Lời Thú Tội Chán Chường
Dựa trên 1 câu chuyện có thật…
Dựa trên 1 câu chuyện có thật…
Tên gốc: Làm nàng ba phầnTác giả: Mộ Tư Tại Viễn ĐạoConvert: wikidichTag: Yêu sâu sắc nghiệp giới tinh anh ngọt văn vườn trường, Hán phục thiết kế sư x phát thanh hệ lão sưVai chính: Lâm Kiến Ngộ, Kiều Lạc Du.------Có một nam giáo viên trẻ mới đến khoa Phát thanh Truyền hình của trường Đại học Ôn Lâm, vừa đẹp trai vừa cao ráo, lại ôn nhu. Nhóm sinh viên ngày ngày ôm mộng, trang điểm tinh tế dạo trước mặt anh một vòng.Cho đến một ngày, vị kia dắt tay một cô gái đi vào phòng học, bắt cô ngồi bàn đầu, hơi cúi người dỗ dành: "Học xong tiết học nhàm chán này, chúng ta lập tức đi ăn lẩu có được không?"Sinh viên: "???"------đây là lần đầu mình edit, có thể gặp sai sót, mong mọi người có thể góp ý và thông cảm cho mình.mạch truyện chậm và nhẹ nhàng.…
⌈ " À ơi...À ơi...Con ngủ cho ngoan...Con ngủ cho ngoan..." Người phụ nữ tay bồng đứa trẻ, giọng khàn khàn ngân nga bài đồng dao quen thuộc. Cơ thể bà phồng rộp lên với vô số vết bỏng, quần áo rách rưới tới mức thảm thương. Mùi khét từ da thịt khiến đứa nhỏ trên tay bà bỗng khóc nháo lên. Mắt nó vẫn nhắm chặt, đôi tay mũm mĩm chìa ra trước mặt người phụ nữ, như đang đòi hỏi sự âu yếm thường ngày của mẹ nó...Nhưng mẹ nó đã không đáp lại sự đòi hỏi ấy...Bà vẫn ngân nga bài đồng dao, với cái miệng loang lổ những vết bỏng, tới nỗi lộ rõ cả hàm răng ở bên trong, trông vô cùng kinh dị. Bà hát đi hát lại những lời ca đang dần bị biến tấu bởi cái giọng ngày càng thé lên của người mẹ...Đôi chân trần rướm máu, mùi tanh sộc lên mũi đứa trẻ khiến nó khóc càng to...Và rồi bà ngã xuống, trong khi tay vẫn ôm chặt đứa trẻ..." À ơi...Con hãy sống...Vì mẹ sẽ không còn ở bên... ⌋» 𝑇𝑒̂𝑛 : Mộc Long Nha Đầu ✓» Đ𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 : » 𝑇𝑎́𝑐 𝑔𝑖𝑎̉ : 샤오의 비전…
Tác giả: NấmThể loại: NP,H,hài hước, cẩu huyếtNội dung:Nó-Tiêu An Nhi, một tiểu thư Tiêu gia, mẹ là Bạch An Mai, ba là Tiêu Chấn . Mẹ mất khi nó còn nhỏ, mà hung thủ không ai khác là ba nó và tiểu tình nhân của ông ta-Sở NguyệtÔng ta không những phản bội mẹ nó, còn lấy gia sản mà cả mấy đời Bạch gia. Nó phải chịu đủ mọi dày vò khi tiện nhân Sở Nguyệt sinh ra 1 nghiệt chủng mà bản thân phải giả vờ ngây ngây ngốc ngốc. Từ trong sự tuyệt vọng đứng lên, nó bái sát thủ hạng 1 làm sư phụ, học những kĩ năng dành cho sát thủ, lập ra bang lớn là Sát. Nó tin nếu như có một ngày bản thân lớn mạnh, nó sẽ khiến cho họ cúi đầu dưới chân mình như 1 con chó và khiến họ phải nhận sự trừng phạt nặng nề...Khi viên đạn xuyên qua tim, nó vẫn còn nhớ người bắn là Tiêu Sở Lam-tiện chủng mà người ba và con hồ ly tinh đó sinh ra, khi bắn nó còn thấy bên cạnh là người nó yêu. Không gã không phải là người nó yêu, gã là một kẻ ngu ngốc khi đi tin một con nhãi. Nó từng rất yêu gã, yêu điên cuồng cho tới khi gã cười khẩy và quẳng cho nó một cái chết thê thảmNó hận...Hận tại sao mình không có 1 gia đình thật hạnh phúc. Hận tại sao lại đi yêu gã và hận bản thân mình chưa trả thù được cho mẹ mà đã chết. Còn hận nhất là nó chết dưới tay tiện chủng của ba nó và người đàn bà khác. Nó không cam tâm... Nếu như sống lại, nó sẽ giết chết họ...Chờ đó, tôi sẽ quay lại...Sẽ như thế nào nếu phát triển mình đã chết và xuyên vào 1 người có khuôn mặt y đúc.nhưng lại khác tên khác họ và gia thế có tầm cỡ thế giới???? Tôi sẽ quay l…
Creepypasta OC…
Kỳ HâmOCCKhông gán ghép lên người thật…
tớ viết vui thôi mnghoan hỉ…
Author: ÉmilieGenre: Fanfiction, Romance, Fantasy, Crackship, Crossover (Husky và Sư tôn Mèo trắng của hắn / Quỷ hành thiên hạ), Family, Slice of lifeCharacters: Ân Hậu (Quỷ hành thiên hạ), Khương Hi (Husky và Sư tôn Mèo trắng của hắn), Tiết Mông (Husky và Sư tôn Mèo trắng của hắn)Rating: KDisclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi.Warning: Đây là một fanfiction crackship, crossover để thỏa mãn sở thích cá nhân, nếu bạn không thích vui lòng click back.Status: On-goingSummary: Sau khi tạm biệt nhóm người Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Ân Hậu và Thiên Tôn tiếp tục quy ẩn, không muốn tham gia quá nhiều vào chuyện giang hồ, cũng không muốn công khai xuất hiện nữa. Trong một lần đi dạo chơi ở Giang Nam, Ân Hậu tình cờ gặp một đóa đỗ nhược rơi trên sông sâu, không hiểu vì lý do gì lại bị đóa hoa ấy quyến rũ đến tha thiết. Muốn chạm vào đóa hoa xinh đẹp nọ lại vô tình bị đưa tới một thế giới hoàn toàn xa lạ, gặp một đóa đỗ nhược lạnh lùng lại mơ hồ như mưa bụi Giang Nam. Đóa hoa ấy lại giống nàng Tử Câm đã khuất vô cùng. Đóa hoa đỗ nhược vì lần đầu gặp mặt đã bị gọi nhầm tên, trong lòng không biết tôn trọng và ngưỡng mộ là đôi bên vốn là dành cho nhau hay chỉ là tiếp nối lương duyên còn dở dang của Ân Hậu.Giữa hai người họ, luôn có trùng trùng điệp điệp những chuyện quá khứ không cách nào buông bỏ được.…
Cuộc đời cho họ tình cờ gặp nhau lần đầu tiên ở trạm tàu điện Bắc Kinh, nơi đó là khởi đầu cho ước mơ của họ cũng chính là khởi đầu cho mối tình sau này. Họ, 2 con người không bao giờ nghĩ sẽ thích đối phương, cũng không nghĩ họ sẽ yêu nhau nhìu đến không muốn rời xa nửa bước. Ấy vậy mà đến cuối cùng họ lại có thể cùng nắm tay nhau đi trên một chặng đường rất dài, một chặng đường luôn có đối phương ở bên cạnh.…
Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/310586763?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=bbb_beina&wp_originator=mv9NGj6GsIYMOUW%2FBULN91u6Mc6rVq3waN8%2F5cAUI4zZN0F8%2Bg9EWpkNPhY5UjYuU9%2F7BdAZidOAn37%2BtGOXcQf48eTjGBeOyhAUsttFMFOTlD%2BAaBVBMe3rVbfdZPO%2FEdit: Beina Đã có sự cho phép của tác giả mong bạn sẽ đón nhận nó!…
Đọc đi rồi biết.…
Mùa hạ mà anh yêu nhất là mùa hạ mà em đi qua Mùa hạ trời lên cao ngất, gay gắt thêm dặm đường xa nhà,...Người ta vẫn hay ví tuổi trẻ với mùa hạ, và chúng tôi đã có 1000 ngày hạ để yêu...Đây là ngày thứ nhất,...…
Chiếc fic này là chiếc fic đầu tiên mình viết cho syxl, cũng là chiếc fic đầu tiên mình viết cho 1 CP luôn. Do là lần đầu nên plot truyện không đặc sắc, từ ngữ không trau chuốt, cách triển khai cũng rất không mượt nữa :((( Nhưng mà mình vẫn muốn gửi lên đây, không chỉnh sửa một thứ gì cả, tặng nó cho syxl, nhân ngày sinh nhật của trụ cột gia đình, giàu có một phương của chúng ta. Trương Hân Nghiêu, chúc anh vui vẻ, cả đời an yên!…
Mười giấc mộng đan xen, một thoáng kí ức xưa vốn đã phủi bủi...…
Đam mỹ cổ đạiXuyên không làm ảnh vệCông mưu mô, cường công x phun tào, tự luyến cường thụ…