Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mùa hè đến rồi!. Nắng cứ gay gắt màk chiếu xuống từng mái nhà thưa thớt...... Không gian inh ỏi tiếng ve kêu. Ngoài con đường đất kia chẳng một bóng người , chỉ có những ngọn cỏ đã héo khô. Cả một vùng quê nóng như cái lò luyện đơn.Nhưng chẳng ai biết rằng!, ở một nơi chỉ cách chỗ ấy trừng 2-3km bóng tối vẫn bao trùm lấy nó, ko tiếng chim, tiếng ve, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của ai, tiếng thở hổn hển của ai??Giữa rừng cây um tùm, tối mịt chỉ một vài tia sáng nhỏ lọt đc qua tầng lá dày kia..…
[Đồng nhân Night Light|Tình Yêu Quyền Thế] Dư sinh (nhất nhật nguyên cp) - Băng điểm tại linh thượng. "Se Jin ah ~" "Daepyo - nim, ta sẽ không cùng ngươi đi, ta muốn dựa vào của ta có thể ở trong này trèo lên đi!" "Biết, dạy ngươi vì như vậy!" ..."Đi thôi, ta đưa ngươi trở về." "Yi Kyung!" "Như thế nào, đi thôi, chậm." "Ngươi nhất định nghĩ tới đúng không!" "Không đi?" "Ngươi nghĩ ta đi?" "Hiện tại không đi ngươi đêm nay liền không cơ hội đi!" "Ha ha ~ ta muốn đi thì đi!" "Daepyo - nim, ngô ~" "Còn gọi Daepyo - nim?" "Kia gọi cái gì!" "Kêu tên của ta, ngươi vừa kêu ta thực thích!"... , ngô ~" "Ngô ~ Daepyo - nim~" "Hư, đừng nói nói, ngoan, để thở ~" [ hoan nghênh đại gia cấp băng điểm của ta Tiểu Văn bình luận cùng tưới, cám ơn đại gia có thể điểm tiến vào duy trì, hy vọng như vậy phương pháp sáng tác có thể làm cho đại gia thích, lại cám ơn đại gia duy trì! ]Nội dung nhãn: Nhân duyên gặp gỡ bất ngờ cận thủy lâu đài hoan hỉ oan gia tình hữu độc chungTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Seo Yi Kyung, Lee Se Jin ┃ phối hợp diễn: Son Mary, Park Gun-Woo, Kim tác gia, Tak chờ ┃ cái khác: Tương lai là lấy hiện tại vì khởi điểm kéo dài, dư sinh là lấy tử vong vì chung điểm tố quay về. (từng lý khoa sinh thử viết viết xem, tục một cái Bất Dạ Thành tình duyên. )…
Tên truyện: Quý Phi Mệnh Khắc PhuEditor: PatronusThể loại: Cổ đại, cung đình, hài hướcTình trạng: Hoàn rawNgày mở hố: 13/1/2022-----------------------------------------------------------------------------Văn án:Ngày đầu tiên tiến cung, ta được phong làm quý phi.Ngày thứ hai tiến cung, hoàng đế băng hà, ta trở thành thái phi.Ngày thứ ba tiến cung, tân hoàng ban cho ta một dải lụa trắng, kêu ta tuẫn táng cùng tiên hoàng.Đời người cứ như thế mà lên bổng xuống trầm trầm trầm trầm trầm ...…
Tóm tắt: "Leon, anh nhớ ấn tượng đầu tiên của chúng ta với nhau không được tốt lắm. Em có nhớ mình đã nói gì không?"Pendall chờ đợi câu trả lời của cậu, kéo đầu cà vạt buộc vào cổ tay Leon. Nhưng thứ duy nhất đáp lại là hơi thở ngọt ngào của Leon."Em bảo em chưa từng làm những việc như này và không hề cảm thấy hứng thú. Nhớ chứ?"Đầu ngón tay của Pendall sượt qua núm vú của Leon. Khi những vết sưng nhô ra bị đè ép, Leon cắn môi để kìm lại tiếng rên rỉ. Leon có thấy mình như đang đứng trên bờ vực thẳm với những cảm xúc xung đột sâu sắc khiến cậu mất hết lý trí, nhưng con người lại quá dối trá. Trước trận kích thích như vũ bão, tinh thần đang lung lay như chết đuối của Leon dần dần sáng tỏ.Pendall bật cười bất lực khi thấy Leon, người liên tục phớt lờ lời nói của hắn, lại thật đáng yêu với chiếc miệng quyến rũ cứ há hốc ra hít những hơi run run."Nhưng anh lại nghĩ rằng em thực sự không hề hứng thú."Khi dương vật giả kêu rì rì mắc kẹt trong lỗ của cậu bất ngờ được rút ra, một tiếng nức nở phát ra từ miệng Leon. Dòng nước đọng nơi khóe mắt không tự chủ mà chảy xuống tấm ga trải giường.…
Văn án : ngốc nghếch hán tử thụ x trước phong lưu sau cuồng lão bà côngCâu chuyện kể về hành trình tìm chồng của một bé thụ ngốc nghếch luôn bị nhầm là công vì vẻ ngoài đậm chất "đại ca" của mình.Thấy bé "rụt rè" quá, đám bạn tốt bèn bỏ thuốc rồi đẩy bé vào gay bar muốn bé tìm một tiểu thụ qua đêm ( sai rồi nha anh hai, bé nhà ta là thụ, mấy người muốn nó đi tìm thụ là sai rồi, thụ thụ là không có khả năng nha ! T-T )Thế là bé con ngốc nghếch ngồi xổm trước cửa bar ( bé sợ không dám vào ) khóc tùm lum mếu máo kêu : " Nóng quá, nóng quá."Muốn cởi hết cúc áo mà không dám nên cứ túm chặt cái tay, đưa lên miệng cắn, mắt thì đỏ hoe. Đúng lúc anh công đi ra từ quán bar, ẻm chạy đến ôm chân ảnh :- Cứu tôi với, nóng, thật nóng quá...Anh công còn đang ngơ ngác thì bị bé nhào lên hôn ngấu nghiến ( ảnh đơ người luôn mọi người ạ, vì trong quá khứ phong lưu của ảnh chưa bao giờ bị cưỡng hôn ). Nhưng bản tính làm công khiến anh nhanh chóng lấy lại ưu thế, cười tà mị như một con sói háo đói, kéo bé thụ lên xe đèo bé về nhà và...MỘT ĐÊM XUÂN SẮC DIỄN RA !!!Cp : Yến Tu ( công ) x Cố Dương ( thụ )Nhá hàng văn án tí thôi, chương mới thì để sau nha !…
Nàng kêu Phó Nhiễm, hắn gọi Minh Thành Hữu. Hữu Nhiễm, cấu kết. . .Minh Tam thiếu nói, tên của bọn họ xứng đôi như thế mất hồn, không làm điểm cấu kết chuyện, quả thực là giậm chân giận dữ.Phó Nhiễm khinh dương cằm nhìn nam nhân áp đến trên người nàng, miệng nàng giác làm đẹp ý cười, "Ta không phải xử nữ, ngươi có muốn?"Chính nàng đều cảm thấy, nàng có một viên so với tảng đá càng cứng rắn tâm, ở nàng trong mắt, hắn chính là phong lưu thành tánh minh Tam thiếu....Phó Nhiễm không biết, tình yêu là trái, có mượn tất có còn.Tiền một đêm, bọn họ hết sức triền miên, tình dục tan hết, hắn ngồi ở hỗn độn bên giường lấy một bộ bễ nghễ tư thái nhìn phía nàng, "Ngươi yêu ta sao?""Yêu."Hắn thiển cười ra tiếng, dần dần, cười đáp khó có thể tự ức, tùy theo nện ở trên mặt nàng đúng là một quyển giấy đăng ký kết hôn.Mà Minh Thành Hữu phối ngẫu nhất lan thượng tên cơ hồ làm nàng hỏng mất.Cái kia tên khiến cho nàng tiền nửa đời sai lầm rồi vị, lại vẫn muốn đảo điên của nàng nửa đời sau....Tình yêu tới cũng nhanh, đi cũng nhanh.Nó nếu là héo rũ , còn có thể có thể cứu chữa sống hy vọng, khả nếu... Đã chết đâu?Thả xem yêu yêu tạo ra mới một thế hệ phúc hắc rối loạn nam —— minh Tam thiếu.…
Con chuột là thú có hại, thói quen thượng kêu nó làm hại trùng, là tứ hại chi nhất.Không chút nào khiêm tốn giảng, ở rầm rộ vương triều, nhắc tới của ta đại danh không người không biết, không người không hiểu! Nguyên nhân vô hắn, bởi vì ta là tiếng tăm lừng lẫy gian thần sau, triều đình lương trụ thượng chưa từng tuyệt nay côn trùng có hại! Nhân nghĩa to lớn thử tể.Cha ta, tự nhiên cũng không cần phải nói , to lớn thử tên đánh cho đinh đương vang, cùng ta này to lớn thử tể cùng nhau, gây sóng gió cho bấp bênh rầm rộ triều đình trung.Gian thần làm sao vậy? Gian thần có cái gì không tốt? Ăn món ăn quý và lạ, mặc thiên kim, mười tám cái ám ảnh tùy truyền tùy đến, đi đến thế nào, người ta lui qua thế nào, Dora phong!Trung thần có cái gì hảo? Ăn có ta hảo, vẫn là mặc có ta quý? Có võ lâm cao thủ bên người bảo hộ sao? Là tối trọng yếu một cái là, an toàn của ngươi có bảo đảm sao? Hiểu ra, triều đại màn cuối hoàng đế đa số hôn quân, tin một bề khả nhiều cho chúng ta gian thần!Ân? Ngươi nói cái gì? Lớn tiếng điểm! Nga, ngươi nói trung thần? Ta phi! Biết trung thần chỉ dùng để tới làm gì sao? Trung thần chỉ dùng để đảm đương thông đồng với địch phản quốc tư liệu lịch sử , chỉ dùng để cấp đầu chó trát rót vào mới mẻ máu !Như thế nào, không tin? Ta nói cho ngươi, người tốt không lâu mệnh, tai họa di ngàn năm!Không tin liền xem xét xem xét cha ta, gần mạo điệt chi năm như cũ thần thái sáng láng, nổi tiếng uống lạt sống nhiều dễ chịu!Cái gì? Hại nước hại dân?Ngươi câm miệng cho ta! Ngươi này âu cát …
Một buổi chiều hè rực nắng, những làn gió mát cuối ngày, tiếng cười trong veo của bạn bè...Nhưng giữa tất cả những ồn ào ấy, có một điều tôi chẳng thể nói ra - một cái tên lặng lẽ nằm lại giữa hoàng hôn, cùng những cảm xúc thầm kín tuổi mới lớn.Đó là khởi đầu cho câu chuyện giữa hai con người vô tình tìm thấy nhau trong đời.--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------'Tên đó là thể loại gì vậy chứ, làm như mình ghê lắm ấy'. Tôi bức xúc lên tiếng'Mày cũng đâu có vừa, tao mà là thằng Phong, tao cũng chẳng hiểu nổi mày. Tự nhiên có đứa ra hỏi bài, giảng mãi không hiểu, kêu dốt thì lại tự ái, giật đùng đùng chạy ra chỗ khác'. Trang vừa đánh nền vừa đáp'Phương Anh ơi mày bị ngố à, nó nói trêu như thế chả thích thì thôi, mày xem ngoài mày ra mấy đứa khác ra hỏi bài nó có trả lời không? Đúng là mấy cái tình yêu bọ xít, chổng đ** vào nhau '. Chị Nữ trêu tôi cười lớn, nụ cười ấy dường như đã khiến tôi quên mất ấn tượng ban đàu về chị. 'Mà mốc nền rồi em ơi, mốc nền như thế này thằng Dương không yêu đâu''Yêu đương gì thằng này, chị toàn linh tinh', Trang phủ nhận nhưng mặt lại đỏ ửng lên ngại ngùng trước câu nói đẩy thuyền của chị chủ nhiệm.'Chị tui kinh nghiệm thế thầy Bách đã đổ chưa ạ?, tôi vừa cà khịa vừa lo lắng bị chị ta đấm.Tiếng cười vang vọng cả gian phòng.Dường như mỗi lần ngồi nói chuyện tán gẫu với bạn bè vui vẻ, thời gian trôi đi thật nhanh, khiến người ta phải cảm thán, nhưng có lẽ vì nhanh nên người ta mới trân quý…
Chuyện này mh đọc thấy hay lên copy về cho mọi người cùng đc nhé.trích dẫn:Lăng Tuyết Mạn từ nhỏ đã bị người cha ức hiếp, dù chưa tốt nghiệp nhưng nàng thường xuyên đi làm thêm để đem tiền về phụ giúp gia đình. Mặc vậy, người cha vẫn không ngần ngại mắng nhiếc nàng. Đối xử tệ với nàng đã đành, ông thường xuyên vung tay đánh mẹ nàng.Bao nhiêu nỗi bực tức và ấm ức tích lũy từ lâu. Khi vừa về nhà nhìn thấy cảnh mẹ mình bị đánh không thương tiếc, mất đi lý trí nàng kêu to một tiếng, xông vào phòng bếp cầm lấy con dao, hướng thẳng ngực người đàn ông đâm mạnh xuống!Kết cục nàng nhận tuyên án mười lăm năm.***Nàng, ngày đầu tiên xuyên qua, liền bị phụ thân áp giải lên kiệu hoa. Đi với nửa đường, một tin dữ truyền đến!"Cái gì? Tên vương gia ốm yếu kia không chờ ta bái đường xung hỉ liền chết?"Lăng Tuyết Mạn ngửa mặt lên trời cười ba tiếng, bàn tay vung lên, "Hồi phủ! Chú rẻ thành người chết, vậy không cần xuất giá đi?"Ai ngờ..."Từ Vương Gia trước khi mất có để lại di ngôn: hôn lễ tiếp tục, tứ vương phi cùng linh vị bái đường! Vì Tử Vương Gia thủ tiết cả đời cho đến chết!"Từ Vương Gia! Ngươi thật là một vương gia đáng chết!.…
Mạt thế đến, tang thi hoành hành.Bạch Cảnh mang theo không gian của hắn trọng sinh.Tra thụ biến trung khuyển.Có không gian, có lương thực, có bàn tay vàng.Nội dung chính: mạt thế trọng sinh, tùy thân không gian.Nhân vật chính: Bạch Cảnh, Tiêu Táp.Phối hợp diễn: Hàn Diễn, Chu Tập, Vương Học Binh, Tào Lỗi và đám người liên quan.Khác: mạt thế, tang thi, thiên tai, biến dị.Vì là làm lại từ bản qt nên không thể đảm bảo 100% độ chính xác, hơn nữa ta mới bắt đầu học làm edit nên còn nhiều chỗ non nớt, nếu có gì sai sót mong mọi người góp ý.Tác giả: Dạ DuEdit: AstolThể loại: Trọng sinh, 1×1, cường cườngChủ yếu : edit về đọc offline nếu có ai kêu gỡ thì mình sẽ gỡ.…
_Tác giả : Đặng hoàng Giang _''Tôi sợ những con của mình , chúng xâm chiếm não bộ tôi , nhân chim lý trí của tôi , chúng phơi bày sự đau đớn , cô đơn , nỗi sầu lực , của sự lẻ loi , sự tức giận vì chẳng được ai giúp đỡ . Trong những giấc mơ , tôi thét lên với mọi người , cố gắng diễn đạt sự sợ hãi và tuyệt vọng của mình nhưng không ai hiểu .''_ Đại dương đen là hành trình nhẫn nại của tác giả cùng người trầm cảm , kể cho chúng ta câu chuyện vừa dữ dội vừa tê tái về số phận , mà vì định kiến và sự thiếu hiểu biết của chính gia đình và xã hội , đã bị tước đi quyền được sống với nhân phẩm , được cống hiến , được yêu thương và hạnh phúc .Là tiếng nói chia sẻ hiếm hoi với thế giới của người trầm cảm , là lời kêu gọi xóa bỏ định kiến xã hội , Đại dương đen đồng thời là công trình giáo dục tâm lý , cung cấp kiến thức căn bản về trầm cảm , hình hài nó thế nào , nó từ đâu tới nó có thể phá hủy ra sao , có những phương thức trị liệu nào và mỗi chúng ta có thể làm gìf để những người không may mắn được sống an hòa với nhân phẩm của mình .…
"Lão nương hôm nay không lên ngươi, lão nương sẽ không kêu Giản Lân Nhi!"Nghe một chút, đây là nay mai mới mãn mười tám tuổi nãi oa nhi nói lời nói, nàng mạnh hơn thái tử gia! !Dịch Nam Phong cả người trơn lấy hình chữ đại bị trói ở trên giường, nghe vậy không chút để ý xem xét người nói chuyện liếc mắt một cái, quay đầu, ánh mắt nhi bí hiểm.Kia đến cùng là cường đâu vẫn là động , muốn biết không, quyết đoán trạc chi! ! ! !Không đồng dạng như vậy quân lữ văn, nhưng kỳ thực vẫn là cái sủng văn , niệm niệm xuất phẩm, phẩm chất cam đoan , hố phẩm hảo, nhân phẩm càng là không nói, thỏa thỏa nhập hố đi ngài kia!…
Đây là truyện reup từ 2016 :)) mới có fix vài chap đầu thôi. Nên là có gì bỏ qua cho t nhé :)))* Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ nhằm ae có thể hình dung được ra truyện dễ dàng hơn----------------------------------------------------------------------------------------------------------Thời kỳ Không - Thời gian:Là thời kỳ mà Quỷ và Quái vật đội lốt người xuống tàn phá thế giới Dương Gian. Minh vương Lunga là người cầm đầu phe bóng tối. Bà ta độc ác và không có chút lương tâm nào hết.Để chống lại Minh Vương, Hoàng Đế trị vì vương quốc chiến binh hùng mạnh Hou đã kêu mọi người đứng lên chiến đấu.Đứng đầu cuộc chiến lịch sử ấy là 12 pháp sư. 12 chòm sao của chúng ta.Author: Trần Trang…
Tác giả : Mai Tô TôEditor : Yiika_1109Thể loại : Hiện đại , sắc Mỗi ngày ra 1 chương. Thời gian rãnh ra 2 chương / 1 ngày ^^~ Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Wattpad do tài khoản Yiika_1909 ~-------------------------Văn án : Lần đầu tiên gặp mặt , theo dõi chụp ảnh, bị bắt tại trận hung hăng dạy dỗ, Đỗ Tiểu Tiểu là một người bình thường gặp phải đế vương Cố Thiên Kì phải chịu mất mát lớn. Lần thứ hai vô tình gặp lại, cô quyết định thật thận trọng, chờ đợi thời cơ để trả thù : " Đại thúc, tôi mang thai rồi". Cô đứng trước mặt cô dâu của hắn kêu to . " Ừ, nó nhất định phải được sinh ra". Hắn bình tĩnh trả lời. ---------------Lần đầu edit truyện có gì thiếu sót mong mọi người góp ý cho ạ .…
Nơi này là 2047 năm, tai nạn qua đi, hết thảy đều nghênh đón thay đổi cùng tân sinh. Trật tự vi diệu lệch khỏi quỹ đạo vốn có quỹ đạo, tiến hóa giả trở thành đi lên đỉnh cao nhân sinh nhất định phải đi qua lộ. Xuyên qua mà đến vai chính không thể hiểu được có được cường hóa vạn vật năng lực. "Võ kỹ giống như yếu đi một chút, cường hóa một chút đi......" "Cây đao này có chút rỉ sắt, cường hóa một chút đi......" "Cái này bảo bối không tồi, cường hóa một cái phiên bản, kêu bảo bối 2.0 hảo......" Bắt đầu bệnh tim, sau này thành thần làm tổ, hảo hảo ăn thịt......…
Có thể tôi là tiên cá giả mạoTên Hán Việt: Ngã khả năng thị điều giả nhân ngưTác giả: Dạ Lương Tự ThủyGiới thiệu: Đông Thần biến thành một quả trứng, lại còn là trứng người cá (nhân ngư). Vất vả lắm mới phá vỏ chui ra nhưng lại không có móng vuốt sắc, chẳng có hàm răng bén, đến đuôi cá cũng mềm oặt. Việc duy nhất có thể làm là đáng yêu lấy lòng người khác, chẳng có chút nào giống "tộc cá hung mãnh nhất" cả. Hai ba ba của nhóc Đông rất lo lắng, bé con yếu ớt như này, phải làm sao bây giờ? Một ngày nọ, nhóc Đông lạc đường vô tình nhặt được một người cá nhỏ siêu ngầu. Sau này khi người cá nhỏ siêu siêu ngầu kia trưởng thành, hai ba ba nói với nhóc Đông: "Đây là chồng nuôi từ nhỏ của con đó!"Đông Thần: Be be be ??? ( Tiếng dê kêu)Truyện siêu cấp đáng yêu. Mỗi tuần mình sẽ cố gắng edit được 2-3 chap. Truyện hơn trăm chương hổng biết bao giờ mới xong -.- mà mình thì lười quá!!!!!!!!!…
một câu truyện kinh hoàng sảy ra khi tôi còn bé, lúc ấy tôi mới 13 tuổi. Trong một hôm trời đang mưa ầm ầm tiếng sét ngày một mạnh lên, đột nhiên tôi cảm thấy mình muốn đi vệ sinh ,đến lúc bước vào phòng tắm đã có ai sô tôi vào bồn tắm, rồi vòi nước tự mở nước ngày càng dâng cao lên,nó giống như sắp nuốt chững tôi. Kêu la thảm thiết đến đâu mọi người đều không nghe tôi cảm giác mình đang trong phòng cách âm, một lát sau mẹ tôi về, mẹ gọi tên tôi.Mẹ : Trang ơi ! Trang ơi, mẹ bắt đầu vào phòng tắm tìm tôi. Á á á.Ba : Có chuyện gì thế em. Hai người đều nhìn vô bồn tắm thấy tôi thịt nát sương tan.Những khúc sương thì được sắt từng khúc, từng khúc một. Nước mới đầu còn đây ấp, nhưng giờ lại từ từ rút xuống nhưng kinh hoàng hơn nước đang rút lại là máu và thịt của tôi. Tôi hét lên ba mẹ ơi cứu con, ba mẹ tôi hoảng loạn chẳng biết làm sao. Đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu mẹ tôi rằng : Chúng ta sẽ mua thịt về để cứu con.Ba : Nhưng nhà ta nghèo giá thịt thì lại cao, sau một hồi lâu ba mẹ tôi quyết định lấy da mình đắp lên người tôi. Khi tỉnh dậy thấy ba mẹ chỉ toàn sương và thịt còn một ít, lúc ấy tôi nói cũng may còn một ít, nhưng rồi năm giây sau thịt của ba mẹ tôi chảy ra nhìn rất đáng sợ. Hai hàng nước mắt tôi rơi xuống nói :Ba mẹ ơi, ba mẹ tôi nói rằng. Ba mẹ :Đây là tất cả những gì ba mẹ có thể làm cho con. Tôi đã lấy lại được ngực và bụng mình cả tay, nhưng còn chân của tôi, tôi phải lấy lại được nó chỉ đơn giản là một đôi chân là dễ rồi nhưng còn khuôn mặt tôi. Bắt đầu…