HURT | 12 CS |
tiêu cực cũng là một cảm xúc của cuộc sống…
tiêu cực cũng là một cảm xúc của cuộc sống…
Những lúc nhìn thấy ARMY khoe bomb, khoe album, khoe được dự concert fansign, còn được nắm tay các anh nhất là Jimin..... Bạn chỉ biết khóc, vậy thì bạn qua Hàn để làm gì?Avatar ở tất cả các tài khoản mạng xã hội... bạn luôn để hình màu đen và dòng chữ trắng ở giữa "Jiminie" Vì đời màu đen mà? Chỉ có các anh là trắng thôiCứ như vậy cho tới một ngày, bạn gặp được anh ấy....…
Bookcover by @flowersroad…
title : Nàng Thơ và Chàng Khờ.author : Arillia (_riiriirii_).thể loại : lãng mạn, hài hước, harem, oneshort.summary : tôi là kẻ khờ, em là nàng thơ. Chàng Khờ tơ tưởng Nàng Thơ.warning : lowercase.📌 lưu ý : nhân vật trong truyện thuộc bộ m-a Haikyuu của tác giả Furudate Haruichi. những tình tiết diễn ra trong truyện đều không liên quan đến tác phẩm gốc.p/s : bìa được des bởi tôi, do trình còn phèn nên hơi xấu:>…
Câu chuyện kể về chuyện tình của Kuroko sau khi bị Akashi từ chối"Này Akashi-kun, mờ nhạt không đáng để YÊU hay sao?""Tôi sẽ làm cho cậu nói YÊU tôi lần nữa Tetsuya à"Do đây là Fanfic đầu tiên mà mình viết nên bạn nào có nhu cầu góp gạch đá xây nhà thì mình sẽ nhận hết miễn là đừng có dư quá là được òi :)))Chúc các Readers đọc vui vẻ :))…
By 𝕙𝕒𝕟𝕟𝕒𝕙. 𝙱𝚊𝚍𝚊𝚜𝚜 (𝚗.) • 𝚊 𝚋𝚊𝚍 𝚘𝚛 𝚜𝚕𝚒𝚐𝚑𝚝𝚕𝚢 𝚏𝚛𝚒𝚐𝚑𝚝𝚎𝚗𝚒𝚗𝚐 𝚙𝚎𝚛𝚜𝚘𝚗 • 𝚜𝚘𝚖𝚎𝚘𝚗𝚎 𝚘𝚛 𝚜𝚘𝚖𝚎𝚝𝚑𝚒𝚗𝚐 𝚝𝚑𝚊𝚝 𝚢𝚘𝚞 𝚊𝚍𝚖𝚒𝚛𝚎 𝚘𝚛 𝚏𝚒𝚗𝚍 𝚒𝚖𝚙𝚛𝚎𝚜𝚜𝚒𝚟𝚎…
Tình yêu lớn nhất trong đời Jeon Jungkook là chiếc motor của cậu.Tình yêu lớn nhất trong đời Kim Namjoon là bộ trống của anh.Đương nhiên đó là khi hai người chưa xuất hiện trước mặt nhau.…
Chuỗi fanfic dành cho các cp tui thích, ship cặp nào viết cặp đấy :v Nhiều thể loại bao gồm Oneshot/Drabble/series ngắn…
tháng 11 hay tháng 5 thì cũng như thế cả thôi, tháng 9 cũng có khác gì đâu, hay tháng 6 tháng 7, mãi vẫn chẳng hề đổi thay. dawon vẫn cứ mãi im lặng như thế, rồi chẳng ai có thể tìm được một chút gì gọi là manh mối, dấu vết cũng không, dường như việc tìm ra em ấy là không thể.…
những màn tán tỉnh đẫm mồ hôi nách và nước mũi của các đàn anh đàn chị báo đời…
các mom ko tìm thấy truyện có cp đúng gu mình?Đừng lo, đã có tui chuyên nhận yêu cầu viết one shot với cp bạn muốn…
Bây bay hết vô đây, hả họng ra t bón ke đường otp cho bây ăn=))Học sinh cá biệt × Sao đỏ nghiêm khắcAEBO+, thô tục⚠️Không gán ghép lên người thật⚠️⚠️Không bê đi chỗ khác hay remake khi chưa có sự cho phép của tác giả⚠️Thích thì nhích không thích thì biến đừng ý kiến coi chừng t bán sang biên!!…
LOVE is like a pair of SHOES; it should fit comfortably and make you feel ready to take on the world together.…
em ơi, tình chỉ đẹp khi còn dang dở…
Góc tự sướng à nhầm tự khổ thôi. Nên nhớ đây là fanfic nên cực kì hư cấu, có thể gây ung thư. Đề nghị mấy bác nghiêm cmn túc đọc xong đừng nói gì cả. Request đang mở nhưng đặt chầm chậm thôi. Đừng hỏi nguồn cái bìa, chỉ là ảnh lượm thôi~P/s: + Hãy để lại ngôi sao nho nhỏ khi coi xong để chúng tôi có động lực cày tiếp.+ Mấy bác đọc thì cmt góp ý để truyện hay hơn, bớt sida hơn nga~…
Jessica nhìn vào giấy khám sức khỏe của mình, trên đó ghi rõ ràng cô có một vấn đề đáng lo ngại gây ra bởi quá khứ. Cô thở dài, làm sao cô có thể nói với Taeyeon về chuyện này. Khi chính cô gái lớn hơn chính là nguyên nhân của sự việc.Taeyeon có lần đã tự hỏi, nếu cô không thể ở bên Jessica thì sao? Nhưng Taeyeon đã tự mình chứng minh rằng cô có thể ở bên cô gái độc nhất của mình mà không hề có chút nghi ngờ.Điều gì sẽ xảy ra nếu, đến lượt Jessica là người cần có sự chia ly? Liệu Taeyeon chỉ có thể đợi cho đến lúc Jessica quay lại? Taeyeon có thể ở bên cô gái ấy bất cứ lúc nào không?…
Cứ như một ngày nọ, Yeonjun thức dậy, thế giới chung quanh như có một cơn bão tràn qua lật tung mọi thứ, và không bao giờ trở lại bình lặng như cũ nữa.…
luân đôn, xứ sở của sương mù, nơi đó có một ga tàu cũ kỹ mang tên ga bụi. chẳng một ai còn nhớ từ bao giờ sân ga ngừng hoạt đông, cũng chẳng người nào biết lý do. rồi một ngày, chính quyền thành phố sửa sang lại, thổi hồn mới vào nơi lặng im ấy, biến nó thành điểm tham quan đông đúc, nơi du khách ghé qua như lạc vào một câu chuyện cổ. người dân vẫn luôn thì thầm với nhau rằng, chuyến tàu duy nhất ở đây chỉ dành cho những "phù thủy".và khi đêm buông, trong màn sương mỏng và ánh trăng nhạt, vài bóng người khoác áo chùng lặng lẽ khuân những chiếc vali cồng kềnh lên toa tàu. ánh đèn vàng nhè nhẹ hắt lên những vệt sương, con tàu khẽ rung, rồi lặng lẽ lăn bánh rời ga...…
yêu là phải nói, đói là phải ăn…