MNTDDTGCDUT
hay…
hay…
Thanh xuân của tôi thật đẹp khi có cậu, cậu giống như cơn gió của mùa hạ vậy, đến và đi rất nhanh nhưng đê rlaij trong tôi rất nhiều cảm xúc. Cậu đi và cũng thể như tình bạn của chúng ta sẽ...chấm dứt!Tác giả: Phương Phương Lần đầu viết truyện có gì sai sót nong các bậc tiền bối trỉ bảo!…
Lâm Duy, một sinh viên bình thường với cuộc sống trôi qua một cách tẻ nhạt, gặp gỡ Vương Tĩnh - một chàng trai lạnh lùng và đầy bí ẩn. Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, trái tim Lâm Duy đã không thể ngừng xao xuyến. Nhưng những cảm xúc ấy nhanh chóng bị dập tắt khi anh phát hiện ra Vương Tĩnh đang mang trong mình một quá khứ đau thương, nơi tình yêu đã mất đi trong bi kịch.Dù Lâm Duy cố gắng từ bỏ, trái tim anh vẫn không thể dứt ra khỏi người con trai ấy. Vương Tĩnh, người vẫn mãi sống trong bóng tối của quá khứ, chỉ có thể yêu Lâm Duy trong những khoảnh khắc yếu đuối nhất. Cả hai chìm đắm trong một mối quan hệ đầy tổn thương, không thể tìm ra lối thoát cho chính mình.…
12 đứa ,chung một ngôi trường 'giản dị' cung những đứa bạn trăm ngoan…
Anh có không giữ mất tiếc đứt ruột :))…
Đọc đi rồi sẽ biết nhoa!!!❤️…
Tác giả: Chanh Chanhthể loại: boylove, học đường, điền văn trồng rau nuôi cá bình bình yên yên,Mặt người dạ thú thích giả ngây thơ công× chỉ số thông minh cao,???thụTiêu Dục cậu ấm nhà họ Tiêu trong mắt người nhà chưa trải quá sóng gió ngây thơ dễ dụ, trong mắt người ngoài là một con sói chỉ cần điều kiện đủ hấp dẫn hắn liền giúp đỡ ngươi nâng người, làm ăn chưa từng thua lỗ một bụng đen tối âm hiểm đến cực điểm. Lâm Minh từ bé đã hiểu chuyện, tự biết thân biết phận chưa từng đòi hỏi yên lặng mà sống. Cha mẹ ly hôn không ai chịu nuôi cậu lúc rời đi chỉ để lại 2 chiếc thẻ, sang tên chuyển nhượng cho cậu một căn hộ cao cấp ở Thành phố S. Cứ như vậy chói bỏ trách nhiệm vứt bỏ cậu một mình. Hai con người hai số mệnh khác biệt vốn không cùng một thế giới lại tương ngộ day dưa với nhau không dứt. Một góc nào đó ở phố D."An An cậu nhẹ tay một chút áaa đau đau ưm a ưm hơ hơ cậu sao vậy.."" Tiêu Dục con mẹ nó cậu còn không chịu ngồi im cho tôi sát trùng đừng trách tôi quăng cậu từ đây xuống à tôi nhớ nhà chú Lý có nuôi vài con cá mập nhỏ nhỉ...."Tiêu chó câm như hến ngoan ngoãn ngậm chặt miệng.Lớp 11 Lâm Minh bị phạt chạy 10 vòng sân trường Tiêu Dục tay trái cầm nước ướp lạnh tay phải cầm 2 túi quà vặt đi vòng vòng khiêu khích Lâm Minh bị Lâm Minh đuổi đánh suốt suốt 4 tầng lầu.Năm nhất đại học Lớp Tiêu Dục rủ nhau cúp tiết tập thể bị giám thị Dương bắt gặp mỗi đứa chạy 15 vòng sân trường làm nóng người trong cái nắng oi ả rồi quét dọn vệ sinh toàn trường 2 tuần liền.M…
Hai con người khác nhau về tất cả khía cạnh,nhưng....ở đâu đó,họ lại cùng chung một quá khứ và một hi vọng.Cả hai đều có những tuổi thơ không tốt đẹp là bao.Một người bố thì ham tiền quên mất lý trí,người bố kia thì như con thú hoang,suốt ngày cắm đầu vào rượu chè,cờ bạc.Họ không phai là người xấu,luôn mong rằng một ngày mình có thể tự do,hòa tan theo một làn khói…
Câu chuyện xoay quanh một cô gái với những biến cố của cuộc đời luôn bám theo cô... Dù có đau thương hay phong ba cô vẫn luôn tự tin cho rằng mình luôn là người may mắn!Tác giả: Kính Cận…
Tôi thích thầm người bạn thân nhất của tôi. Thế nhưng, khi cậu ấy tỏ tình tôi, tôi lại từ chối. "Mày cũng thích tao mà, Quách Tuệ Như." Hoàng Bách kéo tay tôi, vẻ mặt nó khó hiểu vô cùng. Tôi cúi mặt xuống, cố gắng không để ánh mắt trống rỗng của tôi chạm phải nó. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nói những lời khó nghe với đối phương: "Chỉ với mấy câu bông đùa của tao mà mày tin sái cổ à? Dễ thương thế." Tôi cảm nhận được rõ ràng bàn tay của Bách siết lại trong giây lát, nhưng rất nhanh đã thả lỏng ra, có thể là sợ tôi đau. Nó cười một cách chế giễu: "Mày nghĩ tao không nhận ra được mày đang đùa hay không sao? Đây không bị ngu, nhé." "Quách à, nói gì đi chứ." Nó vẫn nắm tay tôi, chỉ là di chuyển từ cổ tay sang nắm lấy lòng bàn tay."Tao thích mày, tao rất thích mày, cực kỳ thích mày, mày thích tao, vậy sao mày lại từ chối? Có ai đe doạ gì mày à?" Tay trái của Bách như muốn chạm vào má tôi, nhưng tôi nhanh chóng rụt người lại, kiếm lý do: "Không phải làm bạn cũng rất tốt sao, vì mày là bạn thân nên tao mới thoải mái như vậy, chứ tao không thích mày." Ba từ "không thích mày" vừa dứt, cảm giác nói xong là sấm sét có thể đánh tôi ngay lập tức tại thời điểm nói. "Không thích tao? Thế là ghét tao. Vậy thì đừng làm bạn nữa." Nó buông tay tôi ra, xoay người đi. Hèn mà, tôi đâu dám hét lớn phản kháng, chỉ có thể yếu ớt nắm lấy ống tay áo của Bách, tuyệt nhiên không nói gì liên quan đến chủ đề tỏ tình. Bây giờ, tôi nên làm thế nào đây?…
"Đạo là gì?"Là quy tắc vận hành của trời đất, hay chỉ là xiềng xích trói buộc con người?"Đạo là gì?"Trong lòng mỗi người. Là ánh sáng soi đường hay là bóng tối che khuất? Liệu chính mình có đủ kiên định. Để bước trên con đường chọn lựa?Nếu thiên đạo bất nhân, liệu kẻ tu đạo có còn nên phụng hành?Ngàn năm phong ba, những thành quách từng rực rỡ giờ hóa thành hoang tàn. Dưới cội cây lặng lẽ đơm hoa, vạn ánh mắt đổ dồn vào một trang sử đã bạc màu. Bóng hình ngự mã trên sa trường năm ấy, giờ chỉ còn lưu lại dấu chân giữa cát bụi. Thế gian này có thể đánh đổi được gì để giữ lấy một thời vàng son?"Nhất niệm sinh thiên, nhất chí hóa đạo; ngã dĩ đạo vi thân, đạo dĩ ngã vi mệnh."Thể loại: đam mỹ, cổ trang, hỗ sủng, lãng mạn, huyền huyễn, tu tiên, cung đình, giang hồ, thần tiên quỷ quái, linh dị, cường cường, tình hữu độc chung....…
Trích đoạn:"Sao Phúc lại đưa cho Thảo miếng xoài thối" tôi cau mày bĩu môi nhìn Quang Phúc - tên bạn trai ngốc nghếch của mình. Phúc cười tươi roi rói đáp lại:" Phúc thích ăn xoài lắm nhưng không thích phần thối đâu" " ... " đùa nhau chắc? Tôi có nghe nhầm không vậy." Bạn người yêu của tớ rộng lượng mà, đừng tức giận nhé "Nói rồi Phúc cầm miếng xoài rồi quay qua để vào tay tôi nũng nịu vùi đầu vào hõm cổ tôi.Thực sự bất lực với tên nhóc này quá."Thế cậu lại không biết Thảo cũng thích ăn xoài rồi" Phúc có vẻ ngạc nhiên bật dậy nhìn tôi."Ơ Phúc xin lỗi Phúc không biết-" xong bỗng dưng Phúc dừng lại một chút cứ như là đồ vật chết máy, tựa vai vào lưng ghế đằng sau. Còn đột nhiên cười khúc khích :"Mà biết Phúc cũng đưa Thảo miếng đấy thôi" Cậu cười nom rất vui vẻ rồi lấy trong cốc đựng xoài một miếng khác, đưa tay lại gần miệng tôi: "A nào"Tôi thiết nghĩ có lẽ nào mình học tập quá nhiều, đầu óc trở nên thiếu linh hoạt trong tình cảm nên tiêu chuẩn mới hạ thấp xuống như thế này? Nhìn trân trân cậu, mắt không rời, cố để cậu hiểu là tôi đang bất mãn. Nhưng cuối cùng thì tôi vẫn để cậu đút cho mình miếng xoài kia.Cảm thán trước cái ngọt lịm thanh mát trong khoang miệng. Mắt tôi mở to hơn khen ngợi" Xoài ngọt thật đấy ""Ê tự nhiên Phúc muốn đặt biệt danh""Nói nghe thử coi""Phúc là xoài bình còn Thảo là nhị xoài"" Cái gì khó nghe thế Phúc... "…
Đam mỹ, Hiện đại, thanh xuân vườn trường…
Hitoshi yokoto, một cậu học sinh cấp 3 với biết bao những hoài bão lớn nhỏ.Trong lần gặp định mệnh với đàn anh khoá trên , người mà để lại trong lòng cậu nỗi day dứt không nguôi . Mãi đến sau này, cậu mới biết đó gọi là : mối tình đầu…
Giới thiệu:Tình cảm nhẹ nhàng, đời thường, thanh mai trúc mã, sủng, ngọt, có bối cảnh Việt Nam đương đại.Ký ức hiện tại đan xen, vẽ lên quá trình trưởng thành của những người trẻ và tình yêu của họ trong giai đoạn thực hiện hoài bão, hoàn thiện bản thân tìm kiếm hạnh phúc.Văn án:Người sống trong ký ức liệu có nhìn thấy tương lai?Hải Anh, một cô gái luôn làm sống lại những ký ức thời thanh xuân của mình để vơi đi nỗi nhớ cậu bạn thân Anh Khang, người đã mất liên lạc một cách bí ẩn sau kì nghỉ hè năm lớp 9, khiến Hải Anh ở trong trạng thái day dứt nhớ thương nhiều năm trời.Cô đã dùng mọi cách để tìm kiếm cậu nhưng đổi lại, cái Hải Anh nhận được lại chỉ là tin tức khiến cô suy sụp, khó lòng đối diện hiện thực.Sau những năm tháng chìm trong ký ức, Hải Anh quyết định để quá khứ ngủ yên, tiến về phía trước thì cô vô tình gặp được một người đàn ông rất giống Anh Khang trong buổi phỏng vấn xin việc. Những kỉ niệm khi xưa lại ùa về trong tâm trí Hải Anh.Liệu anh ta có phải là cậu bạn Anh Khang thuở nhỏ của Hải Anh hay đó chỉ là một sự trùng hợp? Mời các bạn đón đọc.…
Thế Nguyên có nghĩ cả đời cũng không thể lý giải nổi tình yêu của anh và Lam Dương.Anh bỏ tiền ra bao cô ấy, như một đại gia bao một cô gái xinh đẹp chân dài. Mọi thứ vốn đều theo ý anh, nhưng cuối cùng Lam Dương vẫn làm anh bị chệch khỏi quỹ đạo. Hóa ra thế gian này vẫn còn một người khiến anh yêu cô ấy điên cuồng, yêu đến chết đi sống lại. Lam Dương lại không mong gì cả, cô chỉ muốn cùng một người đàn ông bình thường, yêu anh ấy, kết hôn rồi sinh con. Cô chỉ muốn an nhiên sống một đời. Cô yêu anh ấy, nhưng thế giới của anh ấy có chỗ cho cô không ?…
Tên truyện : HẠNH PHÚC LÀ KHI GẶP LẠI NGƯỜI THƯƠNG !..Giới thiệu một chút về nội dung : Takemichi và Mikey đã lớn lên cùng nhau là 1 thanh mai trúc mã ,khi Takemichi 12 tuổi và Mikey 13 tuổi . Mọi chuyện sẽ diễn ra rất bình thường nếu gia đình của Mikey không chuyển đi sinh sống ở nước ngoài . Một lần đi không lời từ biệt của anh đã làm cho cậu thất vọng , chẳng lẽ 1 cái chào tạm biệt cũng không có . Takemichi lúc đó đã rất muốn nói ra một chuyện rất quan trọng , mà bây giờ chắc cậu đã không thể nói ra được . Vì đã chờ đợi một người từ 12 năm không 1 tin tức hay 1 thông tin vì người đó......... Cảm ơn vì đã giành ra chút thời gian để đọc , chút một ngày tốt lành !Cre ảnh bìa truyện : @stk_aji…
Tác phẩm đầu tay nên mọi người đọc đừng ném đá em quá nha 😉…
"Đi học, đi chơi, xem phim, tám chuyện - tưởng đâu chỉ là những ngày bình thường. Nhưng từ khi chiếc tai nghe bị bỏ quên trong rạp phim, Tiểu Nhạc và Minh Dương lại bị kéo vào một câu chuyện dở khóc dở cười. Thanh xuân của họ có chút vụng về, chút ngọt ngào, và cả những rung động đầu tiên khó quên."…