Tuyết Đầu Mùa | Bonbin
Tuyết đầu mùa năm ấy, cậu nói chúng ta hãy trở thành bạn tốt của nhau. Tuyết đầu mùa sau này, vẫn là cậu, "mình về chung một nhà nhé?"About my Bonbin. Notp vui lòng clickback ❣️…
Tuyết đầu mùa năm ấy, cậu nói chúng ta hãy trở thành bạn tốt của nhau. Tuyết đầu mùa sau này, vẫn là cậu, "mình về chung một nhà nhé?"About my Bonbin. Notp vui lòng clickback ❣️…
Tận thế lãnh chúa Tác giả: Khinh Vân ĐạmConverter: tieuthannguyetTổng download số: 0 phi V chương tổng điểm đánh số: 2111222 tổng số bình luận: 64917 số lần bị cất chứa cho đến nay: 53657 số lần nhận dinh dưỡng dịch: 299697 văn chương tích phân: 2,242,678,528Vân Lăng được thỉnh mời tham gia "Tận thế thiên tai" Open Beta, kết quả thành công sinh tồn trăm ngày, cũng thu hoạch được "Lãnh chúa lệnh bài", "Sinh Hoạt Kỹ Năng đẳng cấp giữ lại", "Cấp S kỹ năng" ban thưởng.Open Beta kết thúc, nàng lòng tràn đầy chờ mong trò chơi chính thức vận doanh, không ngờ toàn cầu biến thành sân chơi...Vân. Sinh Hoạt Ngoạn Gia. Lăng biểu thị, nàng có thể làm sao? Tiếp tục cẩu lấy chứ sao.Trung cấp câu cá, trung cấp thu thập, cao cấp may, cao cấp nấu nướng, đông đảo Sinh Hoạt Kỹ Năng nơi tay, nàng chỉ muốn đại lượng sản xuất khôi phục loại đạo cụ, tướng lĩnh chế tạo thành không thể phá vỡ sắt thép cứ điểm.**Nội dung nhãn hiệu: Làm ruộng văn tận thế trò chơi võng du sảng vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Vân Lăng, Lục Xuyên ┃ vai phụ: Hạ bản mở "Tinh tế thứ nhất lưới đỏ" ┃ cái khác:Một câu giới thiệu vắn tắt: Độn lương, sản xuất, mộ binh, làm kiến thiết…
Author: Fraying ThreadsTranslator: GiangCategory: FamilyRatings: TSummary: Một nhiệm vụ đi chệch hướng, Ace rơi vào hôn mê và không ai hiểu lý do tại sao. Mắc kẹt giữa thực tại và quá khứ, Ace trôi dạt giữa những dòng ký ức năm xưa và tự cảm nhận bản thân khát khao được giải thoát. Trong khi đó, Marco dằn vặt, Thatch trở nên nghiêm trọng và tất cả mọi người đều nóng lòng chờ đợi cậu em út của họ tỉnh giấc.Link fic gốc: https://m.fanfiction.net/s/10767226/1/PrisonerDisclaimer: Không có gì thuộc về tôi ngoại trừ bản dịch.…
Ooc cực nặng, xin đừng ném đá ạ, tác giả viết lúc lên cơn, xin cảm ơn…
"Thò tay ngắt ngọn trâm bầuThương thì thương đại, đừng cầu ông mai"…
Nam chính: Trần Mặc 35 tuổi, cảnh sát hình sự.Trầm ổn, nguyên tắc, sống kỷ luật đến mức gần như khắc nghiệt với bản thân. Mười năm trước, trong một lần truy bắt tội phạm, cha anh và cha mẹ của nữ chính cùng hy sinh. Từ đó anh gánh trách nhiệm chăm sóc nữ chính.Luôn xem cô là cô bé cần được bảo vệ.Nữ chính: Hạ An25 tuổi.Mồ côi từ nhỏ. Lớn lên dưới sự chăm sóc của Trần Mặc.Bề ngoài dịu dàng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Bên trong lại là một tình yêu cố chấp kéo dài hơn mười năm.Biết Trần Mặc sẽ không bao giờ chủ động yêu mình nên quyết định từng bước "gài bẫy" anh bước vào cuộc đời mình.…
Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Chủ thụ , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Bungo Stray Dogs , Kimetsu no YaibaUlea đã từng cho rằng chính mình là cái người thường. Nhưng mà đột nhiên thức tỉnh ký ức nói cho hắn không chỉ có không phải người thường, thậm chí liền người đều không phải.Đối này, Ulea · phì nhiêu tinh thần bản thần · tư cơ tỏ vẻ, ta còn có thể lại cứu giúp một chút.Ở mạc danh xuyên qua lúc sau, mơ màng hồ đồ từ chiến trường nhặt về một cái mạng nhỏ Ulea bị ngộ nhận vì là siêu việt giả -- bắt đầu từ một cái không như vậy mỹ diệu hiểu lầm (Ulea: Sa mạc rừng cây gì đó căn bản không phải ta làm a!), vì thế mở ra một bên sờ cá hỗn nhật tử một bên trồng cây trồng rừng (sương mù) hằng ngày.Đối với ùn ùn kéo đến phiền toái, Ulea rất tưởng nói NO, nhưng mà trời không chiều lòng người, dị năng giả, chú thuật sư thậm chí với quỷ, đều dùng sức hướng hắn trước mặt thấu.Ulea: Tâm mệt......Hắn rất tưởng điệu thấp, nhưng là sự thật không cho phép a -- đổi làm là ai, gặp được như là 【 bị bảy cái kẻ phản bội thành mời nhập bọn 】【 bằng bản thân chi lực tạm dừng dị năng ch·iến tr·anh 】【 bị toàn thế giới tín ngưỡng 】【 phía sau màn cứu vớt thế giới 】 linh tinh tình huống, đều rất khó không vạn chúng chú mục đi?Ulea (bị chỉnh đã tê rần): Tạ mời, người ở Yokohama, cự tuyệt ra cửa.…
Suốt ba năm làm người phụ nữ bên cạnh Mạc Cảnh Thâm, Thẩm Nhược Khê luôn nghĩ rằng sự độc đoán của anh là biểu hiện của một tình yêu sâu sắc.Anh bắt cô xịt mùi nước hoa hồng dại, bắt cô búi tóc cao, thích nhìn cô mỉm cười hơi nghiêng đầu về bên trái... Cô ngây thơ uốn mình theo từng sở thích của anh, ngoan ngoãn làm một người vợ hiền tề gia nội trợ.Cho đến một đêm mưa gió, người đàn ông trở về nhà mang theo mùi hoa nhài trắng thanh tao trên vai áo - mùi hương độc quyền của Lâm Sương Sương, "bạch nguyệt quang" đã biến mất nhiều năm trong lòng anh.Đứng trước cửa phòng đọc sách, cô nghe thấy anh thản nhiên trả lời điện thoại:"Nhược Khê sao? Cô ấy rất ngoan, sẽ không gây chuyện đâu. Cô ấy hiểu rõ vị trí của mình ở đâu."Hóa ra, ba năm chân thành đổi lại chỉ là một chiếc khuôn đúc hoàn hảo. Cô chỉ là cái bóng được dựng lên để vỗ về sự cô đơn của anh trong lúc chờ chính chủ trở về.Đến khi chính chủ tái xuất, Nhược Khê bị ép hiến máu, bị tước đoạt đi tư cách làm mẹ, chịu đựng vô số tổn thương dồn dập. Ngày cô buông bỏ tất cả, để lại chiếc nhẫn đính hôn cùng tàn tro của một vụ tai nạn giả, Mạc Cảnh Thâm mới phát điên lục tung cả thành phố để tìm cô.Ba năm sau gặp lại, cô là nhà thiết kế kiêu hãnh đứng trên đỉnh cao, ánh mắt nhìn anh lạnh lẽo như người dưng.Tổng giám đốc Mạc cao cao tại thượng ngày nào giờ đây sẵn sàng quỳ dưới mưa, dâng trọn tài sản chỉ để đổi lấy một ánh nhìn của cô:"Nhược Khê, anh sai rồi... Em phạt anh thế nào cũng được, xin em đừng nhìn anh bằ…
[FIC|林阵磨枪]\\SIÊU ĐỘ TÔIAuthur: 小井树树 (lofter)Couple: Lâm Trận Mài Thương (AK Lưu Chương × Lâm Mặc)Chú thích của tác giả:Thị trấn nhỏ đổ máu.Có OOC, logic thiếu rõ ràng, không chuyên nghiệp. Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.…
Han Jisung luôn có một thắc mắc, đó là vì sao người đáng yêu như Felix mà cũng bị ghét, mà còn bị chính thằng bạn nối khố Hwang Hyunjin của nó ghét cơ chứ!!!…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…
họ đã hiểu lầm yui . họ đuổi cô ra khỏi nhà.... cái sai lầm nhất chính là họ đã triệu hồi một con quỷ trong cô 😲😲 .... truyện sẽ diễn biến ntn mong các bn đón đọc❤❤❤…
" Mãi như vậy, như lời hứa yêu em, yêu mình em một đời. "Orm Kornnaphat : Vì ai chị cũng có thể mềm mỏng, hạ giọng vậy sao?Lingling Kwong : Không vì ai, chỉ vì em. Vì em một đời.…
Yamanbagiri chủ động đến xin saniwa để được đi tu. Anh cảm thấy mình nên trưởng thành hơn và thoát khỏi nổi mặc cảm đã ám ảnh anh cả ngàn năm nay. Vì những người anh em luôn quan tâm chăm sóc anh, vì chính bản thân anh, và...vì người ấy...…
Năm đó, trên ngọn núi phía nam, có một người mặc quân phục quỳ lạy ba lạy trước tấm bia mộ.Năm đó, vải đỏ phủ lên bia mộ.Năm đó, bên ngực trái quân trang được cài đóa hoa đỏ diễm lệ.Note: - Truyện do mình sáng tác, các nhân vật trong truyện đều có thật nhưng tính cách, sự vật, sự việc là do trí tưởng tượng bản thân mình nghĩ ra. - Không áp đặt vào người thật- Truyện do mình ngẫu hứng viết vì thích Neymar cùng Mbappé, mong mọi người dùng tâm thế thoải mái đọc nhé.…
Được nắm lấy bàn tay ai đó để đồng hành trên con đường dài là một điều đáng quý, và Ankh không hề hối hận khi đã chọn Eiji. Dù cho có bảo hắn chọn lại trăm ngàn lần nữa đi, Ankh nghĩ bản thân cũng sẽ chỉ chọn một tên suốt ngày lải nhải về chuyện cứu người như cậu. •Truyện được tôi viết nhằm thỏa mãn cơn vã của bạn tôi, vui lòng không cmt và hãy ib cho tôi nếu có thắc mắc điều gì.Truyện chỉ được đăng DUY NHẤT trên wattpad tại acc @sli_mier, tất cả những nơi khác reup lại đều là đạo hoặc lậu.…
.wong kunhang × xiao dejun."[jen0_lee] : hendery ông nhìn ra sau ngayyyyyy [onyourm_ark] : ê ê ê HENDERY WONG NY ÔNG KÌA [abcd_xyz] : CẬU TRAI NÀO PHÍA SAU KIA??? [j4f_username] : ỦA CẬU ĐÓ CÓ MẶC QUẦN KHUM Z [hahahahaha_iyf] : ẻm nhìn đáng iu quá ò ...load more comments.hendery wong là game streamer còn xiao dejun là bạn người yêu của hắn…
Từ Hogwarts tốt nghiệp lúc sau mạc hàm ở tại Baker phố 221B, Tuy rằng nàng không nghĩ thừa nhận nhưng là lại không thể không thừa nhận, Thế giới kia thượng duy nhất cố vấn trinh thám là nàng ca ca, Cái kia khống chế nghiện siêu đại chính phủ viên chức nhỏ cũng là nàng ca ca. Làm Holmes gia Hoa kiều dưỡng nữ, mạc hàm thực buồn rầu. Vốn dĩ chỉ là ở quán cà phê đánh cái công mà thôi, Nhưng là lại ngoài ý muốn quấn vào từng hồi nguy hiểm thật mạnh thị phi trung. S.H.I.E.L.D phái đặc công khắc lâm đặc Bahrton làm người bảo vệ, theo đuôi tiến vào chiếm giữ Baker phố. Từ đây, một cọc lại một cọc ly kỳ sự tình đã xảy ra. Xem cường ngạnh thần xạ thủ như thế nào đi bước một luân hãm, Xem tùy tính nữ vu như thế nào ở Muggle giới tiếu ngạo giang hồ ~ Quan khán phải biết: 1 bổn văn đề cập tam bộ kịch: 《 Harry Potter 》《 thần thám Sherlock 》 《 The Avengers 》, về sau có lẽ còn sẽ thêm chút cái gì tiến vào ( đã xác định thêm nữa thêm 《 thần bí tiến sĩ 》 cùng 《 ngọn lửa mộc tiểu tổ 》 ). Toàn tham khảo điện ảnh phiên bản, cùng nguyên tác không quan hệ.…
Hắn - một kẻ lười biếng.Hắn - con của vợ lẻ, thân phận hèn mọn.Che giấu lai lịch, tung hoành thương trường 10 năm bất khả chiến bại.Đến cuối cùng hắn chỉ là một kẻ lười biếng cô độc, không nơi nương tựa, mang theo truyền kỳ của mình chết đi.Kiếp này, hắn là danh môn hoàng tộc, kiều thê viên mãn.Thiên hạ phong vân, triều đình tranh đấu, khắp nơi tranh đoạt.Trong thời khắc dầu sôi lửa bỏng, một kẻ lười biếng, đạm mạc danh lợi như hắn phải làm sao, nên đi bước nào?Đến cuối cùng, ai mới là rồng trong loài người?…
Nguyễn Quang Anh mắc chứng khao khát da thịt nhẹ nhưng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, chỉ cần muốn bắt tay người khác trước hết cũng phải nghĩ xem mình có mang khăn ướt theo không.Cứ thế, mỗi khi chứng khát da thịt tái phát, cậu chỉ có thể miễn cưỡng dùng giấc ngủ để thôi miên chính mình, may mà cậu bị nhẹ, không tính là quá khó chịu.Nhưng mà trạng thái này từ sau khi Hoàng Đức Duy dọn vào ký túc xá liền vô tình bị phá vỡ.Vậy mà cậu lại không bài xích người này tới gần.Thậm chí khi Hoàng Đức Duy vừa chơi bóng rổ xong, vén vạt áo đứng ở bên ngoài sân uống nước, cậu không thể kìm chế mà sinh ra một loại kích động muốn được hắn ôm vào trong ngực.Giải pháp ngủ tuyên bố mất tác dụng, chứng khát da thịt của cậu càng nặng thêm.. . .Đêm khuya một ngày nào đó, vì nóng đến mất ngủ mà Đức Duy cởi trần đứng hóng mát, tại ban công ngơ ngác mắt to trừng mắt nhỏ với Quang Anh."Cái gì?" Đức Duy cảm thấy mình bị nóng đến váng đầu nên nghe nhầm rồi.Cái tên xưa nay được xưng là không dính khói bụi trần gian, nhìn bạn cùng phòng như hắn một cái cũng như đang bố thí, sao lại nói những lời này với hắn? ? ?Quang Anh trầm mặc một lát.Cậu dùng âm thanh bình tĩnh đều đều nói lại một lần, nỗ lực trấn tĩnh, còn có chút tự giận bản thân mình."Hoàng Đức Duy, cậu có thể ôm tôi một chút không?"…