Sasukaka + thập cẩm
...…
Lưu ý: Đây là tác phẩm hư cấu do mình tưởng tượng, được viết chỉ nhằm mục đích giải trí. Mọi tình tiết, mối quan hệ và diễn biến trong truyện đều không phản ánh con người hay cuộc sống thật của các nghệ sĩ. Mong mọi người đọc truyện với tinh thần tôn trọng các idol.Lên cơn thì viết bình thường thì thôi…
những mẩu chuyện nhỏ45 mãi đỉnh…
Woojoo từng cảm thán rằng không biết kiểu người như thế nào mới đủ khả năng tách Seonghyeon khỏi đống bài tập khéo phải nặng bằng hai lần thằng bé cộng lại, Juhoon đáp chịu, nhưng nghĩ một lát rồi nói tiếp, trái dấu thì hút nhau, biết đâu lại có một người mà cần giở sách đến trang bao nhiêu còn chẳng nhớ lao vào cuộc đời thằng bé thì sao. Lúc đó Seonghyeon chỉ cười và không nghĩ gì cả.…
.chỉ là những mẩu truyện nhỏ mình viết cho otp mình yêu mà thôi.
Dỗi Vong Tiện. Dỗi Lam gia. Dỗi Nhiếp gia.ABOA-- thiên cànB-- khôn trạchO-- mà khônỨc chế tề -- ly tình đan…
Một người hỏi Kylian rằng có loại kẹo nào tuy ngọt nhưng ăn vào lại thấy đắng không?Kylian trả lời: "Kẹo cưới của cậu ấy"Note: -Truyện do mình sáng tác, các nhân vật trong truyện đều có thật nhưng tính cách, sự vật, sự việc là do trí tưởng tượng bản thân mình nghĩ ra. - Không áp đặt vào người thật…
Ảnh bìa được vẽ bởi tôi!Các nhân vật được lấy từ Bungo to Alchemist. Đây là 1 AU học đường, không hợp gu với ai thì xin OUT ạ. Và lưu ý là tôi chỉ ship Dazai thụ! OOC! Không có ý xúc phậm 1 nhân vật nào hết.Đây là tác phẩm đầu tay nên mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ💦.…
seankeon,chim chuột và miền tây…
you are such a lonely child, waiting for your guardian angel.yet they never come.how about me,the death instead? .....I would love to give you that goodbye kiss, my dear.…
Chuyện tình chíp bi truyện đời thuờng, học đường…
Thế giới của loài mèo nhỏ xíu thế thôi.…
Mấy điều Yoichi rút ra được về Michael Kaiser sau ba ngày liên tục thấy gã mò tới quán bar ngay khi em bắt đầu ca làm của mình là như thế này: đáng ghét, nhìn đã thấy ghét, mở mồm ra còn thấy ghét hơn; việc gã ở Đà Lạt là chuyện bất đắc dĩ, ban đầu chỉ phải ở lại ba ngày, nhưng sau khi gặp Yoichi, gã đã kì kèo kiểu gì đó để được ở lại thêm hai ngày là thành năm ngày cả thảy; gã ở trong cái khách sạn dành riêng cho khách nước ngoài ngay cạnh quán, bước chân vào quán ban đầu là bởi gã ngứa mồm muốn uống rượu; hôm nào cũng nằng nặc đòi bao em đi ăn một bữa lẩu bò ở tiệm đối diện và có vẻ là gã thích em thật.--*Warning• Michael Kaiser x Isagi Yoichi.• Đà Lạt• Bartender! Yoichi• Romance, slight angst• Không khuyến khích đọc• (Rất) OOC • Basically mình không biết đây là cái gì• No beta we die…
James là một đứa trẻ mồ côi, không có gia đình để dựa vào, không có tuổi thơ đủ đầy như bao người. Thế nhưng, khi cuộc đời trao cho anh một đứa em không cùng huyết thống cần được chở che, anh đã chọn ở lại. Một mình làm đủ mọi công việc, chịu đựng biết bao vất vả để nuôi em khôn lớn. Anh cũng chẳng mong chờ em sẽ bao đáp mình, chỉ mong cuộc sống vui vẻ hainh phúc bên cậu thôi.…
Trong một hoa viên lớn, phía dưới 1 gốc cây cổ thụ cảnh có cô bé xinh xắn với đôi má phúng phính đang ngồi trên thảm cỏ tựa lưng vào thân cây vuốt ve một con mèo lông trắng như tuyết.. -Băng nhi!! lát có thấy anh hai hỏi anh thì không được nói anh trốn sau bụi cây nha! ! Ngoan mai anh xin tiền mẹ mua kẹo cho em. Nhận được cái gật đầu của đứa em gái cậu bé có gương mặt tuấn tú mang nét tà mị hí hửng núp sau bụi cây. Một lúc sau , một cậu bé cũng bước tới chỗ cô bé đang ngồi gương mặt cậu bé giống y trang cậu bé lúc nãy nhưng cả người toát ra vẻ lạnh lùng khí chất cao quý lại âm lãnh... cậu rút ra 1 cây kẹo dơ ngay trước mặt cô bé: -Băng nhi!! Nói cho anh hai biết Vũ đang trốn ở đâu?? cây kẹo này sẽ thuộc về em.. Cô bé chớp chớp mắt nhoẻn miệng cười tươi chỉ về phía bụi cây rồi chộp nhanh cây kẹo.. Cậu bé bị túm cổ áo lôi ra miệng hét lên: -Băng nhi!! em bán đứng anh vì cây kẹo ư?? anh cũng hứa cho em kẹo mà.. Cô bé gái nở nụ cười ánh mắt loé lên tia giảo hoạt vừa mút kẹo vừa chu môi nhỏ lên về phía anh của mình: -Em không có!! Anh bảo không được nói chứ không cấm em chỉ cho nên em đã giữ lời hứa mai anh phải mua kẹo cho em không em méc mẹ.. cậu bé nào đó sau khi nghe câu trả lời của em gái thì nín thinh đau khổ.. ở gần hoa viên có một cặp đôi đang đứng nhìn về phía lũ trẻ, cô gái xinh đẹp tựa trên lồng ngực người đàn ông khẽ thì thầm: -Con gái em giống ai mà thực gian xảo a"! Người đàn ông khẽ cười giọng đầy sự cưng chiều nhéo mũi cô nói: -Giống con mèo nhỏ của anh..…
Bạn có bao giờ tự hỏi, một hơi thở của mình đáng giá bao nhiêu tiền?Sơn Hoàng, Khánh Huy, Trung Huân, Mạnh Tiến và Vũ Phàm chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Với họ, cái chết là thứ rất xa, xa như những lời kiêng kỵ nghe cho vui rồi bỏ ngoài tai.Cho đến đêm núi Bà sạt lở, chôn vùi tất cả.Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn một dòng thông báo lạnh ngắt.[Thời gian sống còn lại: 24 giờ.][Muốn tồn tại, hãy trả nợ.]…
Mùa hạ ôi bức được làm mát bởi những cơn mưa rì rào, kéo đi sự nóng nực, sự khó chịu và cũng kéo anh đi mất.…
Warning: OOCCP: RhyCapCuộc đời của Quang Anh quá khổ, quá tàn nhẫn.Nhưng mà ông trời đã mang đến cho Quang Anh một món quà năm mười bảy tuổi, một bé xinh kiên trì kéo anh ra khỏi bóng tối, một em bé cứng đầu khiến anh phải mở cửa trái tim lần nữa.…
keonho từng là cậu học sinh luôn đứng đầu trong mọi kỳ thi ở trường học, cho đến ngày seonghyeon chuyển đến.…
sean không kể tớ à? tớ có gì cũng kể sean mà...…