Năm tôi 17
Thật khó nói...…
Thật khó nói...…
khi trạng thái có nhận thức.…
Năm xưa, anh hận... vì tình yêu chân thành bị cô khước từ.Giờ đây, anh hận... vì lại đánh mất cô thêm một lần nữa, dù cô đang ở ngay bên cạnh.Từ một cuộc hôn nhân đầy toan tính và tổn thương, họ dằn vặt nhau trong hiểu lầm, oán hận và nỗi đau chưa từng được nói ra. Cho đến khi cô dùng cả mạng sống để cứu anh, đánh đổi đôi mắt để đổi lấy bình yên cho anh một lần cuối.Cô mù. Anh gục ngã. Nhưng lần này, anh chọn ở lại.Anh trở thành đôi mắt thứ hai của cô, bước cùng cô qua những ngày tăm tối. Khi ánh sáng một lần nữa trở về với cô, họ bước vào lễ đường... không còn vì trách nhiệm hay thù hận, mà là vì yêu nhau thật lòng.Mặc Cảnh Thần anh đời này kiếp này chỉ yêu mình em,cũng chỉ nợ mỗi mình em,Mộng Kiều Kiều làm vợ anh lần nữa nhé!…
Dô đọc đi bà con . Nếu có lấy truyện thì nói mình 1 tiếng nha :D…
kể về 0309 của đtvn…
Về tao…
nhớ đọc nguồn…
Nhật ký đến khi lời nguyền kết thúc…
nhân vật chính: Danh×Mai…
Ở đây chỉ có Bâng và Quý.…
Dành cho những ai đang nhận được sự vô tâm của ai khác…