOfD_HBN0vn4X5ybyTVeWzMm6VTANF6IKCkPGxxkPDkvqtYA7FORx_&tn-str=*F&dti=2360187717628377&hc_location=group_dialogở trên là facebook cá nhân của tác giả, tôi chỉ là người đăng lại truyện thôi…
"Hà Giang mở ra trước mắt tôi như một bức tranh xưa cũ, những đám mây mắc vào núi, nắng tràn xuống ruộng bậc thang vàng óng như mật ong, gió len lỏi qua khe núi vang lên âm thanh như có nàng thơ đang hát một bản nhạc xa xưa. Người ta nói tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu, đấy là lúc bắt đầu viết câu chuyện đời mình. Nhưng với tôi, mọi thứ lại khởi đầu từ một thân phận giả dối. Dừng chân tại đây như một kẻ lạc đường, Hà Giang cho tôi ngửi thấy hương khói bếp vào buổi sớm, nhìn thấy trời sao lấp lánh giữa đêm muộn. Tiếng khèn tưng bừng và điệu múa của con người bản làng mộc mạc, chăm chỉ. Giữa núi rừng rộng lớn đó, một bóng dáng rực rỡ như mặt trời - tự do, phóng khoáng, chẳng cần gồng mình vì cái nhìn của bất cứ ai. khiến mỗi khi nhớ về Hà Giang, trong tất cả những đỉnh núi, những con đường quanh co, thác nước hùng vĩ,... hình ảnh tôi nhớ rõ nhất lại là anh."------Mình chỉ đăng để có không khí và động lực thôi chứ chưa viết vì bận (dù đã có kịch bản dàn ý).Credit ảnh: Hung Ton (bìa tạm thời, sẽ thiết kế bìa sau.)Đây là truyện thể loại coming of age + travel + yếu tố LGBTQ+(không quá rõ ràng). Bạn có thể thử xem phần giới thiệu trong truyện để biết rõ thêm.…
Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…
Tìm hoa thơm, tìm cảnh đẹp.Blog của poesiaBìa của @gofvckys…