Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi là Thành , 1 chàng trai vừa bước sang tuổi 18 mọi người đều cho rằng yêu ở cái tuổi 18 là đẹp nhất . Nhưng tôi thì không nghĩ như vậy , ở tuổi 18 thì tôi đang học lớp 12 là lớp cuối cấp 3 . Trong cái cấp 3 ấy khi vào năm học lớp 12 , tôi đã bị cuốn hút bởi 1 cô gái tên là Hương , khi mới vào lớp tôi đã bị mê hoặc bởi nụ cười của cô ấy . Và tôi bắt đầu thích thầm cô ấy , và câu chuyện bắt đầu từ đây .…
Đây là truyện tui viết về vài chuyện vụn vặt trong lớp và chuyện tình đơn phương của tui với thằng bạn nên các thím không thích có thể lượn~~~Dùng từ "tui" thế này các thím có thể thoải mái thả trí tưởng tượng của mình nha!!…
Tên: Một dạo yêu đươngThể loại: ngôn tình học đường" Cậu có thích Hà Nội không?"" Cậu thì sao?"" Tớ yêu thủ đô"" Vậy tớ cũng thế"Một người con gái 17 tuổi từng tuyên bố không bao giờ yêu thương cái đất Hà Thành bon chen đáng ghét này. Ấy vậy mà chỉ vì người con trai bên cạnh, lại nói chữ'yêu" với thủ đô. Cô cũng không rõ từ " yêu" này danh cho ai. Nhưng cô không kịp suy nghĩ mà những câu hỏi ấy đã thoe gió lạnh bay xa để lại hình bóng của hai cô cậu mập mờ giữa vô vàn ánh đèn lấp lánh.Cô gặp cậu vào một ngày đông giá rét. Cô cũng phải xa cậu ngay tại thủ đô vào ngày gió lạnh tràn về. Mùa đông thật đáng ghét. Thật lạnh giá. Thật vô cảm y như cái tên buốt lạnh của nó."#haihuoc #ngontinh #hocduong #langman #nguoc #bi #hoctro…
" Anh giống như ánh nắng của cuộc đời em. Hoa rực rỡ nhất là khi những ánh sáng chói chang nhất, thiếu ánh sáng hoa sẽ không còn nữa. Nếu bắt em sống khi không có anh thì chẳng khác nào em đã chết." - Bảo Bình rơi những dòng nước mắt quay bước đi không ngoảnh lại." Song Tử cả cuộc đời này anh phải là của em. " - Xử Nữ xiết chặt lá thư." Mình cưới nhau nha. " - Bạch Dương. .....................( Câu chuyện xoay quanh chuyện tình mười hai người với những tính cách khác nhau nhưng họ lại là những người làm nên những khoảnh khắc vui buồn của nhau tạo nên những kỷ niệm học trò không bao giờ quên. Tuổi học trò luôn rực rỡ như một giấc mơ mà không thể quên được trong cuộc đời của mỗi người chúng ta. )…
"Spectre từ trong bóng tối đi ra ánh sáng, từ từ lại gần phía Odette gần cùng nụ cười nhạt trong khi nàng không hay biết, hàng nước mắt đã lăn dài trên hai gò má hồng hào của mình từ khi nào. Cuối cùng, nàng đã hiểu ra, mình đã suýt chút đã đánh mất đi một người quan trọng của cuộc đời._ Chàng đã ở đâu thế ? _ Ta vẫn ở đây. Ta sẽ mãi tồn tại, khi nào chàng còn nhớ đến ta._ Đừng đi đâu hết... Nàng vùi mình vào ngực hắn, thì thầm trong tiếng nấc. Nàng không muốn người con trai ấy có thể nhìn thấy nước mắt của mình. Và cái ôm thật chặt ấy, là vì nàng thề rằng không muốn để vuột mất người ấy thêm lần nào nữa. _ Dù chàng là ai, nhưng khi tôi thức dậy, tôi muốn anh đừng biến mất nữa. _ Thật vui khi nghe nàng nói thế, Odette.Rồi Spectre quỳ xuống, tháo bỏ chiếc mặt nạ ra và đặt nụ hôn lên bàn tay của Odette..."(Vie: "Oops, xin lỗi ! Đó là preview !")Một phiên bản phối hợp của truyện "Ghost Opera" và "The violinists" của Vie, nhưng câu chuyện này sẽ chủ yếu viết Romance. Truyện lấy bối cánh của 1 miền núi tại nước Pháp, thể kỷ 19. Tác Giả: VieThể loại: Romance, Action-Horror, Musical..p/s: Nếu bạn nào muốn xem dưới dạng có hình ảnh minh họa, trong đó có hình ảnh các bối cảnh, hình ảnh các nhân vật như Odette, Delane, Charles... thì hãy vào đây nha (y) Cảm ơn rất nhiều !! Link: http://truyen.org/threads/light-novel-the-ghost-of-the-nightmare-mong-ma.8758/…
Đặng Phương Anh vốn là đại tiểu thư phủ Thái phó nhưng do một số biến cố mà buộc nàng chịu cảnh bi thương, không những xa phụ mà còn mất luôn cả mẫu, phải về bên ngoại sống qua ngày. Năm 17 tuổi, với quyết tâm "tổ chức" một "yến hội" dài hạn tại phủ Thái phó mà nàng gặp không ít khó khăn. Muốn giết ta? Hừ, các người còn non và xanh lắm. Mọi chuyện dần trở nên có gia vị hơn khi tam vương gia được hoàng thượng sủng ái hết mực-Trịnh Hạo Ngôn, nổi tiếng là thụ sủng nhược kinh mà tàn bạo vô độ lại mặt dày theo đuổi Đặng Phương Anh. Nhiều lần dùng cương không được thì đổi sang thành nhu, các cụ có câu mưa dầm thấm lâu quả không sai tuy cuối cùng cũng được như ý muốn nhưng trong quá trình gian nan đó không biết bao lần hắn tự đá bay đi liêm sĩ mà phát ngôn. "Liêm sĩ có thể giúp ta rước được Anh Anh về nhà sao? Nếu không được thì cứ vứt nó cho chó ăn đi." Hãy cùng nhau khám phá hành trình trả thù của Đặng Phương Anh cũng như rước nương tử về nhà của nam chính nhà chúng ta-Trịnh Hạo Minh, nhé.…
Tác giả: Lăng Báo TưThể loại: cổ trang, một ítngược luyến, nhất thụ nhất công, HEPairing: Hàn Độc Cổ x Yến Vũ KhôngTình trạng: HoànNgười dịch: QT ca caEdit: Lam Nhi=>> Thực sự xin lỗi gia chủ vì tự ý coppi không xin phép nếu một ngày gia chủ biết thì ta sẽ xóa ạ !!!…
Thời học sinh - một thời mà bạn đáng trân trọng vì chỉ có một và sẽ vụt mất theo thời gian. Hãy cùng xem câu chuyện bốn năm chung một mái nhà kể về thời cấp hai của bonconlay như thế nào nhé!!Bonconlay học ở trường Nguyễn Văn Tố như trong hình, các bạn hãy xem thời học sinh đẹp đẽ của tụi mình nhé!! Dù lời văn không hay lắm nhưng tụi mình sẽ kể lại câu chuyện thanh xuân đáng nhớ này thật đẹp.…
(Tên Phụ/Tagline: Song Hành: Phía sau những mảnh vỡ)Slogan: "Đôi khi, chúng ta phải tan nát hoàn toàn để thấy mình rực rỡ nhất."Dành cho những tâm hồn từng vỡ vụn.Ánh Nga từng là một đường thẳng hoàn hảo giữa phố thị, cho đến khi cô nhận ra mình chỉ là những mảnh vỡ nung hỏng trong lò luyện của áp lực.Phú Thiên là một kỹ sư cầu đường, người dành cả thanh xuân để xây dựng những nhịp cầu, nhưng lại chưa từng dám bước qua ranh giới tình bạn để đến bên cô.Giữa những bức tranh bỉ ngạn rực cháy và mặt hồ Thiên Nga đen trắng, họ học cách chấp nhận rằng: Đôi khi chúng ta phải tan nát hoàn toàn mới có thể thấy mình rực rỡ nhất.Song Hành - Không chỉ là một lối đi chung, mà là hành trình hai linh hồn cô độc tìm thấy điểm neo giữa cuộc đời đại lộ.Tên cũ "Lỗi hệ thống, chinh phục trái tim"…
Khi em rời đi chưa đầy 1 năm tôi đã hối hận không nhận ra sớm rằng tôi yêu em,ngay khi em xuất hiện thay đổi cả thế giới quang của tôi ,khi em bước vào cuộc đời tôi em tạo lên ký ức quen thuộc mà tôi sẽ mãi không muốn đánh mất,nếu anh còn cơ hội..._Kim TaeHyung gửi Min Yoongi…