Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lời tựa đề : Chị yêu em vì em là chính em , không phải ai khác . Chị không quan tâm họ nói gì . Xin hãy ở lại với chị . Yêu em . Đừng rời bỏ chị nhé . " Mim , dừng lại , nghe chị nói đã , mọi thứ không như em nghĩ đâu , Mim!! "." Đừng , Mimm "Bối cảnh : chốn công sở , showbiz , góc khuất , quá khứ .Thể loại : truyện dài tập Nhân vật : +) View : một phóng viên từ nhà đài +) Mim : diễn viên trẻ đầy triển vọng +) cùng vài nhân vật khác .…
Một nữ sinh cấp ba nhất thời lơ là cảnh giác bị bắt cóc lên một chiếc xe màu đen, từ đó bị kéo vào vực sâu vô tận.Bên dưới vực sâu, có một bàn tay vươn ra hướng về phía cô.Người nọ hỏi cô: "Nếu ngoan ngoãn nghe lời thì tôi sẽ cứu em ra, chịu không?"Cô gật đầu.Và cô thật sự đã thoát khỏi vực sâu đó.Nhưng người nọ lại như ác ma ở trong sinh mạng của cô, gắn bó như hình với bóng.Toàn văn 1V1. Cao H.-"Thịnh Hạ, tôi chưa theo đuổi con gái bao giờ."-"Tôi cũng không biết dỗ dành con gái vui vẻ."-"Tôi biết, là tôi nuốt lời."-"Xin lỗi, dường như tôi...một khi chạm vào em... sẽ lập tức mất kiểm soát."🆘 tớ reup nhằm mục đích đọc off ạ. Nếu có gì bất tiện xin hãy nhắn tin Wattpad để tớ gỡ bỏ tác phẩm (xin đừng report tớ nha.)❌ tớ không phải dịch giả bộ truyện này ạ. Nguồn tớ để bên dưới nhé.…
" thế đm yêu không thì bảo một câu để Ryu này đi yêu thằng khác ? Yes or No ?""yêu..yêu mà tớ kí khế ước máu với em rồi mà sao lại không yêu cho được huhu "" Bạn nói thật chứ ? vậy bạn mau hôn em đi "" Tớ yêu em vcl, Ryu Minseokie ạ "(Au dễ bị xúc động nên ở đây chúng ta chỉ có ngọt not ngược nhó )…
"Trương Hải Lâu đã chết, Trương Hải Hiệp không thể phát điên thêm nữa.""Ta chỉ có thể lừa.""Lừa một người ta không lừa nổi, mà nó cũng chẳng lừa nổi ta.""May là nó bằng lòng để ta lừa.""Thế nên ta mới tranh thủ được chút thời gian thở, bảo nó đưa Trương Hải Lâu vào mộ táng Ly Bà, còn mình thì ra hải ngoại tìm cách."Dường như nhớ tới điều gì, giọng Trương Hải Kỳ bỗng cao lên một chút, mang vẻ trêu chọc:"À, táng Ly Bà thật ra trước kia không tồn tại.""Là do thằng nhóc Trương Hải Hiệp nghĩ ra.""Một thằng đầu óc có bệnh, từng làm người chết mấy ngày rồi sống lại, thế mà tự nhận mình là thần linh qua lại giữa ranh giới âm dương.""Vừa coi Trương Hải Lâu thành đứa trẻ cần che chở.""Lại vừa coi người ta thành tân nương đóng cửa chờ gả cho mình.""Còn vì thế mà nghĩ ra cái táng Ly Bà.""Sến muốn chết."----------Chuyển ngữ: Phấn VũTác giả: 二两豌杂加煎蛋Cp: Hiệp Lâu, Tôm Muối, Hà Diêm, Tôm Nướng Muối, Tôm Hấp Muối, Trương Hải Hiệp x Trương Hải Lâu, Trương Hải Hà x Trương Hải Diêm…
"Ta đã mơ về điều này trong nhiều năm" Quay lại, mặt đối mặt với hắn, y nói."Nhảy?" Liễu Thanh Ca hỏi.Thẩm Thanh Thu trả lời: "Chạy"._____visions of dazzling rooms i'll never get let into by dandelion_weedCharacters: Thẩm Thanh Thu/Thẩm Viên, Liễu Thanh Ca, Nhạc Thanh NguyênKhông cp_____Bản dịch từ Anh sang Việt ❌CHƯA có sự cho phép của tác giả, xin đừng bê khỏi Wattpad 🙏Dịch vì mình rất rất rất thích fic này và muốn chia sẻ với mọi người ạ 💗💗Ủng hộ và tặng kudos cho bản gốc tại: https://archiveofourown.org/works/26265685…
Tag: Thanh xuân vườn trường, âm - âm, SE" Cậu biết không, linh lan là một loài hoa vốn dĩ chẳng cần ánh nắng mặt trời để tồn tại, vậy nên nghe tôi,...Linh Lan hãy sống thật tốt, dù có tôi hay không...cậu vẫn phải sống tốt, được không? ''Chu Linh Lan gặp Hoàng Nhật Minh trong một buổi chiều tối chớm đông. Cứ ngỡ cuộc sống của họ sẽ mãi êm đềm như vậy nhưng từng bi kịch cứ vậy mà ập đến.…
Văn án"Các ngươi vài cái, rốt cuộc có trở về hay không đi học?" Ta có chút tức giận trừng mắt bọn họ. Đêm con ngươi đen trung hiện lên một đạo quang, môi vi kiều, miễn cưỡng nói: "Theo giúp ta.""Cái gì?" Ta nhất thời không có hiểu được."Theo giúp ta nhóm một buổi tối, ta sẽ làm cho bọn họ mỗi tiết khóa cũng không hạ xuống." Hắn tà mị mỉm cười, nhìn lướt qua mặt khác vài người.Bọn họ đều ha ha cười rộ lên, cách ta gần nhất phong, vươn thật dài ngón tay, ngoéo một cái của ta cằm, phiếm thủy quang mắt to mãn hàm chứa ý cười nói: "Lão sư, làm sao bây giờ? Ngươi muốn cứu cứu chúng ta..." Rõ ràng là cái nam đứa nhỏ, lại ngày thường một bộ mị nhân bộ dáng, ngay cả nữ sinh đều so ra kém quyến rũ, nhìn xem ta trong lòng run sợ."Hàn Dạ, ngươi?" Ta trừng mắt to, cơ hồ không thể tin được chính mình lỗ tai, thật muốn một cái bàn tay hồ đến trên mặt hắn, đây là một người nói ra trong lời nói sao?"Liền một buổi tối... Lão sư, ngươi không thật vĩ đại sao?" Phong quyến rũ cười."Các ngươi..." Ta trướng đỏ mặt, lập tức cảm thấy thực vô lực, đối mặt so với ta tiểu hai tuổi bọn họ, đối mặt so với ta cao một đầu bọn họ, ta bỗng nhiên mất đi lão sư khí diễm."Không thể nói lý, tùy tiện các ngươi." Không lời nào để nói, xoay người tưởng rời đi."Lo lắng một chút, lão sư?" Đêm từ phía sau ôm cổ ta, đem miệng ghé vào ta bên tai cúi đầu nói: "Bằng không... Ngươi sẽ hối hận ."…