khóa biểu
Giúp bạn ko phải truyện …
Giúp bạn ko phải truyện …
Quy tình đi tour hs của hdv…
Hán Việt: Khoái xuyên nữ vương: Nam thần, cường hành liêuTác giả: Nguyệt Thổ Nguyệt ThổTình trạng: Tạm ngưngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại ,Hiện đại , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Ngọt sủng , Hệ thống , Song khiết ,Xuyên nhanh( 1V1, ngọt sủng văn, siêu cấp ngọt )Hoàn toàn không phải nữ cường tính cách An Điềm, sau khi chết lại bị trói định "Nữ cường hệ thống", cưỡng bách ở các vị diện trở thành nữ cường.Quang như vậy liền tính, hệ thống thế nhưng còn yêu cầu nàng chủ động thông đồng nam thần?An Điềm: "Cái gì mới là nữ cường?"Hệ thống: "Trang bức nghịch tập thu tiểu đệ, ngược tra vả mặt hủy đi cp!"An Điềm: "...... Kia nam thần lại muốn như thế nào liêu? Ta chỉ biết giới liêu."Hệ thống nhìn không được, ném cho nàng một quyển sách: 《 như thế nào làm vĩnh không ngã xe tài xế già 》An Điềm, "...... Ngươi đặc sao chính là nữ cường hệ thống, vẫn là lưu manh hệ thống?!"https://wikidich.com/truyen/mau-xuyen-nu-vuong-nam-than-manh-me-lieu-WZ3o7e8h7BLu3UzN…
Những kinh nghiệm của các blogger mình sưu tầm về việc skin care. Mình cần và mình nghĩ tất cả con gái chúng ta đều cần =)))…
Lạc Thiên từ nhỏ đã bị chính cha ruột mình vứt bỏ ,nhưng nhờ duyên số đưa cậu đến với Thành Hiên một cậu bé có tính cách trầm mặc ít nói ,liệu hai người có thể sống chung hòa thuận với nhau trên một mái nhà hay không?Cha mẹ của Lạc Thiên sẽ hành động như thế nào khi Lạc Thiên quay về nhưng họ đã chăm sóc một đứa trẻ khác thay cậu nhận hết phần ân sủng mà 16 năm qua cậu bị bỏ rơi?Aphal trúc mã của cậu sẽ bảo vệ như thế nào để cậu không phải chịu đựng những áp lực từ gia đình của cậu?...Trích dẫn:Lạc Thiên:Ca~ em có thể ăn thêm một que kem không ạ?٩(◕‿◕)۶ nha~~Thành Hiên:Không thể, em đã ăn một cây rồi nếu ăn thêm sẽ bị đau bụng đó.Ngoan,ngày mai ca sẽ cho em ,được không nào ,tiểu Thiên.Lạc Thiên:Nghe lời ca ạ , ca ca là tốt nhất~~…
Xưa có một cô gái chính xác hơn là một bộ xương. Tuy là xương nhưng cô ấy sở hữu một nhan sắc không ai sánh bằng, cô tài năng học giỏi hát hay nhưng nhà lại chỉ có mình cô. Từ nhỏ gia đình cô đã nghèo ba mẹ mất sớm chỉ còn ông bà và anh 2 tới năm 13 tuổi cô vừa đi học vừa đi làm, năm 14 tuổi ông bà mất chỉ còn mình cô với anh 2 nhưng cô vẫn cố gắng để kiếm tiền tự chăm lo bản thân, 15 tuổi cô đạt giải nhất cuộc thi hsg. Nhưng một ngày cô đang trên đường về nhà vô tình lạc đến một nơi nào đó lạ lẫm thì cô thấy có 2 người đang nói chuyện gì đó. Tưởng chừng như bình thường cho đến khi cô thấy người kia bị đâm. Cô rất sợ hãi cố k phát ra tiếng động nhưng cvân bị phát hiện. Cô bị bàn tay xương của ai đó ném ra ngoài. Tên kia cũng như cô nhưng lại có viền xanh đậm còn cô vàng đậm hắn k đeo vòng vàng như cô hắn mặc vest cuối xuống hỏi cô....…
Văn án:Thế tử Bắc Trấn Hàn Lâm Phong, ở chốn kinh thành đã là một trò cười của đám vương hầu, lại cưới một nữ nhi bị mù của một thương gia làm chính thê, từ đó cam chịu, hành vi càng thêm phóng túng.Bệ hạ chỉ vào Hàn Lâm Phong đang mơ mơ màng màng trên yến tiệc, nói: "Xưa có An Lạc công chúa vui đến quên cả trời đất, nay có kẻ này là gỗ mục không thể chạm khắc được."Một đám mê muội Thế tử ở kinh thành đồng tình lên án mạnh mẽ: Đáng hận thay cho Thế tử gia phong lưu phóng khoáng mà lại bị một nữ tử mù tính toán, thành tựu như vậy mà nhân duyên lại không tương xứng!Đám phụ tá Thế tử nhao nhao rơi lệ: Tiểu chủ công! Ngài vì cơ đồ mà nằm gai nếm mật, thế nhưng lại còn phải chịu đựng khuất nhục cỡ này! Là chúng thần vô năng, không thể phân ưu cùng tiểu chủ!Manh nữ Tô Lạc Vân: Ừm... Xin mọi người đừng nên kích động, ta và Thế tử cũng chỉ là mua bán qua lại theo nhu cầu, đợi đến ngày ngài ấy đại triển hoành đồ*, ta sẽ tự giác nhận hưu thư rời đi.…
Tác giả: Vong Ký Hô Hấp Miêu (Mèo quên thở)Editor: Linh Ngọc, Thiên Linh Hoa, trang kto, crazy - crazy Thể loại: Hiện đại, sủng, thanh mai trúc mã,...…
Từ ngày Lộ Văn Phàm bảy tuổi đến giờ anh đã luôn theo đuổi An Hồng thực sự rất cực khổ, đến khi tương lai tốt đẹp đang hiện ra trước mắt thì anh lại phạm vào một lỗi suốt đời không thể tha thứ được.Thanh xuân của hai người họ chính là kết thúc vào đêm mưa năm đó.Khi đọc truyện hay ta sẽ thấy có một bài hát có lời ca như vầy:Có người hỏi anh em tốt đến mức nàoNhiều như vậy năm anh vẫn không quên đượcGió xuân đẹp cũng không đẹp bằng nụ cười của emNgười chưa gặp em họ sẽ không hiểuĐối với Văn Phàm mà nói, giang sơn cho dù đẹp, cũng không bằng nụ cười của cô.Đây là đoạn tình cảm trải qua 20 năm lưu luyến, có lẽ, là 30 năm, 40 năm, 50 năm, thẳng cho đến như phượng hoàng hồi sinh vĩnh viễn...Nguồn :Web truyện…
Truyện được đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên. (ảnh đều là mình lấy từ phim)***Truyện kể về tuổi thanh xuân của hai nhân vật chính là Cảnh Cảnh và Dư Hoài.***"Ai cũng luôn nói thanh xuân sẽ chẳng bao giờ là mãi mãi, nhưng khi đó chính là lúc tuyệt nhất của chúng ta. Lúc này đây, chúng tôi và toàn bộ quãng thanh xuân phải nói lời từ biệt."***Sau khi đọc truyện này tôi bỗng nhớ đến một câu mà tôi từng đọc từ rất lâu giờ ngẫm lại vẫn thấy thật hay: "Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Cho dù bị cảm vì tắm mưa, bạn vẫn muốn quay lại để được ướt mưa thêm một lần nữa..." - trích "You Are The Apple Of My Eye".Tôi tin chắc ai cũng đều cảm thấy những thời gian cấp 3 là vô cùng quý giá vì chỉ khi qua đi rồi mới thấy quãng thời gian đó hạnh phúc nhường nào.Vậy nên những ai vẫn còn đang học cấp 3 hãy trân trọng những ngày tháng đó, đừng để đến khi kết thúc mới cảm thấy tiếc nuối nhé!!***P.s: văn án vẫn còn một đoạn nữa nhưng không đủ chỗ để viết. Thực sự xin lỗi mọi người.…
Là những dòng nhật kí mà tôi viết, cho cậu ấy, cũng như cho tuổi thanh xuân đang dần trôi. Nếu bạn đồng cảm, hãy sẻ chia với tôi, nếu bạn không thích, xin đừng phỉ báng. Cảm ơn !…
- tiểu học gà đuổi theo vợ thường ngày- có lưu bản thảo thời điểm muộn tám giờ càng TvTMười tám tuổi ngày ấy, Lục Tinh Diên cùng Thẩm Tinh Nhược cùng một chỗ sinh nhật. Sinh ngày thứ hai trời muốn thi thử, ban đêm, Thẩm Tinh Nhược thức đêm cho Lục Tinh Diên học bổ túc.Lục Tinh Diên cà lơ phất phơ chuyển bút, "Uy" âm thanh, hỏi: "Ngươi vừa mới đối bánh kem hứa cái gì nguyện, cho phép có thể khoảng chừng ba phút, nói ra nhìn xem, không chừng ta có thể giúp ngươi thực hiện."Thẩm Tinh Nhược không nhìn hắn, phối hợp lấy xuống trọng điểm, "Ta cầu nguyện, Lục Tinh Diên học kỳ này có thể viết xong một bản toán học Ngũ Tam, năm bản vấn đề nhỏ cuồng luyện, mười bộ thi đại học thật đề quyển, đọc xong cấp bốn từ đơn, cuộc thi cuối kỳ có thể lên bốn trăm điểm, đừng có lại làm cứt chuột cho nhất ban kéo thấp phẳng chia đều."Cứt chuột yên tĩnh ba giây, "Làm ta không nói."Thanh lãnh tiểu tiên nữ x bất thường Đại thiếu gia- ngày mùa hè trời trong, gió hôn qua gò má của ngươi.Weibo: Không chỉ là khỏa đồ ănNội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên tình hữu độc chung dốc lòng nhân sinh ngọt vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: ┃ vai phụ: ┃ cái khác:…
Chuyện là tớ vã MatadorJulien quá nên viết ra ngoài cái này thôi ạĐây là chuyện MataJuli nhưng tớ thích viết theo kiểu JuliMata 🐱Vì câu văn hơi lủng củng nên mong mọi người thông cảm giúp tớ ạ :<…
Thể loại: Thanh xuân - Bách hợp - Chữa lành - Trưởng thành - Đời thường - HECó người nói rằng, tuổi mười bảy là quãng thời gian đẹp nhất của một đời người.Nhưng với Hạ Vy và Mộc Miên, "tuổi mười bảy" chưa từng là một con số.Đó là nơi một lời hứa ngây ngô bắt đầu lớn lên cùng năm tháng.Lần đầu gặp nhau dưới gốc phượng của khu tập thể cũ, Hạ Vy chỉ là một cô bé bảy tuổi nghịch ngợm, còn Mộc Miên là cô bé sáu tuổi ôm chặt con thỏ bông, rụt rè nép sau lưng mẹ.Chỉ vì thấy cái tên "Mộc Miên" hơi khó gọi, Hạ Vy cười rồi bảo:"Từ nay chị gọi em là Miên Miên nha."Những lời hứa tưởng chừng chỉ là trò đùa của trẻ con cũng lặng lẽ theo hai người lớn lên."Miên Miên chỉ có thể là vợ của tui thôi."Thanh xuân của mỗi người đều có một mùa hạ. Còn mùa hạ của chị... là em.…
Đọc đi rồi sẽ biết.…
Thể loại: Hiện đại, sủngNhân vật chính: Thư Yến Tả, Hoắc Nhĩ PhiConverter: ngocquynh520Editor: PuckSố chương: ~ 400【Mặc dù nam chính nổi tiếng bá đạo khát máu, nhưng lúc gặp sát tinh của đời mình, ác nhân nọ cũng phải hiền lành...】Hoắc Nhĩ Phi vốn cho rằng có chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, vội vội vàng vàng đón nhận, lại không ngờ tự đào cho mình một cái hố to rồi "nhảy" vào.Cho đến tận lúc này Hoắc Nhĩ Phi vẫn nhớ tới cảm giác hận tên Thư Yến Tả đó, hận đến tận xương..., cho đến đau tận đáy lòng, sâu tận xương tủy như khắc cốt ghi tâm.【Năm năm sau】Hai mẹ con gặp nhau:Lần đầu tiên khi Hoắc Nhĩ Phi nhìn thấy bé trai phấn điêu ngọc trác * ở công ty thì trong lòng thoáng qua một cảm giác khác thường, nhưng cô tự nói trong lòng, đây chẳng qua chỉ là ảo giác.(*) phấn điêu ngọc trác: Cụm từ dùng để miêu tả những đứa bé trắng nõn, mềm mịn.Lần thứ hai khi gặp lại bé trai đáng yêu đó thì cô chỉ cảm thấy hết sức thân thiết, nhưng một câu nói của bạn tốt Tuyết Nghê khiến cho cô lập tức sợ ngây người.Phi Phi, lúc cậu bé cười lên, mắt giống cậu lắm đó! Không phải con riêng của cậu chứ!Hoắc Nhĩ Phi hoàn toàn hoảng hốt...Thư Nhị thiếu cường thế khí phách thay đổi sách lược, lần nữa theo đuổi vợ yêu bỏ nhà ra đi năm năm.Ở lễ đính hôn xuất hiện một người đàn ông quyến rũ, khiến mọi người nhìn thấy ngây người, mà Phi Phi thân là nữ chủ nhân, càng thêm nhìn đến mắt choáng váng, không thể nào, sao anh ta lại xuất hiện ở đây!Nụ hôn sau năm năm kia, để cho cô hoàn toàn tỉnh táo, ác ma…
"Tôi thích Jennie."Cũng chẳng biết nó đến từ lúc nào, chỉ biết trong mắt tôi, Jennie chính là một tín ngưỡng, mãi chẳng thể chạm tới.Và có khi, Jennie cũng thích tôi?…