Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có bao giờ giọt nước của mình vì một người mà lại rơi không? Dù biết đối với người ta mình chỉ là một món đồ chơi mà thôi. Chính tôi cứ mãi ảo tưởng, nhìn lại những chuyện vừa qua tôi tự trách mình ngu, cố chấp, bướng bỉnh. Bên cạnh đó, chính những người bạn đã kêu mình nên chấm dứt sớm, kéo dài mãi sẽ không có hạnh phúc. Xin lỗi, xin lỗi vì tất cả! Bản thân mình là do tự mình quyết định mà tại sao mình nhận lại được ngoài hai chữ đối trá, trái tim tôi đau dù vậy có ai biết chăng? Hay là cứ mãi đâm đầu vào con đường không có lối thoát.…
Văn án:Trữ Mộng Dao vừa ngủ dậy phát hiện chính mình thành trong một quyển sách nam chủ đoản mệnh kế mẫu, người này chưa vài ngày hảo sống, lại ác độc chỉnh đã chết nam chủ đệ đệ, đúng nam chủ tính tình đại biến đạo hỏa tác.Nàng đếm trên đầu ngón tay tính tính ngày, lúc này quyết định đi tiêu sái khoái hoạt, nề hà còn không có xuất môn đã bị một cái ngốc manh manh bánh bao nhỏ ôm lấy kêu mẫu thân, hắn phía sau còn có một cái hung tợn đại bánh bao, Trữ Mộng Dao nhìn mới trước đây nam chủ, cả người đẩu giống run rẩy chỉ có thể ngoan ngoãn trở về dưỡng bánh bao, sau lại nàng thiên phán vạn phán tử kỳ không tới, bánh bao nhóm cha lại đã trở lại.PS:1, nữ chủ kế mẫu đặt ra, nguyên chủ cũng không vô tội, mặt sau hội triển khai.2, bánh bao nhóm cha không tra, mặt sau hội giải thích .Nội dung nhãn: Bố y sinh hoạt xuyên qua thời không ngọt vănTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Trữ Mộng Dao, Tiêu Nguy Hú ┃ phối hợp diễn: Tiêu Tấn Lâm, Tiêu Tấn Triết ┃ cái khác:…
📚 TẬP 1: Chiều hôm ấy tôi không mang về một cuốn sáchCuối tháng Bảy. Nắng chưa gắt hẳn, nhưng vẫn đủ để khiến tôi nheo mắt khi đạp xe qua con phố cũ. Phố huyện buổi chiều không ồn ào, từng cơn gió nhẹ lướt qua làm mái tóc tôi khẽ tung bay. Tôi ghé vào hiệu sách quen bên đường - nơi đã gắn với tôi từ những năm cấp hai. Cửa kính mở ra kêu "ting" một tiếng khẽ, mùi giấy mới và điều hòa phả ra dịu mát, xoa dịu cái oi bức ngoài kia.Tôi bước chậm rãi giữa những kệ sách cao ngất, tay lướt nhẹ trên gáy sách như một thói quen cũ. Tôi dừng lại ở kệ sách kỹ năng học sinh - nơi có cuốn sách tôi đã muốn mua từ lâu. Nó nằm trên tầng cao nhất của kệ, cách xa tầm với của tôi chỉ vài phân, nhưng lại như xa cả một bầu trời. Tôi thử kiễng chân, nghiêng người, đưa tay lên lần nữa... vẫn không chạm tới.Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, thì...Một bàn tay khác bất ngờ vươn tới, lấy cuốn sách xuống chỉ trong một động tác dứt khoát. Bàn tay ấy thon dài, chắc chắn - và khiến tim tôi bất giác khựng lại nửa nhịp.- "Của bạn." - Giọng cậu trầm thấp, vừa đủ nghe, như tiếng nhạc nền trong một buổi chiều không nắng.Tôi quay lại.Và... ánh mắt chúng tôi chạm nhau.Chỉ một khoảnh khắc thôi. Ngắn đến mức nếu không để ý kỹ có lẽ sẽ bỏ qua. Nhưng với tôi, nó như một nhịp lặng kéo dài vô tận.Đôi mắt ấy - sâu, tĩnh lặng, không gợn sóng nhưng đủ khiến tôi luống cuống. Chúng không sắc bén, không lạnh lùng, cũng chẳng quá thân thiện - chỉ có một điều gì đó rất lặng, rất thật... và khó nắm bắt. Giống như đứng trước một mặt hồ b…
Từ Dĩnh đần độn sống 30 năm, các loại ủy khuất đả kích nhất tịnh đánh úp lại, kêu nàng động phí hoài bản thân mình ý niệm trong đầu, khả ở cuối cùng nàng không muốn chết thời điểm, lại xuyên qua , nhất mặc về tới 20 nhiều năm trước chính mình 4 tuổi thời điểm.Trọng sinh sau biến thân phúc hắc la lị trọng sinh 80 niên đại, thảo căn la lị như thế nào có thể hợp lại ra bản thân nhất tịch thiên địa. . . . . .Gặp gỡ bất ngờ tứ đại gia tộc, kết bạn khác loại mỹ nam, đa dạng chính rất, còn có thượng nhất thế mối tình đầu. . . . . . Ai có thể đả động lòng của nàng. . . . . . Nàng lại hội như thế nào cởi bỏ thượng nhất thế nội tâm?…
Nhân vậtNam chính: chàng trai tên Pii tên thật Lê Hoàng Minh Nữ chính: cô gái tên Min tên thật Nguyễn Hoài Bảo Anh Cùng một số nhân vật phụ như:- Nguyễn Minh Khánh bạn thân Pii- Trần Minh Anh bạn thân Min - Lý Minh Kì người thích Min- Lương Mỹ Tú người thích Pii ***********Sáng, khoảng 6h20 Min chạy hớt hãi vào trường..... Rầm rầm.... Ui da đau quá. Bộ đi không biết nhìn đường hả- Min hét lớn Ngước mặt lên... Min ngạc nhiên khi trước mặt mình là 1 chàng trai đẹp vô cùng ( vốn dĩ cô rất mê trai ^_^ cùng tội con nhỏ) Pii là người mà Min đụng trúng. Anh nhìn cô với khuôn mặt lạnh lùng ( anh con nhà giàu lạnh lùng cool *_* ). Anh không nói gì cả nà vội vàng đi về trước. Min tức lắm liềm ra miệng chửi rủa " Sớ, tưởng đẹp trai là ngon lắm hả, chị không thèm hé cưng ( nực cười với cô này ghê ^_^) Vài hôm sao, Min lại gặp Pii dưới căn tin trường. Cô liền nói với bạn cô " Ek mày, thằng đó bữa đụng trúng tao mà không xin lỗi, đáng ghét thật". Bạn cô nhìn anh ta 1 hồi rồi nói " Thằng đó là trùm trường đó con, nó lạnh lùng lắm, chửi nó nghe được là chết". Min nghêu ngao bảo " Uis tao không sợ đâu nhá " ( Min cũng dữ lắm chứ không hiền #_# ) Pii nghe cô nói hết vì cô nói to quá mà. Anh cũng tức lắm vì nào giờ có ai dám nói anh vậy đâu. Anh liền kêu thằng bạn thân lại " Ek mày điều tra con nhỏ đằng kia cho tao, nó láo với tao kìa ( ông này trùm trường mà ) Mấy hôm sau, Khánh chạy lại nói với Pii " Tao biết nhỏ đó ở đâu, tên gì rồi ". Nói tao nghe coi- Pii phấn khích. " Nó là Bảo Anh học lớp 8A, nhà không giàu có mấy, ba…
Nàng chính là trong truyền thuyết cái loại này tiện lợi thiếp cô gái, hàm hậu, thuần khiết kiêm lao động con gái tốt đẹp phẩm chất. Tuy nói nàng cũng là quốc gia"Cổ môn" một gã dị năng giả, Có thể nói thật sự, trừ bỏ đề cao một ít cây nhỏ Miêu, tận sức cho cổ môn xanh hoá, nàng chính là cái đánh tạp . "Hoa lan, thượng trà!" "Hoa lan, thượng đồ ăn!" "Hoa lan, thượng rượu!" Nàng có khí lực bưng lên , đều thượng . Sau lại, nàng cùng một cái mặt than rối loạn nam ở chung , cuộc sống từ nay về sau đại nổ mạnh. Lại sau lại, cổ môn lý gì siêu cấp nguy hiểm nhiệm vụ, "Hoa lan, thượng hãn phu!" Thành cổ trên cửa hạ kêu cứu thực ngôn! Sau lại sau lại, bởi vì hắn, nàng từ lúc tạp biến thành cổ dòng dõi nhất bảo, Ngày xưa sai sử thanh đổi thành hắn không ôn không hỏa một câu "Lan Lan, trên giường!" Bài này mất quyền lực hiện đại, Ma cà rồng người sói, các loại cường hãn dị năng sinh vật, thiên lôi cẩu huyết Tiểu Bạch, chỉ vì bác quân cười. Cám ơn nguyên đại bìa mặt. Cầu nhắn lại, cầu tát hoa, động lực thế nào, ngươi ở nơi nào? ! Ta sẽ hoàn thành ! Lại nhiều xin lỗi cũng không đủ để bù lại của ta khuyết điểm. Thâm cúc nhất cung! Nội dung nhãn: xuyên qua thời không Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: vân tử diễm Dương Lan hoa ┃ phối hợp diễn: cổ môn mọi người ┃ cái khác: độc sủng tình thâm憨妻悍夫…
Cậu là chàng trai vốn rất tươi sáng từng như ánh dương cao cao tự đắc như chú cá voi tung hoành đại dương mà toả sáng rực rỡ nhưng ánh dương ấy lại đột nhiên bị dập tắt, cậu mắc kẹt trong kí ức. Bỗng mất đi đại dương của riêng mình Cô từ đầu đến cuối vẫn luôn bám theo ánh dương ấy, tìm cách thắp sáng ánh dương đã từng rất rực rỡ ấy một lần nữa. "Cậu hãy cứ tiến lên nắm lấy ánh dương của cậu. Đừng sợ bóng tối, vì mình sẽ cùng cậu kể cả trong bóng tối tận cùng. Nếu cậu tiến lên mình sẽ ở phía trước chờ cậu, nếu cậu đứng lại mình sẽ ở phía sau đẩy cậu tiến lên." Đoàn Ngọc Linh - Hứa Minh Dương…
Mùa hạ năm ấy, tiếng ve kêu râm ran khắp sân trường trung học không chỉ mang theo cái nóng oi ả, mà còn chở nặng những rung động đầu đời chưa kịp đặt tên.Cao Tử Hạo - chàng nam thần khối Tự nhiên với vẻ ngoài lạnh lùng và bảng thành tích học tập đáng nể, luôn là tiêu điểm của mọi ánh nhìn. Nhưng chẳng ai biết rằng, ánh mắt vốn chỉ dành cho những con số và định lý khô khan ấy, từ lâu đã âm thầm dõi theo một bóng hình bên khối Xã hội.Vũ Yên Nhiên - đóa hoa dịu dàng của khối Xã hội, một "crush quốc dân" thông minh và tinh tế. Cô bước vào cuộc đời anh nhẹ nhàng như cơn gió mùa hè, làm đảo lộn mọi nguyên tắc cứng nhắc của chàng thủ khoa.Giữa những bài kiểm tra căng thẳng và những buổi chiều tà rực nắng trên sân trường, tình yêu của họ chớm nở. Thế nhưng, con đường ấy không chỉ có hoa hồng. Đó còn là sự xuất hiện của Hoàng Văn Phong - chàng nam phụ ấm áp, đối thủ nặng ký luôn sẵn sàng cạnh tranh sòng phẳng; và một Liễu Như Yên kiêu kỳ với những chiêu trò vụng về, vô tình lại trở thành "ch…
Tự nghĩ, đời người cứ như một quyển sách mà mình tự viết ra. Cứ viết mãi , viết mãi,nhưng rồi mực cũng sẽ hết, tay cũng sẽ mỏi, mắt cũng sẽ mờ và rồi kết thúc. Kết thúc quyển sách như kết thúc cuộc đời, và ai sẽ là người xuất hiện trong trang sách cuối ấy? Thật ra mình có thể tự làm chủ trang sách cuối cùng đấy, mình hoàn toàn có thể tự đặt ra ai sẽ xuất hiện trong trang cuối đó , nhưng trừ phi mình không có trái tim. Có người kêu tôi đợi họ.Nhưng nó chỉ là một câu cụt, không hướng về một ai cả và tôi tự nghĩ đó là tôi, nhưng một một phần tư thôi! Ba phần tư còn lại tôi nghĩ là :"họ kêu người khác đợi họ.". Và con số 75% đó nó như lượng nước trong cơ thể một con người vậy , mất hết rồi thì chẳng phải chỉ còn thân xát khô trơ trội sao. " Thân còn đây nhưng hồn tôi mất /Gió quyện ngàn tiễn bước lệ chan rơi". Có những đêm điên dại tôi tự hỏi bản thân mình. Mình sống đây là vì ai, và vì sao phải sống. Và dại khờ tôi nghĩ đến cái chết, cái chết đầy hoa hồng, sự tiếc nuối và có cả nước mắt của sự hối hận, nhưng đúng thật nó dại khờ và chả ai nhỏ giọy nước mắt nào cho kẻ ngu mụi và thậm chí họ còn tặng kèm một nụ cười khinh bỉ cho kẻ lụy tình. Những lúc như vậy, tôi choàng đôi bàn tay mình ra sau lưng và tự ôm mình khuyên nhủ : "Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng, phải sống vì 25% đó nữa chứ! " . Đôi lúc khi ngồi bình thường vui cười cùng đám bạn, tự nghĩ lại, sao lúc đó lố quá. Nhưng ai có thể ngăn được giây phút yếu đuối của đời người ai mà chả có vài l…
Giữa biết bao con người liệu ta có gặp dk nhau? Gặp nhau rồi liệu có bên nhau dk k? Bên nhau rồi sẽ ra sao? Có hạnh phúc k? Con người đến dk với nhau cx bởi cải duyên phận còn bên nhau hay không là do bản thân chúng ta. Chỉ cần gió thì chuông sẽ kêu...Chỉ cần niềm tin hạnh phúc sẽ đong đầy........Hãy trân trọng những gì mik đang có bởi có thể 1 ngày nào đó mik sẽ mất đi. Không có hì có thể bên ta mãi mãi nếu ta không giữ gìn,nâng niu,trân trọng và bảo vệ chúngNgười làm bạn cườilà người yêu bạn.........nhưng.......người làm bạn khóc mới là người bạn yêuHãy theo dõi câu chuyện này bởi mik sẽ viết thật chân thật,gần gũi vs c/s. Các bạn cứ thoải mái cho lời bình để mik biết mà cố gắng nhé. Thanks very much…
" Hai năm, có thể là ba năm, anh vẫn chờ em có được không? "" Anh sẽ mãi chờ. Cùng với tiểu bảo bối của chúng ta. "" Cuộc đời em ngang dọc đều bất hạnh, nhưng rồi anh xuất hiện, anh mang đến hi vọng và tình yêu đến bên em. cảm ơn anh đã hiện diện trong thanh xuân của em. Em yêu anh. "_________________________" Mẹ nhà em! Em đã bảo hai năm, ba năm còn gì? Vì sao đến bây giờ đã là năm năm, em vẫn chưa quay về? Em muốn thử thách lòng kiên nhẫn của anh à? "........." Uất Huyền, em về chưa? Anh và tiểu Đậu nhớ em lắm rồi... "" Uất Huyền, tiểu Đậu bảo em là đồ sắc lang, cưỡng hiếp baba rồi đẻ ra nó xong bỏ đi biệt tích, không thèm nhớ lấy một lần."" Uất Huyền, hôm nay tiểu Đậu bị sốt, cả nhà xào xáo cả lên. Mẹ cuống đến nỗi đòi cho người đi khắp cái trái đất này kêu em về chăm con. Ba thì còn mặc quần ngủ chạy đến bệnh viện gọi chị dâu về. Tiểu Đậu dù bị sốt vẫn rất ngoan, không khóc quấy, không làm nũng. Em xem, thằng bé rất giỏi, gia đình cũng rất thương thằng bé, thằng bé sẽ không sao đâu. Chỉ là anh đây lại rất cô đơn đấy. Uất Huyền, anh nhớ em. "___________________________tác giả: Chennhân vật chính thay nhau trầm tĩnh: Uất Huyền × Lăng Chính Thần. mẹ tác giả có bệnh tạo ra hai đứa con có bệnh. Diêu Uất Huyền: bê đê chính thống. Có quá khứ hẹn hò với phụ nữ. Trầm Tính, có chút trải đời, rất dịu dàng cũng rất men? Lăng Chính Thần: Nhiễm gen sát gái của bố nó. Có quá khứ lên giường với rất nhiều phụ nữ, sau khi gặp nữ chính và nghe câu kia xong thì chấm dứt hẳn tình trạng "tình một đêm".…
Thầy bói nói nàng vận mệnh nhiều suyễn, ba mươi tuổi phía trước khúc chiết không ngừng.Lục Y Y vốn không tin.Nhưng là mười bốn tuổi lúc, phụ thân ngoài ý muốn bỏ mình.Mười lăm tuổi, mẫu thân mang theo nàng tính cả phụ thân sở hữu tài sản tái giá, phụ thÂn gia nhân không bao giờ nữa nhận các nàng mẹ con.Mười sáu tuổi, vì tránh né kế phụ dâm loạn không trở về nhà, lại ở trường học bị cưỡng gian.Yêu thương nàng ông ngoại đưa nàng đi tĩnh dưỡng, ở quê hương tĩnh dưỡng thời kì nhận thức một người, hắn kêu Liên Tỉnh, là hắn nhẫn nại thuyết phục nàng không cần tự sát.Là hắn nói cho nàng, còn sống, mới có hi vọng.Chờ nàng yêu thượng Liên Tỉnh yêu đến tôn sùng là thần minh sau, nàng mới biết được, hắn chẳng qua là người khác số tiền lớn cam kết đến đánh cắp Hà thị cơ mật chức nghiệp gián điệp.Bản thân chẳng qua hắn tới gần Hà gia tất yếu cách.Hà thị cơ mật bị tiết, Liên Tỉnh cũng biến mất vô tung.Ông ngoại bởi vậy đả kích ho ra máu mà chết, Hà gia chưa gượng dậy nổi. Này đó, đều là nàng đắc tội nghiệt.Tử vong rất đơn giản, Lục Y Y biết bản thân không xứng với tử vong, vì thế nàng còn sống, vì ông ngoại, vì Hà gia.Hà thị muốn một lần nữa tỉnh lại, ít nhất cần một cái cường lực đối tượng hợp tác, vì thế lúc qua năm năm, hai mươi mốt tuổi Lục Y Y, lại gặp được người kia, còn muốn nghe theo cậu an bày, gả cho cái kia làm cho nàng hận thấu xương nam nhân.…
Hắn đau đớn, cào cấu bản thân mình trong tuyệt vọng..Cô - Người con gái duy nhất có thể lay động được Lạc Thiên này đã ngã gục xuống trước mặt hắn, một vệt màu đỏ ướt đẫm nơi ngực trái cô, hắn lay cô, kêu gào cô tỉnh dậy,.. nhưng tất cả đều vô dụng. -----------------------------------------Hạ Tư Nhiên…
Giới thiệu đầu:Khả Ý và Lãnh Y, hai người đã có hôn ước từ nhỏ, đó là do ước mong trong di chúc của ông nội Lãnh Y, dù hai người ai cũng đều không muốn nhưng vẫn đành đồng ý. Khả Ý và Lãnh Y cũng đã đồng ý về việc sẽ ly hôn sau 3 năm chung sống.Khả Ý tên đầy đủ là Trần Khả Ý, con gái thứ hai ở họ nhà Trần và là đứa con xuất sắc nhất được người người hâm mộ, ba mẹ yêu thương. Chị cô là Trần Khả Nhiên, một người cũng rất xuất sắc, người yêu của Khả Nhiên là Rander, một nhà thiết kế nổi tiếng. Nhà Trần cũng thuộc loại khá giả, dư tiền để mua đồ ăn thức uống, trang sức và quần áo. Khả Ý đã từng là một y tá khoảng 3 năm nhưng sau đó cô lại đi theo ước mơ là người mẫu, rất may cô đã vào được công ty Star Jun dù không được làm người mẫu mà chỉ là người làm bên phía marketing.Lãnh Y, con trai duy nhất của nhà họ Lãnh, là một người tài năng, tuấn tú. Anh vì lý do gì đó mà không hề ưa Khả Ý, mỗi lần gặp cô, anh đều tránh xa 2 mét. Trong suốt 25 năm cuộc đời, anh chưa bao giờ có mảnh tình vắt vai, chả bù cho Khả Ý đã có khoảng 10 mối tình dù cô không nghiêm túc với bất cứ cái nào. Lãnh Y là người nghiêm túc và quyết đoán, anh điều hành công ty Star Jun là công ty Người mẫu - Đào tạo người mẫu lớn nhất nhì Trung Quốc. Anh vì bị ba mẹ chèn ép nên mới đưa Khả Ý vào Star Jun nhưng sau đó đều kêu người làm khó cô, ép buộc cô phải tự nộp đơn nghỉ việc.Khả Nhiên, là chị gái của Khả Ý, cô có kiến thức rất sâu rộng về thời trang, một phần là nhờ bạn trai của cô Rander. Khả Nhiên rất hay phối đ…
Tên gốc: Bảo Bối! Ngoãn Ngoãn Để Anh Yêu.Tác Giả: Tiểu Thanh Tân.Số Chương: 237.Truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu xoay quanh về mối tình giữa 2 nhân vật , hài hước, chân thực, gần gũi và đầy xúc động.Truyện ngôn tình sắc mở màn với người nào đó đang nhàn nhã đọc báo, lạnh nhạt đáp: "Mua nhiều đồ vào để cho cô ấy đập.""Cậu chủ, cô chủ nói ngài không cho cô chủ đi ra ngoài cô ấy sẽ bắt con trai ngài để chém."Người nào đó thoáng nhìn qua, không chần chừ một giây: "Đưa con trai vào để cho cô ấy chém.""Cậu chủ, cô chủ đang tự hành hạ mình.""Đáng chết!" Người nào đó khẽ nguyền rủa một tiếng, biến mất nhanh như chớp.Cô mười tuổi, anh ôm người phụ nữ muốn làm chuyện xấu, cô kêu lên một tiếng "Ba", chuyện tốt biến thành chuyện xấu.Cô mười lăm tuổi, cô mặc áo ngủ sexy, chạy vào phòng ngủ dụ dỗ anh.Cô mười tám tuổi, trước đêm tân hôn anh say rượu thô bạo chiếm đoạt cô, lại cả đêm nghe anh gọi tên người phụ nữ khác, lòng cô nguội lạnh.…
năm ấy vẫn như thường lệ tôi ngồi vào chiếc giường quen thuộc để ngủ một giấc yên tĩnh bỗng tiếng gõ cứ lách khách bên tai tôi,tôi thoáng chốc sợ hãi vùi đầu vào trong chiếc chăn mà có người lại hơn hai tiếng rưỡi đã trôi qua nhưng nó vẫn không dừng lại.Tôi nắm chắc chiếc vòng tay mà ông nội tặng cố kìm nén nước mắt và thế rồi cánh cửa đã bị phá vỡ với một giọng nói bén lạnh khi bóng đen kia bước vào những làn khí lạnh bao trùm khắp cả khán phòng bóng đen ấy đi đến gần chiếc giường tôi và nói với một giọng điệu hung tợn khiến tôi sởn gai óc trên tay bóng đen kia không rõ là cầm một thứ gì đó vì tôi bị cận cộng thêm là vào ban đêm nên tôi không thể nhìn rõ mặt mũi của người đó như thế nào cũng như là một thứ gì đó trên tay người kia tiếng bước chân đi đến gần tôi càng nhanh tôi sợ hãi nhưng không thể làm gì được ,bóng đen ấy vung lên mái tóc dài của tôi liền bị chẻ làm hai, tôi bật dây chạy khỏi giường quăn chiếc chăn vào người kia và chạy ra khỏi nhà không biết là chạy bao lâu tôi cứ thế chạy mãi chạy nữa đến khi không thấy bóng đen kia nữa tôi liền ôm tim vừa thở khiến tôi cảm thấy khó thở nhịp đập cũng gia tăng nhanh tôi cảm thấy người như bị bóp méo trái tim tôi giường như bị cô thắt lại khiến nó như sắp nổ tanh bành ra ngoài ,đầu tôi thì cứ ù ù lên chóng mặt không thể nhìn thấy thứ gì và trước khi ngất xỉu tôi kêu cứu với một giọng nói yếu ớt giữa thời tiết lạnh buốt -12°C lúc đấy tôi tưởng chừng mình đã chết và chẳng còn tia hy vọng nào nữa thì một hình bóng mờ ảo đi đ…
Giới thiệu truyện: Huyết Ấn Luân Hồi________________"Nếu định mệnh là một vòng lặp, em sẽ chọn kẻ khiến em tan nát, hay người vì em mà gánh chịu vết thương?"Giảng đường đại học những ngày mưa luôn mang một vẻ u uất đến lạ lùng. Khôi - cậu sinh viên có đôi mắt trầm mặc - luôn cảm thấy có ai đó đang dõi theo mình từ những góc tối của thư viện cũ. Trên cổ cậu, một vết bớt đỏ thẫm như cánh hoa tàn cứ mỗi đêm lại nóng ran như thể có ai đó đang chạm vào.Cùng lúc đó, sự xuất hiện của Nhật, một nam thần khóa trên với nụ cười tỏa nắng nhưng ánh mắt lại chứa đầy những bí mật về bùa chú, đã làm đảo lộn cuộc sống của Khôi. Những lời tỏ tình đường đột, những lần bám đuôi khó hiểu của Nhật dường như không phải vì tình yêu đơn thuần, mà giống như một sự canh chừng... một sự bảo vệ khỏi thứ gì đó đang trỗi dậy từ lòng đất.Và rồi, khi vị giảng viên mới với phong thái lịch lãm nhưng hơi thở mang theo hơi lạnh của mộ phần bước vào lớp, Khôi bắt đầu nhìn thấy những mảnh vụn của quá khứ.Tiếng chuông gió kêu vang giữa đêm thanh vắng, mùi nhang trầm phảng phất trong giảng đường hiện đại, và một cái tên xa lạ cứ vô thức thốt ra trên môi Khôi mỗi khi cậu chìm vào cơn mê.Kẻ đang đứng trước mặt là người thương hay là kẻ thù?Sự thật bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian ngàn năm, nay đang rỉ máu theo từng bước chân của bọn họ.…