đề 18
…
- "Tôi không thích cậu"- "Thôi mà, chú ý em đi"- Công sở, trưởng thành, hiện đại- 'Không thích thì không cần đọc'- cp9 : DươngHùng [ domicmasterd]- ghét trước quen sau áa- có sự cưng chiều của bống đối với phone của anh ta, sự vô tri và bướng bỉnh của phone chỉ dành cho chồng khờ bống mà thui- lịch đăng chap không cố định…
trần đăng dương gặp lại thằng nhóc viết fic về mình trên trí son toon.‼️SIÊU CẢNH BÁO: truyện có tình tiết gây khó chịu, giỡn và cợt nhả vượt mức chịu đựng, vui lòng vứt não khi đọc truyện. highest ranking: #1 domicmasterd <5/9/2025>#1 quanghungmasterd <5/9/2025>…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…
Vô hạn lưu…
đam mỹ ❤đầu ngọt cuối ngược 🤦♀️ công hoàmg thượng mạnh bạo thụ yếu đuối sầu bi được xem là người không có nước mắt :(…
..Thời gian trôi qua thật nhanh, đã 15 năm, kể từ lúc tôi và chị chia ly, kì lạ thật, 15 năm trôi qua, tôi chưa bao giờ quên chị dù chỉ một lần. Có những lúc tôi tưởng như thời gian rồi sẽ xoá mờ đi tất cả, tôi sẽ quên chị, quên đi dáng người nhỏ nhắn với mái tóc dài mềm mượt bay trong gió lúc chị đứng trước cửa nhà tôi đợi tôi cùng đi chơi, quên đi nụ cười rạng rỡ mỗi lần tôi bị chị trêu đến đỏ mặt tía tai. Nhưng có lẽ, vì chị vốn đã là một phần ký ức không thể thiếu ẩn sâu trong trái tim tôi, nên dù có trải qua bao lâu đi nữa, tôi vẫn sẽ nhớ đến chị " Bảo Kim, tôi rất nhớ chị"…
buồnlắmhết rồi…
'Không yêu xin đừng tạo thêm thói quen""Bên người nắng vàng bên ta mịt mù""Không nên trao hy vọng về một nơi phù phiếm mà"…
Truyện sẽ không có ngược nhiều và chủ yếu là ngọtMọi Người ủng hộ Leyzik nhoa iu iu iu…
Phạm Quang Mạnh một người sống nội tâm, thu mình với mọi thứ. Khi chuyển đến sống cùng bà ngoại, cậu đã tìm thấy một thứ bí ẩn ở ngôi nhà bỏ hoang. Từ đó cậu đã dần mở lòng và đón nhận mọi thứ nhưng một biến cố bất ngờ đã ập tới...…
Một ngày bình thường, nàng gặp lại người mình từng thương. Cảm xúc tích tụ từ mấy năm qua mà cô tưởng bản thân đã vơi đi phần nào bỗng cuộn trào lại, như một trận cuồng phong. Nỗi hận thù và tình yêu thuở ban mai, khung cảnh như quay lại vào 3 năm về trước. Cố Thẩm Châu - thanh mai trúc mã tư thời còn mặc tã lót đến tận khi học gần hết cấp 2 bỗng trở về sau chuyến du học. Đào Ánh Linh - một cô bạn học với vẻ ngoài ngây thơ nhưng ẩn giấu bí mật ít ai biết, liệu có một lần nữa phải đau lòng vì mối tình cũ..?…