Matoryoka's artbook 2
Nơi để xả réc :vNơi làm cho 1 đứa tâm thần trốn trại cảm thấy thoải mái :3Nếu có vào đây thì đau mắt ko đc kêu nha :b…
Nơi để xả réc :vNơi làm cho 1 đứa tâm thần trốn trại cảm thấy thoải mái :3Nếu có vào đây thì đau mắt ko đc kêu nha :b…
Lời tựa:Một ngày chiều đầu hè, mưa loảng thoảng như mọi lần 2 đứa mình gặp nhau, mưa lạnh đủ để tôi cảm nhận niềm hạnh phúc. Em lặng lẽ, có phần líu ríu đi bên cạnh tôi, tôi biết em đang đợi tôi- "Hứ..." Anh ích kỷ lắm, thật!- Ơ, gì nữa?- mưa như vậy mà cũng mò ra tận đây được , lỡ cảm thì chỉ lại khổ bản tiểu thư phải chăm sóc thôi .-nhưng em cũng có hơn gì anh đâu mà kêu, mai ốm rồi thì nằm nhà nhá tiểu thư .chỉ khổ thân tôi bị cô hành như xoay chong chóng thôi .-Và giữa 2 đứa cái khoảng lặng như mọi lần lại kéo tới , tiếng gió và mưa tạt vào mặt 2 đứa như mọi lần vậy .-anh là người em ghét nhất anh biết không? chỉ vì anh mà em chả yêu ai khác được đâu đấy.Tôi khẽ hít 1 hơi dài, khung cảnh thân thiết ấy như 1 bức tranh, vẽ ra từng đoạn phim được chiếu đi rất nhanh, từ cái ngày mà tôi gặp em lần đầu tiên cho đến bây giờ...…
Dù người đi, bỏ lại căn phòng hoang hoá , Thì cũng để chìa khoá lại cho anh. Dù người đi, để tình mọc rêu xanh, Thì cứ kê nguyên lành hai chiếc ghế. Dù người đem nhan sắc cho nhân thế, Thì cũng xin gửi lại chiếc gương soi. Dù người ngả vào kẻ khác mất rồi , Thì cũng để hình bóng xưa ở lại. CƯỚI MA bắt đầu mở ra từ 1 tấm ảnh cổ xưa cũ kỹ. Ảnh trắng đen, nhưng được tô màu thủ công. Ảnh cân lặng, nhưng làm bao người buột phải kêu sợ hãi. Ảnh chụp 1 chú rể còn sống , đứng bên cô dâu đã chết bị buộc vào giá gỗ cho thẳng người. Cô dâu thì mắt nhắm, hai chân lơ lửng chứ ko chạm đất, cũng ko nhìn thấy tay phải của cô ta. Có lời nguyền rằng, vào ngày Chủ nhật, nếu cặp đôi nào cũng đến chụp chung ở địa điểm trong ảnh, thì người mở mắt sẽ chết trc , nhắm mắt chết sau. Tò mò về số phận tình mình , nhiều người cùng cắm cúi giải mật mã để tìm ra địa điểm sơm lam chướng khi ấy , đến chụp chung ảnh, rồi cùng cúi đầu chờ lời phán định của Tử thần…
"Ngày mai rồi sẽ tốt hơn thôi...! Bạn có bao giờ suy nghĩ, cuộc sống của chúng ta sẽ kết thúc như thế nào không? Nghe thì có vẻ điên rồ đấy. Chưa sống được một nửa cuộc đời mà lại nghĩ đến việc nó kết thúc ư? Cậu bé à! Lại bi quan quá rồi. Nhưng tại sao cậu lại nghĩ đến việc đó? Chẳng phải vì từng giây phút trôi qua, tôi - cậu bé này không có động lực để sống. Mỗi ngày khi thức dậy, đón chào tôi không phải là ánh sáng rực rỡ của mỗi buổi sớm mai, không giống như bao người khác. Chẳng có giọng nói thì thầm yêu thương nào kêu tôi dậy đi cả. Cũng như không có bữa sáng nào được chuẩn bị trước, không có người nào vì tôi mà làm bất kỳ điều gì đó đặc biệt.Nghe thì thảm quá! Có vẻ như ai cũng khao khát những hạnh phúc nhỏ nhoi đó. Cơ mà yên tâm đi, tôi ổn, tôi không cần những sự quan tâm đó đâu. Ai cũng hạnh phúc thì thế giới này, con người quá nhàm chán rồi. Phải có những người như tôi, những kẻ có thể bất hạnh, có thể tự do, có thể cười giả tạo nhưng không thể khóc một cách thật thảm thiết được. Bởi vì tôi tin rằng! càng hạnh phúc, càng sống trong cảm xúc thì sẽ toàn là sự yếu đuối, rồi tôi cũng sẽ như những đứa trẻ kia, thích được yêu thương, dỗ dành, thích những cái ôm và sẽ không thể nào tự bản thân đứng dậy cả.""S.D.I - Không cần tuân theo các quy định nghiêm ngặt của nhà trường, cũng chẳng sợ rớt bất kỳ môn học nào, đây là đặc quyền riêng biệt. Theo đó, khả năng cạnh tranh của lớp học này rất cao, mỗi tháng đều sẽ có kỳ thi đánh giá nguyên ngặt, nếu như liên tục đạt thàn…
Tác giả:AkiakiThể loại:Ngôn Tình, Cổ ĐạiNguồn:DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái:FullNam chính: Vân Kinh Mạn, nữ chính :Quý Dược DượcHằn vì cầu y mà truy tìm tung tích quỷ y hết tám năm nha. Nhìn thấy bằng hữu tốt tìm được một nửa của mình hắn cũng thật muốn tìm một người chỉ co1 thể thuộc về hắn. Tình cờ cứu tiểu cô nương này nàng cứ khăng khăng sẽ trả nợ ân tình hắn bằng tạm thời lấy thân báo đáp. Nói giỡn sao, cái gì mà tạm thời chứ hắn là muốn cả đời nàng bị cột chặt bên hắn. Thế nhưng tiểu thê tử của hắn chính là quỷ y sao ? không thể nào . Nàng thật là quỷ y nha chỉ nhìn nàng chữa được bệnh mà trăm người lắc đầu kia thì có thể biết nha. Nhưng sao nàng lại muốn rời đi hắn chứ. Đừng đùa chứ, hắn sao có thẻ cho phép...Nàng từ nhỏ sống trong sơn cốc lại vì cản trở phụ thân và mẫu thân khanh khanh trẫm trẫm mà bị đá ra khỏi cốc. Vừa bước chân ra giang hồ liền bị lừa gạt xém chút mất mạng. Lần đầu gặp hắn nàng đã muốn hắn trở thành phu quân của nàng. Thế nhưng nàng phát hiện hắn vì cầu y cho người con gái hắn yêu không tiếc truy tìm phụ thân nàng quỷ y tám năn trời. Cố nén nước mắt nàng đành dùng cách khác báo ân vậy, ai kêu nàng gặp hắn quá trễ....…
Kim Taehyung × Jeon JungkookKêu ngạo công × ranh ma thụWARRING🚫: Đây chỉ là chí tưởng tượng của mình! Muốn hỏi gì có thể liên hệ qua tin nhắn ở wattpat…
【 trước có linh sủng bán manh lót đường, sau có yêu nghiệt hộ giá hộ tống, có bao nhiêu sủng? Hướng chết sủng! 】Huyết sắc bờ đối diện khai, vạn người thượng bờ đối diện!Nàng là mỗi người nghe tiếng sợ vỡ mật mạn đà la, lại tao phản bội mà chết, lại lần nữa tỉnh lại, lại biến thành mỗi người thóa cười không thôi hoa si phế tài?Vô linh mạch không thể tu luyện? Tới tới tới, nói cho ngươi cái gì kêu bẩm sinh thượng vị linh mạch!Song thuộc tính phế tài? Nàng không ngại làm thế nhân biết cái gì kêu linh thể song tu, tam thuộc tính thiên tài!Lấy mạc mọi nhà sản tới cửa cầu hôn bị cự? Chê cười! Nàng một giây liền có thể nháy mắt hạ gục loài bò sát xứng đôi nàng?Cửu U nơi tay, đạp Hồng Mông, ngự hồng hoang, lôi vân thần đan? Dễ như trở bàn tay! Nhưng mà không biết từ nơi nào nhảy ra tới mỗ yêu nghiệt trực tiếp tay trảm tông môn thế gia cầu thân dán, đối nàng cười đến gian trá, "Bổn quân đã là ngươi người, a la ngươi cũng không thể sớm ba chiều bốn."Nguồn: Wiki DịchEdit: ZyyMỗi ngày 1 chap nha mấy cậu. Lần đầu mình dịch từ Hán Việt sang tiếng Việt nên sẽ có sai sót, mong các cậu thông cảm ạ!…
11 NĂM TRƯỚC : - Phương Thư : Nhanh lên đồ Ngốc, không thì trễ học bây giờ.Cô nàng đỏng đảnh đeo 1 chiếc Balo màu hường cá tính gọi tên nào đấy đang ngủ trên phòng dậy. - Nam Anh mở cửa sổ giơ đồng hồ báo thức còn hiển thị 5h30 sáng * : Duma bà, Còn sớm mà bà kêu tui dậy làm chi ??? HIỆN TẠI :- Phương Thư : Ưm,... sáng rồi hả ? Xuống dậy nấu bữa sáng cái nào... Oaa !!Phương Thư tỉnh dậy định chống hông xuống giường nhưng bị kéo vào lòng ai đang ngái ngủ kia.- Phương Thư : Đồ Ngốc, bỏ em ra để đi xuống làm bữa sáng tình yêu nào ~ Nam Anh trán đầy hắc tuyến bật dậy vồ lấy Phương Thư đè cô xuống. - Phương Thư : Oaaa, huhuhu... đại ngốc, hôm qua tới bây giờ còn đau aaaa... Huhuhuhu... - Nam Anh : Vậy, em xem Đồ Đại Ngốc này có cho em xuống giường nữa không ??…
sủng ngọt hay, xuyên nhanh quỷ súc nam thần sủng lên trờiCV: quý công tử wikidich…
Ta tìm hố cho các nàng đây a TvTLy đã tìm cách cho acc lên chín tầng mây rồi sẽ review SoBad của anh Méo cho các nàng hô hô (=゚ω゚)ノVốn dĩ con Sue- Nó sẽ viết cái bài Review này nhưng nó lười quá mà =)) Nên ta đã kêu anh Méo với con Sô hãy cho nó bay cao bay xa đi ~Yêu các nàng (='∀`)人('∀`=)…
Thể loại: Đồng nhân, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Hoan hỉ oan gia , Phim ảnh , 1v1BL đồng nghiệp tiểu thuyết từKungfu Panda đồng nghiệp BL tiểu thuyết, ngân bài đề cử VIP toàn bổn tiểu thuyết kết thúcVăn án bị có thể miêu ăn......Khó có thể tin! Hắn thế nhưng xuyên qua! Còn xuyên thành một con kêu vịt vịt ngỗng?!Đúng vậy, chẳng những là một con ngỗng, vẫn là một con kế thừa gia tộc thức mặt quán ngỗng!Thế giới này có dám hay không càng đổi mới hắn hạn cuối!Hiển nhiên......Là dám......"Tới một chén sườn lợn rán mặt."Cúi đầu, nhìn đến một con manh manh con thỏ, ngươi một con ăn chay con thỏ...... Điểm thần mã sườn lợn rán!!!"Mộc có sườn lợn rán" bình an thực thành thật trả lời nói,Hắn nghèo heo ống cốt đều mau mua không nổi, từ đâu ra sườn lợn rán."Kia tới chén canh gà mặt." Con thỏ bắt bẻ nói."Mộc có canh gà." Bình an yên lặng quay đầu, tới chỉ thực huân con thỏ, xem như cái cái gì sự a......"Vậy ngươi nơi này có cái gì!" Con thỏ phẫn nộ rồi, chụp cái bàn hỏi."Mì Dương Xuân." Bình an bình tĩnh trả lời,Hắn hiện tại liền viên rau xanh đều mua không nổi, nhiều nhất cũng liền làm điểm hành thái."Vậy tới chén mì Dương Xuân, muốn mau!" Con thỏ không kiên nhẫn vẫy vẫy móng vuốt, thúc giục nói."Hảo, mì Dương Xuân một chén!" Tiểu nhị chưởng muỗng kiêm chức cái gì, thật là trứng đau......Này thật tích là công phu có thể miêu thế giới......…
~ B u ô n g ~…
Những mảnh sành đâm vào cơ thể tôi rất đau nhưng chẳng đau bằng nỗi đau của ngày hôm nay.Ngày hôm nay tôi đã mất đi hai người quan trọng trong cuộc đời ( ở hiện tại) là người bố đáng kính và người bạn thân.Đám tang của bố tôi được tổ chức, mọi người xung quanh nhìn tôi như vậy thể lạ bởi căn bản tôi không khóc, không rơi lấy một giọt lệ nào.Ngày hôm đó, nó, cô ta và lũ bạn cùng lớp cũng đến nhưng tôi chẳng mảy may chút gì cả vì với tôi giờ chẳng có thứ gì quan trọng nữa rồi.Nó đến ngồi cạnh tôi, kéo theo cô ta cũng ngồi cạnh.Tôi đứng dậy tìm chỗ khác ngồi nhưng nó đã kịp cầm lấy bàn tay đầy thương tích của tôi, khẽ nhăn mặt nhưng không kêu lên thành tiếng. Tôi nhìn nó và cô ta.- Mày vẫn giận tao với Hoàng Mỹ chuyện hôm đó sao? Tao xin lỗi..- Không phải xin lỗi vì tao không GIẬN hai người.._tôi cắt ngang lời của nó_ mà tao HẬN mày và cậu ta_tôi nói rồi liền bỏ đi.Có lẽ là một cách trốn tránh nhưng tôi muốn bỏ đi thật xa, thật là xa để tìm lại bình yên trong mình.Và tôi đã bỏ đi thật xa, xa nó và xa cái nơi đầy kỉ niệm này...…
Hừm...........mong mn ủng hộ…
Mau xuyên dưỡng thành: Vai ác lão công cầu buông thaTác giả: Thâm Lam Thủy ThiểnCV: Trạm Rác Nguồn: https://wikidich.com/truyen/mau-xuyen-duong-thanh-vai-ac-lao-cong-ca-XEA9aVS4CEbqG2LA#!Thầy bói nói đường búi chú cô sinh, nàng không tin, nàng có tiền có nhan, như thế nào sẽ gả không ra?Kết quả nàng nói chuyện 99 cái bạn trai, mỗi cái đều ở trong một tháng tìm được rồi chân ái quăng nàng!Cuối cùng một cái còn ở kết hôn cùng ngày cùng nữ nhân khác chạy.Đường búi tỏ vẻ không phục, tùy tay kéo cái nam nhân kết hôn, lại trực tiếp chết thẳng cẳng!Sau đó bị trói định rồi một cái ba ba hệ thống.Ba ba hệ thống: Muốn một cái hoàn mỹ lão công sao? Không cần 998, không cần 888, chỉ cần trói định ta ba ba hệ thống, hoàn mỹ lão công cho ngươi đưa đến gia!Đường búi: Ba ba? ex?Ba ba hệ thống ( ngượng ngùng ): Khuê nữ ngươi hảo ~ kêu ba ba, ngươi nghĩ muốn cái gì dạng con rể đều cho ngươi!Trói định hệ thống sau, đường búi chỉ nghĩ bóp chết hệ thống.Nói tốt hoàn mỹ lão công?! Này đó tính tình bẻ cong nam nhân, ai dám muốn a?! Này không phải ở hố...…
Thái sư thứ nữ An Cẩm Tú một đời quá yêu, cơ quan tính toán tường tận, cuối cùng tình nhân thành Hoàng, nàng lại bị bỏ qua vào hoang dã, trở thành làm trời hạ nhân sở khinh thường độc phụ ác nữ, nhận hết khuất nhục mà chết.Đời người lặp lại sau đó, An Cẩm Tú chỉ nghĩ rửa sạch chì hoa, cùng kiếp trước sở phụ người gần nhau đến lão, lại không nghĩ đến cả đời này vẫn là một trận không quan hệ phong nguyệt cục, yêu cùng hận, tranh cùng bỏ qua, cười cùng nước mắt trước giờ liền không khỏi nàng lựa chọn. Giang sơn máu nhiễm sau đó, phượng lâm thiên hạ, ai còn nhớ được rèm châu sau đó nữ tử sơ gả lúc hình dạng? Đều nói bướm bay không qua biển, ve kêu không quá tuyết đầu mùa, hồng nhan không quá khoảnh khắc, một trận thịnh thế phồn hoa cảm ơn hết sức sau, cuối cùng ai chấp ta tay, cùng ta một đời phong sương?…
Văn án:Nàng là nhất chỉ tu được rồi ngàn năm cửu vĩ hồ.Ngàn năm sau nàng lại thức tỉnh, lại bị thời không lốc xoáy quấn vào một cái đáng yêu thế giới.Nàng thân không một vật, chỉ có một cái bổn xà, nó kêu Tạp Tạp.Nàng có một quản gia, hắn là lang nhân, không có anh tuấn dung mạo, hắn gọi khắc La Đừng.Nàng có một nữ phó, nàng là nhất chích điệp tiên, nàng kêu Cơ Tử.Bên người có một đám vương tử, bọn họ nhiệt tình, có giấc mộng, là một đám có sinh mệnh lực nam hài.Xa ở Cross học viện, bọn họ vận mệnh bị trói buộc, bị huyết tinh bao trùm.Càng hắc ám tương lai bọn họ hay không có thể giãy.Mỗi người đều có chính mình vận mệnh quỹ tích, mỗi người đều có chính mình đường số mệnh điều, chỉ có nàng...... Trắng nõn lòng bàn tay thượng không có một cái văn lộ......Bởi vì nàng là một cái không theo lục đạo luân hồi cửu vĩ hồ.Màu bạc tóc dài, màu tím đồng mâu, huyết sắc lan tràn......Là nhân? Là ma? Vẫn là thần?Nếu có thể, ngươi là không phải có thể nói cho ta biết,Ta là ai?…
Những ngón tay nhanh nhẹn của Hoseok đang lên xuống trên bàn phím đột nhiên ngừng hẳn lại , một chuỗi dài im lặng giăng khắp căn phòng ngủ chật hẹp của hai người họ. Anh nhìn về phía cậu người yêu bé nhỏ đang ngả người đọc sách trên miếng đệm lót nhỏ phía bậu cửa sổ. Tiếng của chiếc quạt trần cũ rít cọt kẹt kêu, tiếng lách tách của những giọt nước mưa từ những kẽ nứt của mái nhà rơi xuống vai Taehyung, khiến hình ảnh cậu thật mềm mại và ảm đạm.Khung cảnh đó chính là kết thúc mà họ đã từng cho là êm đẹp. ----quà tết cho các cậu <3…