Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tổng hợp fanfic oneshot về Fyodor x Người đọc, viết hoặc dịch.Độ dài mỗi oneshot trung bình, người đọc thường được gọi là "cô". Hẹn người đọc những trải nghiệm mơ mộng đáng yêu/trầm cảm (đôi lúc) với kẻ thay người làm Chúa, Fyodor Mikhailovich Dostoyevsky.…
Thâm cung nội chiến là việc đã rất quen thuộc trong hoàng cung,đó là việc ai cũng biết,nhưng mấy ai biết được những tình huống dỡ khóc dờ cười trong hoàng cung._Nhị ca ,đại ca mau lại đây có trò này vui lắm này-Tiểu Công Chúa_Hả?Thật sao ,là trò gì vậy?-Nhị Hoàng TửBa đứa trẻ đang xem cái gì đó thì hoàng thượng hỏi:_Các con đang chơi gì vậy cho trẫm chơi với nào?-Nói xong hoàng thượng cùng các con chụm đầu vào thì "Bùm"một tiếng nổ thật to phát lên.Thì ra tiểu công chúa đã lấy được quả bom của Hàn Long Đại Tế Tư.Hoàng Thượng: ......!!…
Tự nhiên nổi hứng viết ngượcSad ending đó, nếu bn ko thik thì outTruyện sẽ có một số cp ship,nếu có notp của bn thì out lunTruyện hoàn toàn thuộc về t ,nếu bn ăn cắp ý tưởng mà ko xin phép thì t cx ko ngán bn đâu Truyện chủ yếu chỉ nói về bạo lực học đường, nên sẽ rất ít countryhumans xuống trong đây. T lấy được ý tưởng trong một bộ phim của Hàn Quốc. Truyện chỉ có ở Wattpad, nếu thấy truyện xuất hiện trên một app hay một trang wed nào đó ,xin hãy nói với t…
Một lớp học 12 người, là những con người đặc biệt trong ngôi trường cấp ba nổi tiếng về ca hát. Nhưng có 2 người chỉ học 2 tháng là đã nghỉ để đi đâu đó nhưng hứa với cả lớp là sẽ trở về. Chỉ còn 10 người, dù chỉ biết nhau có 2 tháng nhưng cũng tin vào lời hứa ấy. 12 người sẽ cùng vượt qua nhiều sóng gió để có thể cho cả thế giới biết tới nhóm nhạc " Horoscope " . -------------------------------Văn của mình còn rất kém nên có gì sai hay không hay thì mọi người cứ comment để cho em nó biết mà sửa sai. Cảm ơn mọi người ! Cứ ý kiến thoải mái nhe :D…
Với đôi mắt ươn ướt, An nhìn tôi, giọng rưng rưng, hơi thở có mùi cồn:- Chúng ta chỉ có thể là bạn thôi sao?Tôi đơ ra mất mấy giây, hoang mang tột độ trước câu nói của cô ấy. Chẳng phải cô ấy đã từ chối tôi rồi sao??- Mày làm sao đấy?? Uống nhầm gì rồi à?? Nhận ra cô ấy đang khóc, theo phản xạ, tôi đưa tay, tính lau nước mắt cho An. Nhưng cô ấy lùi lại, nói tiếp: - Đừng cố làm tao phân tâm, trả lời ngay đi, Vũ...Đang cảm thấy hụt hẫng, tôi bỗng chốc tỉnh ngộ. Tay tôi vẫn đang lơ lửng trên không trung, như một cái búng tay, tôi chợt tỉnh ngộ vội rút tay về." Thì ra cô ấy nhầm..."- Mày đang phạm phải sai lầm đó Sa.…
Tác phẩm này chứa các chủ đề có thể gây sang chấn tâm lý(bạo lực học đường, hiếp dâm, trầm cảm, v.v.).Xin cân nhắc trước khi tiếp cận.***Đây là bản dịch phi lợi nhuận và chỉ được up trên wattpad nên xin đừng bế đi đâu bế đi chỗ khác là mình nghỉ dịch.Truyện mình chỉ mới đọc văn án và khi mà mình dịch tới đâu thì có nghĩa là mình mới đọc tới đó thôi nên mình sẽ cập nhật lại tag nếu cần.⸻• Công (Top): Nam Hyeonho - chủ tịch hội học sinh hoàn mỹ, bề ngoài vô khuyết. Ẩn sâu bên trong là sự chấp niệm bệnh hoạn và dục vọng khống chế Kim Gyuwon đến cực đoan.• Thụ (Bottom): Kim Gyuwon - một nam sinh tầm thường, tự nhận mình không có gì nổi bật. Sau bạo lực học đường, cậu trở nên nhu nhược, khiếp đảm và dễ bị chi phối.…
"Khẩu vị của người này rốt cuộc ra sao a! Cái này cũng bỏ được vào miệng à?"Sau khi cô tỉnh dậy, nhìn vào trong gương thấy chính mình đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác chỉ nhìn thêm một giây cũng hỏng đôi mắt.Trước khi trọng sinh, Cố Việt Trạch chính là người mà cô dùng cả tấm lòng để yêu nhưng sau đó cũng là người mà cô hận thấu xương.Đời trước cô chính là kiểu phụ nữ não tàn nên mới không muốn lây một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi tiện nam nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, kết cục cuối cùng chính là không còn người nào muốn ở gần cô.Đời này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé!…
Là một câu chuyện tình cảm học đường nhẹ nhàng, cậu ấy là một chàng trai ấm áp, một tia nắng giữa gió đông, nhẹ nhàng xuất hiện rồi vô tình thay đổi trái tim của một cô gái bình thường có đôi chút lập dị với cá tính mà hầu hết người ta nhận xét là nhạt nhẽo. Cô gái ấy thấy cậu thật kì lạ, cậu nổi bật, luôn là tâm điểm của sự chú ý còn cô thì ngược lại nhưng cậu luôn quan tâm đến cô, quan tâm rất nhiều...buộc cô phải chú ý đến cậu dù cho phải làm những chuyện ngốc nghếch nhất.( T/g: Là phần 2 của "Nguyện ước cuối cùng" nhưng chẳng liên quan gì nhiều đến phần 1 đâu, thật đấy, mọi người để lại bình luận nhận xét để tác giả có động lực nha. Cảm ơn nhiều.)…
Đây chỉ là một tác phẩm kể về những mẩu chuyện trầm cảm thường ngày của một mẻ tác giả thiểu năng thuiAuthor: RiNày chỉ là câu chuyện hằng ngày thui nên chắc không có ai reup đâu…
Khi sáng tôi vừa ngủ dậy, lúc đó tôi nằm trên giường chơi game như bình thường, sau đó thì nghe được tiếng người đó và mẹ cãi nhau trước hiên, lúc đó tôi khá sợ và hoang mang, nhưng cũng mặc kệ vì đã quen với tình trạng không bao giờ kết thúc được này.Sau đó thì ông ấy đã đi uống cafe, nhậu nhẹt với bạn của ông. Mẹ con tôi ở nhà dọn hết đồ để chuẩn bị rời xa cái nhà này, dù gì thì tôi cũng sống ở nơi nàu được 15 năm, tôi buồn lắm, luyến tiếc nơi mà tôi gọi là thoải mái và ấm áp nhất. Ở đó đã có nhiều lần xảy ra xung đột mà nguyên nhân là từ ổng, tôi đã ráng chịu đựng nhưng tôi biết người mẹ của tôi còn mệt mỏi hơn, vì thế tôi không dám nói tôi khổ, trong khi chị tôi còn đang ở Đà Lạt trải nghiệm thì tôi cùng mẹ và cậu Bình đang chuẩn bị đồ đạc. Mẹ tôi phải chở đồ ba đến bốn lần nhưng vẫn chưa hết đồ. Trưa rồi nhưng ông ấy vẫn chưa về (tôi rất mừng vì điều đó), tôi và mẹ tôi ngồi ăn cơm mà tôi đã mua, sáng đến trưa tôi cứ sợ hãi vì có thể ông ta sẽ về bất cứ lúc nào, thời điểm tôi cùng mẹ ăn cơm đã xoa diệu lòng tôi rất nhiều.Sau khi ăn nghỉ xong xuôi, thì hai người cùng nhau đi đến nhà mới (ngôi nhà nhỏ mà mẹ tôi thuê), đến nơi tôi nghĩ rằng "làm sao mà tôi có thể thích nghi ngôi nhà này đây, nó khá cũ kĩ và không sạch sẽ, nhưng rồi cũng bác bỏ ý nghĩ đó vì ba mẹ con phải cố gắng từng chút một".…