Quỷ hô bắt quỷ_ttv
…
..Thời gian trôi qua thật nhanh, đã 15 năm, kể từ lúc tôi và chị chia ly, kì lạ thật, 15 năm trôi qua, tôi chưa bao giờ quên chị dù chỉ một lần. Có những lúc tôi tưởng như thời gian rồi sẽ xoá mờ đi tất cả, tôi sẽ quên chị, quên đi dáng người nhỏ nhắn với mái tóc dài mềm mượt bay trong gió lúc chị đứng trước cửa nhà tôi đợi tôi cùng đi chơi, quên đi nụ cười rạng rỡ mỗi lần tôi bị chị trêu đến đỏ mặt tía tai. Nhưng có lẽ, vì chị vốn đã là một phần ký ức không thể thiếu ẩn sâu trong trái tim tôi, nên dù có trải qua bao lâu đi nữa, tôi vẫn sẽ nhớ đến chị " Bảo Kim, tôi rất nhớ chị"…
text; nbk×ttpt…
Fanfic của chó điên và chó mực…
đam mỹ, sóng gió…
buồnlắmhết rồi…
Sương mù dày đặc, nhưng nó sẽ tan biến sớm thôi! Lãng mạn trong mù sương,chính là vậy…
Mùa đông năm ấy tiết trời bắt đầu lạnh Seoul thành phố phồn hoa nơi có nhiều nhà cao tầng là khu đô thị lớn nhất Hàn Quốc, Bầu trời Seoul bắt đầu với những cơn gió lạnh gai người, trên phố người đi lại đều khoác lên mình chiếc áo ấm. Năm đó Doãn Kỳ gặp Hạo Thạc rên 1 chuyến xe Bus, lần đó Hạo Thạc không để ý ngồi cạnh cậu là Doãn Kỳ. Hạo Thạc mãi mê đắm chìm vào điện thoại, vì hôm qua buổi biểu diễn thời trang lớn của 2 nhà thiết kế trẻ. " này cậu tôi có thể ngồi đây chứ" giọng nói trầm ấm phát ra,dáng người gầy thư sinh đứng bên cạnh. anh ta trùm kín đội 1 chiếc mũ đen, khẩu trang đen khiến cho Hạo Thạc thấy người này thật kỳ lạ " À vâng được chứ, tôi quên mất" Vừa đến trạm xe bus đến trước cổng trường, mọi người điều bàn tán xì xầm bên tai, Hạo Thạc thắc mắc mọi người đang nói ai, khi Hạo Thạc nhìn lại hóa ra là người lúc nảy. Người ngồi cạnh Hạo Thạc Doãn Kỳ là hội trưởng hội học sinh là người lạnh lùng tao nhã lại còn học giỏi vô cùng đẹp trai dáng vẽ thư sinh. Hôm ấy cũng là lần đầu gặp em trên chuyến xe đó…
Miền Tây có mùa nước nổi, có lục bình trôi, có những buổi chiều tà ráng đỏ in bóng xuống mặt sông. Và ở đó, có một câu chuyện tình lặng lẽ lớn lên giữa hai thằng con trai - một tình cảm tưởng chừng như bình thường, nhưng hóa ra lại chẳng hề bình thường chút nào.Nguyễn Văn Hậu - thằng nhóc ngày nào còn chạy lẽo đẽo theo anh hàng xóm, giờ đã lớn, đã biết tim mình đập rộn ràng mỗi khi ai kia gọi tên. Còn Sang - chàng trai cứng cỏi, mạnh mẽ như con nước đầu nguồn, cứ nghĩ mình coi thằng nhỏ như em trai, hóa ra từ lâu đã chẳng phải vậy.Giữa những buổi trưa hè nồng nàn, những trận mưa giăng kín mái hiên, hai tâm hồn cứ vô tình mà chạm vào nhau. Nhưng cuộc đời nào dễ dàng để họ bên nhau? Định kiến, gia đình, những sóng gió cuộc đời ào tới như con nước lớn, đẩy họ về hai bờ xa lạ. Để rồi, sau bao năm trôi dạt, liệu họ có còn tìm lại nhau bên bến sông cũ?Một câu chuyện đầy hương phù sa, đầy nắng gió miền Tây, ngọt ngào mà cũng đau đến tận tim. Liệu tình yêu có đủ lớn để vượt qua tất cả, để đến cuối cùng, người thương vẫn còn nắm chặt tay nhau?…