Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
⚠️ Lưu ý : - Đây là fanfic, mọi sự kiện, tất cả đều là hư cấu do trí tưởng tượng của tác giả, không áp đặt lên người thật. - Có yếu tố có thể gây khó chịu, lưu ý trước khi đọc - Không liên quan tới người thật !- Không liên quan tới người thật !…
Cô gái nhỏ tuy bướng bỉnh nhưng lại cất giấu một trái tim bao dung đến ngốc nghếch. Chỉ có cô gái ấy mới đủ dũng cảm để bước vào thế giới đổ nát của anh, nhẫn nại nhặt nhạnh từng mảnh vỡ, rồi dịu dàng ôm lấy chúng, sưởi ấm cả một khoảng không tăm tối lạnh lẽo.Thế nhưng chính anh, bằng sự hèn nhát và bốc đồng của mình, đã tự tay đẩy cô gái ấy ra xa.Anh lại nhớ cô rồi.Nhớ đến mức lục phủ ngũ tạng đều quặn thắt, đau đến không thở nổi.…
Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Chủ công , Hào môn thế gia , Tam Quốc , Lịch sử , Thiên chi kiêu tử[ văn án một ]:Tuân, hương thảo cũng, thường so với danh sĩ mỹ nhân.Tuân nhu một sớm tỉnh lại, phát hiện chính mình xuyên qua đến hai ngàn năm trước Dĩnh Xuyên Tuân thị, phóng nhãn nhìn lại, chung quanh tất cả đều là lão, trung, thanh, các có đặc sắc mỹ nhân, đột nhiên thấy áp lực sơn đại.-- ai cũng không biết, tương lai mỹ danh truyền thiên hạ Tuân nhu, đã từng từng có một đoạn nhật tử, phi thường lo lắng cho mình sẽ kéo thấp cả nhà nhan giá trị.…
[Naravit Lertratkosum[Phuwin Tangsakyuen Văn ánMùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, kéo theo cảm giác bỏng rát như lửa thiêu ở cuống họng biến mất.Phuwin bật dậy, thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo. Cậu đưa tay lên ôm lấy cổ, nhưng đập vào mắt lại là lớp băng gạc trắng xóa quấn chặt quanh cổ tay trái. Cơn đau nhức nhối truyền đến não bộ khiến cậu sững sờ."Mình chưa chết? Không phải mình bị bỏ đói trong căn nhà kho rách nát, bị ép uống thuốc độc sao?"Phuwin ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây là phòng VIP của bệnh viện Bangkok. Khung cảnh này... quen thuộc đến mức khiến tim cậu thắt lại. Cậu nhớ ra rồi. Năm 22 tuổi, nghe theo lời xúi giục của người em trai rằng "Chỉ cần anh tự tử, anh Naravit sẽ sợ hãi mà buông tay cho anh tự do", cậu đã ngu ngốc cầm dao cứa vào tay mình.Cánh cửa phòng bệnh đẩy ra, trợ lý thân cận của Naravit bước vào, sắc mặt phức tạp:"Phu nhân, cậu tỉnh rồi. Bác sĩ nói vết thương không sâu, may mắn là Chủ tịch đưa cậu đến kịp thời."Phuwin run rẩy, giọng khàn đặc: "Anh ấy... Naravit đâu rồi?"Người trợ lý khựng lại một chút, khẽ thở dài: "Chủ tịch thấy cậu đã qua cơn nguy kịch liền quay về tập đoàn giải quyết cuộc họp khẩn. Ngài ấy dặn... cậu dưỡng thương cho tốt, ngài ấy sẽ không xuất hiện để làm cậu chướng mắt. Về chuyện đơn ly hôn, ngài ấy nói sẽ suy nghĩ lại."Nghe đến đây, nước mắt Phuwin vỡ òa, rơi lã chã xuống tấm chăn bệnh viện. Kiếp trước, cậu nghe câu này liền đắc ý nghĩ mình đã thắng. Nhưng kiếp này cậu mới hiểu, người đàn ông quyền lực chi ph…
Keigo nghiến răng ngăn mình đừng làm gì dại dột. Tên này như đọc được anh đang nghĩ gì vậy. Xiềng xích trên đôi cánh thắt chặt lại khiến anh đau đến quặn người. Dabi đặt tay lên cánh của anh, kéo anh lại gần, trông chờ anh làm điều gì đó với nụ cười quái gở trên môi. Anh cau mày, thật sự là hết cách rồi nhỉ? Keigo xích lại gần, vừa vặn tìm được vị trí môi người đối diện. Được mà, anh được phép yêu thương người anh quan tâm.…
Kẹo sữa ngọt ngọt béo béo pha chút vị cay, the mát đặc trưng của bạc hà, hương thơm nồng và tạo cảm giác tê nhẹ, sảng khoái khi thưởng thứcKhông dành cho ai dị ứng các thành phần trên đặc biệt là kẹo sữa…
Chết một lần chưa đủ, Vua Zombie như Phong Dương còn bị bắt làm một con trùng.Từng là Vua Zombie sống vật vờ giữa tận thế, Phong Dương cứ tưởng chết rồi là được nghỉ. Ai ngờ mở mắt ra, hắn đã bị ném đến thời đại tinh tế cách đó hàng nghìn năm, biến thành một hùng trùng quý hiếm, gia thế hiển hách và có sẵn một vị hôn phu chưa từng gặp mặt.Vị hôn phu ấy là Bạch Tố, một quân thư mang quân hàm thượng tướng, đánh trận không chớp mắt nhưng đứng trước hùng chủ nhà mình lại dè dặt đến mức nói câu nào cũng phải cân nhắc ba lần.Phong Dương nhìn quy tắc của Trùng tộc: Vô lý.Cuộc hôn nhân vốn chỉ là một sự sắp đặt nhanh chóng cuốn cả hai vào những vụ ám sát, chiến trường ngoài hành tinh, âm mưu tranh quyền và sự phản bội đang len sâu trong chính quyền Trùng tộc.Hắn từng không quan tâm mình sống hay chết. Nhưng lần này, bên cạnh hắn đã có một người khiến hắn nhất định phải sống.…
Nước sông có lúc vơi lúc đầy, triều cường có lúc ròng lúc lớn, nhưng cái tình đó như một lời thề ngầm định, bền bỉ và âm thầm như dòng phù sa cứ lặng lẽ bồi đắp cho đôi bờ.…
Nguồn convert: WikidichTên gốc: Liêu Hắn Nhập HoàiTác giả: Nghê Đa HỉEditor: Kẹo Mạch NhaThể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại , HE , Tình cảm , Ngọt SủngTống Nhiễm lần đầu tiên nhìn thấy Lục Mộ Trầm, liền nghĩ muốn anh thành của riêng mình. Vì thế bắt đầu theo đuổi mãnh liệt, mỗi ngày như chiếc đuôi đi theo sau lưng anh. Tỏ tình, tặng quà, một ngày ba bữa cơm tình yêu...Nhưng mà nam thần quá cao lãnh, căn bản không để ý đến cô.Bị chịu đả kích Tống Nhiễm quyết định thay đổi sách lược.Ngày nọ, Lục Mộ Trầm phát hiện Tống Nhiễm cả ngày quấn lấy mình không thấy tăm hơi.Ngày đầu tiên, không sao cả, không tới càng tốt, khó có được thanh tĩnh.Ngày hôm sau, khả năng cô bị chuyện gì đó làm chậm trễ.Ngày thứ ba, cô gái này cũng quá không kiên nhẫn rồi? Mới theo đuổi được bao lâu?!Ngày thứ tư, có người chạy tới nói với anh: "Nghe nói hoa khôi lúc trước theo đuổi cậu cùng nam sinh khác hẹn hò đấy."Lục Mộ Trầm trong cơn giận dữ, lần đầu tiên chủ động tìm Tống Nhiễm: "Nghe nói, cậu cùng người khác hẹn hò?"Tống Nhiễm: "Cậu không để ý đến tớ, tớ đương nhiên muốn hẹn hò cùng người khác."Sắc mặt Lục mộ Trầm trầm xuống, giây tiếp theo, đột nhiên đem người ấn ở trên vách tường, hung hăng hôn.Sau một lúc lâu, Tống Nhiễm bị hôn đến thở hồng hộc, khiếp sợ nhìn Lục Mộ Trầm: "Cậu...Cậu...Cậu..."Mặt Lục mộ Trầm đen lại, nghiến răng nghiến lợi: "Em dám hẹn hò cùng người khác, thử xem!"Trêu chọc xong liền muốn chạy? Không có cửa đâu!PS: Giai đoạn trước thanh xuân vườn trường, giai đoạn sau x…
- Meinut - Meiko x Peanut - Cặp phụ rất nhiều : ruhends, guria, on2eus, ummo, choran, rasted, kiincuzz, canmaker, willbur...... . . . - Peanut : Muộn rồi anh à, thứ em muốn đơn giản chỉ là một tình yêu thật sự.Em luôn là người chủ động, trân trọng anh và cả tình yêu của chúng ta, thậm chí là tổn thương cả bản thân. Nhưng anh ơi, anh không tôn trọng nó....Em ước lúc đó, chỉ cần anh níu em lại, dù chỉ là 1 câu thôi.... Nhưng sự thờ ơ của anh....chính nó đã giết chết thứ tình yêu này rồi. - Meiko : Anh đã hứa sẽ ở bên cạnh, bảo vệ và không bao giờ làm em tổn thương cơ mà. Cớ sao lại bỏ rơi em, TẠI SAO THẾ. Anh mặc kệ sự níu kéo của em, thẳng tay vức bỏ đi thứ tình cảm của chúng ta. Anh ơi em đã luôn ở đây đợi chờ anh, chờ...sẽ có phép màu, kì tích xảy ra....Nhưng tiếc thật, thứ em nhận được, lại là 1 trái tim đang rỉ máu. " 2 sự tổn thương đồng thời gặp nhau, họ lấp đầy khoảng trống sự đau thương của đối phương. Một tình yêu mới, sự khơi đầu mới. ". . . " Peanut à, muốn đi du lịch sao, tình yêu chọn nước nào "." Nước mà Meiko muốn đến, nơi mà chúng ta luôn ở bên nhau ☺ hay là....đi Trung nhá "." Dỡn mặt à Đậu, cậu vừa sang đấy tuần trước luôn á. Năm nay ta đi Hàn, tớ dọn đồ rồi khỏi nói gì hết á. ""... "" Hàn ở từ bé đến lớn chán rồi "" Vậy chọn Trung nhìn mặt tớ vui nhờ "" Đi Nhật ❤ "" :))) " . . . VIẾT VÌ ĐAM MÊ ĐÓ, 0 TÌM ĐƯỢC FIC MONG MUỐN. ( Sorry anh em mình thử sự mới mẻ í đừng toxic nha 🥲 không đọc các bn có thể bắt ra đọc truyện khác nhé )…
Là ai đã từng cầm nhành cây viết tên mình dưới nắng hè chói chang rực rỡ, nói với cậu thiếu niên đó tên mình có nghĩa là, trái tim này vẫn luôn ở đây;Là ai đã từng dùng ánh mắt trong veo quá đỗi dụ dỗ cô đọc thuộc tên mình, dùng đầu lưỡi trao viên kẹo chua chua ngọt ngọt từ miệng mình sang miệng cô;Là ai đã từng kéo cô chạy như bay trong khu xưởng bỏ hoang, ngắm nhìn phép thuật thắp lên hàng ngàn ánh đèn từ những ô cửa của những ngôi nhà xung quanh;Là ai đã từng lao lên bậc thang chạy dọc theo sân khấu ngoài trời dưới cơn mưa tầm tã, đôi bàn tay nắm chặt của đôi trẻ lơ lửng giữa không trung.Và, ai đã tỉnh lại từ trong hồi ức thanh xuân, phát hiện bản thân đang ngồi bên ô cửa sổ trên chuyến xe lửa đang chầm chậm lăn bánh rời ga;Là ai trong khoang tàu ồn ào huyên náo toàn mùi mì ăn liền, nhìn ra ngoài cửa sổ mải miết nhìn ngắm những cánh đồng hoang vắng lướt qua vùn vụt và vầng mặt trời đỏ rực như lòng đỏ trứng, nhớ đến Darwin, nhớ đến đề thi môn Sinh học, nhớ đến cá hề, hải quỳ và địa yNhớ đến -cộng sinh, là mối quan hệ giữa hai loài sinh vật sống dựa vào nhau, đôi bên cùng có lợi, nếu một trong hai loài mất đi, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của loài còn lại, thậm chí là chết.Bắc Dã và Trần Niệm chính là hai con người như vậy.Bắc Dã - một tên đầu gấu, bất hảo chẳng có chút tương lai nào. Bố là tội phạm cưỡng hiếp. Mẹ là gái điếm.Trần Niệm - một cô học sinh giỏi, nhà lành, ngoan ngoãn với một tương lai sáng lạng đang chờ ở phía trước.…
giết con chim nhạn.Không phải BE đâu, em thiệt lòng thương Martin của em.Tất cả các tình tiết đều phi thực tế, vui lòng không áp dụng, gán ghép với bất kỳ ai, trường hợp, tình huống nào. Không hạp xin hãy quay đầu------------------------------------✮ ⋆ ˚。𖦹 ⋆。°✩-------------------------------------Martin!bottom@…
Không phải mọi trật tự đều được tạo ra để bảo vệ con người.Có những thứ tồn tại chỉ để đảm bảo rằng thế giới không đi lệch khỏi quỹ đạo của nó - dù cái giá phải trả là gì.Người ta tin rằng quyền lực nằm ở nơi ồn ào nhất: trên bục cao, giữa đám đông, trong những cái tên được hô lớn. Nhưng thực ra, những quyết định quan trọng nhất thường được đưa ra trong im lặng, bởi những kẻ không cần phải xuất hiện để được thừa nhận.Có những mối quan hệ không được gọi là thù địch, nhưng chưa bao giờ là hòa bình. Có những cảm xúc được giấu kín đến mức chính người mang nó cũng quên mất nó tồn tại. Và có những người, dù không hề cố ý, lại trở thành trung tâm của mọi lực kéo trong một hệ thống mà họ không hề thiết kế.Câu chuyện này không bắt đầu bằng một cuộc chiến.Nó bắt đầu bằng một sự mất cân bằng rất nhỏ - nhỏ đến mức chỉ những kẻ quen sống trong bóng tối mới nhận ra.Và khi điều đó xảy ra, không ai còn đủ vô can để đứng ngoài nữa.…