[MilkLove][ViewJune] mẫu truyện siu ngắn
Bị ghiền ViewJune, MilkLove…
Bị ghiền ViewJune, MilkLove…
Truyện ngắn về các couple trong μ's…
warning: ooc.mô tả: cậu có biết vì sao khoảng cách giữa chúng ta lại là distance không?…
một diễn viên nhỏ bé như cô đây được ảnh đế để ý sao ??…
Đây là đột nhiên nghĩ ra nên chưa có kịch bản và chap mới sẽ có khi mình nghĩ ra , lần đầu viết truyện nên còn bở ngỡ có gì mn bỏ qua…
sự im lặng của Chao Phraya…
- Tôi : Trần Tiểu Tịch- Cậu ấy : Minh Tuấn Năm 16 tuổi , tôi gặp và biết cậu ấy Năm 17 tuổi , tôi và cậu ấy cùng mối quan hệ mập mờ Năm 18 tuổi , tôi và cậu ấy .....Ngày 1-7 năm ấy tôi gặp cậu , chính là cái ngày quan trọng nhất của tuổi học sinh - thi THPT . Cứ thế từ thích vẻ bề ngoài , đến ngưỡng mộ thành tích học tập rồi không biết tình cảm ấy lớn lên từ bao giờ đến tôi cũng không hay , nó trở thành một tình yêu thầm lặng , một thứ tình cảm tôi chẳng mong nó trưởng thành .- " Nếu biết rằng yêu cậu khó đến thế , có lẽ tớ đã từ bỏ từ đầu " - " Nếu biết có ngày tôi yêu em đến thế . Tôi đã không dấn thân vào "…
Hành động nhỏ vô tình khiến trái tim của cô rung động, cô cật lực cố gắng thay đổi vận mệnh của mỗi người chỉ vì đáp trả lại ngày ấy........trớ trêu thay, cô lại chẳng nhận công sức của chính mình, thay vào đó, cô trao những điều ấy lại cho Kudo Shinichi........và tự biến mình thành kẻ tàn ác nhất trong mắt mọi người. Tưởng chừng, mọi chuyện sẽ êm đềm trôi qua, mọi người sẽ căm hận một kẻ tàn ác như cô. Thế nhưng, đã có người......giữ trọn vẹn ký ức thuộc về cô. Sự thật dần được khai mở. Tất cả cảm xúc vui-buồn-thống khổ-tuyệt vọng và buông xuôi của cô mọi người sẽ dần được thấy. Và cũng đến lúc.....cô sống cho chính mình…
Một nhóm bạn đi cắm trại hoặc ngủ qua đêm cùng nhau. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ryujin và Patji phát hiện mình đang ôm chặt lấy nhau trong khi những người khác đã dậy và đang... chụp ảnh lại.…
POV: Kẻ "kịch"…
Siêu đoản văn về Bl…
Siêu cấp cưng chiều bà Park phu nhân…
Tình yêu của Pete và Vegas cũng giống như những cơn sóng bình lặng trước cơn bão. Liệu sau tất cả có cơ hội nào cho chúng ta ?…
Thể loại: Diễn sinh - ngôn tình - cận đại hiện đại - nhẹ tiểu thuyết - thị giác nữ chủTác giả: Tô trầm miênTình trạng: HoànĐã trải qua lần thứ hai chuyển sinh ta, rốt cuộc nghênh đón chính mình tuy muộn nhưng đến bàn tay vàng -- tận sức với bồi dưỡng ra một thế hệ văn hào văn hào dục thành hệ thống.Ta thực cảm động, sau đó không chút do dự lựa chọn cự tuyệt.Nói giỡn! Ta đời này nhân sinh lý tưởng chính là jio đá Vodka, đôi bàn tay trắng như phấn đánh Gin, làm chết này hai cái hỗn đản! Ngươi cái văn hào dục thành hệ thống xem náo nhiệt gì!Sau lại khi ta trở thành "Xưởng rượu trốn chạy giả rượu" "Từ từ dâng lên cảnh giới ngôi sao", hệ thống chống nạnh, kiêu căng ngạo mạn: Liền hỏi ngươi bổn thống lợi hại hay không!Ta điên cuồng gật đầu đồng thời phát ra linh hồn chất vấn: Thống a, ngươi còn nhớ rõ ngươi là văn hào dục thành hệ thống sao?Hệ thống:...... Ai hắc!Mazda · nam chủ · bánh rán: Liền không có? Ta không phải nam chủ sao? Ta nam chủ bài mặt đâu?!Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Odagiri Toshiko, Mazda · bánh rán┃ vai phụ:Một câu tóm tắt: Không nghĩ đương cảnh sát giả rượu không phải hảo văn hàoLập ý: Quý trọng được đến không dễ sinh mệnh, thành tựu tươi đẹp lộng lẫy nhân sinh…
Vui lòng không đem truyện đi nơi khác khi chưa được sự đồng ý của tớ * cúi đầu *, đọc xong nhớ quăng cái cmt cho tớ nha * nháy mắt *…
tác giả gốc: Chiết Châuvăn án: "Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải mười lăm tuổi, lớp phó văn thể mỹ yêu cầu mỗi người làm một tờ báo tường đơn giản, chủ đề là "Hướng tới tương lai".Lâm Y Khải không làm, cậu thấy nó hoàn toàn vô nghĩa.Có lẽ đây chính là quả báo, cuộc sống của cậu trở nên thảm hại đến mức cậu của tuổi mười lăm không thể nào tưởng tượng được.Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải hai mươi lăm tuổi, cậu lướt thấy một bài đăng nói rằng nếu không chia sẻ lại thì sẽ gặp xui xẻo. Lâm Y Khải không chia sẻ, cậu không bao giờ đếm xỉa đến những thứ mê tín dị đoan như vậy.Có lẽ cũng là quả báo, không lâu sau cậu gặp vận đen, gặp phải người mà cậu không muốn gặp nhất.Rủi thay, bây giờ người ta sống rất tốt....- Xin lỗi anh.- Gì cơ?- Rất nhiều chuyện lúc trước... Có phải tôi vẫn chưa nói được câu xin lỗi tử tế nào với anh không?- Lúc nhận nhầm WeChat của tôi là người khác cậu đã nói rồi, cậu nói hối hận vì đã trêu chọc tôi.- Vậy à? Thỉnh thoảng tôi cũng có lương tâm nhỉ.- Cậu nói thật chứ?- Thật. Lúc nãy khi chú rể mời rượu đã chúc anh sau này có thể sống thật hạnh phúc, bươn chải ngần ấy năm, cũng nên có người chăm sóc anh thật chu đáo. Tôi cũng thật lòng mong là như vậy.Đèn xe phía trước sáng lên, luồng sáng ập tới đột ngột khiến Lâm Y Khải vô thức nhắm mắt lại. Cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của Mã Quần Diệu, chỉ nghe thấy sau một hồi làm thinh, anh dùng một giọng điệu mà cậu không thể phân tích được để nói:- Được, cảm ơn cậu.…
Người ngoài hành tinh…
Những buổi tối mất ngủ của những đứa trẻ chỉ ăn đồ hữu cơ…
Một chiếc oneshot cho Gia Nhậm…
' ta rồi sẽ lại được đoàn tụ ' • 23072021…