Xả ảnh KarNagi
Mời vô xem , ahihi…
Mời vô xem , ahihi…
Tôi vẫn thường cho rằng, Winny Thanawin là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Satang Kittiphop, đứng trước người thân là một con lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Winny Thanawin.Author gốc: downpour0721…
Trong thế giới thượng lưu đầy thâu tóm và thủ đoạn, có một cái tên khiến người ta vừa kính nể vừa e dè: Phan Lê Ái Phương - nữ tổng tài trẻ tuổi nhất tập đoàn AP Group, kẻ nắm trong tay chuỗi khách sạn và khu nghỉ dưỡng trải dài khắp Đông Nam Á. Ở nơi tiền tài và vị thế lên ngôi, Phương bước đi bằng sự tự tin đến mức hoang dại. Không ai dám gọi thẳng tên cô, trừ khi muốn đối diện với một cơn bão lạnh lùng, sắc bén không kịp trở tay.Thế rồi Bùi Lan Hương xuất hiện - một kiến trúc sư trẻ tự do, nóng bỏng và kiêu hãnh, mang trong mình vẻ đẹp vừa thách thức vừa khiến người ta mất ngủ. Hương không thuộc về thế giới của những kẻ thượng lưu giả tạo. Nàng sống bằng đam mê, bằng những bản vẽ táo bạo, và bằng một trái tim chưa từng chịu cúi đầu.Lần đầu gặp gỡ, Phương nhìn Hương bằng ánh mắt của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi xứng tầm. Không vòng vo, không ngọt nhạt, chỉ có một câu ngắn gọn buông ra giữa buổi tiệc xa hoa:"Tôi không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Nhưng em - em chính là ngoại lệ."Hương bật cười, ánh mắt sắc lẻm:"Vậy sao? Tiếc là tôi không thích những kẻ tưởng mình có thể kiểm soát tất cả."Một lời từ chối lạnh tanh không làm Phương lùi bước. Trái lại, nó chỉ khiến kẻ điên ấy càng muốn chiếm lấy, càng muốn giam cầm, càng muốn nhìn thấy Hương phải thừa nhận rằng - nàng thuộc về cô.Nhưng Bùi Lan Hương không phải là kẻ dễ khuất phục.Khi trò chơi săn đuổi bắt đầu, cả hai đều nghĩ mình là thợ săn. Cho đến khi những bí mật gia tộc, những toan tính thương trườ…
câu chuyện xoay quanh anh và cô 1 tình yêu nhẹ nhàng như nắng…
đọc đi nhìn cái j :)))…
"Phải có bão thì mới có biển lặng🌊Phải có mưa thì mới có nắng🌧Phải có sóng gió thì mới có hạnh phúc."💕~~~Các đoản (truyện siêu ngắn) ngôn tình có vui có buồn trong đó.~~~Đây là tác phẩm đầu tay nên còn nhiều sai sót, mọi người thông cảm giúp tui nha!CẢNH BÁO: Trong truyện CÓ sử dụng một số từ tế nhị. Tên truyện: 4 giờ chiềuTác giả: Khủng Long Xanh (tui)Thể loại: đời thường/ tình cảm Bắt đầu: 10/5/2019Kết thúc: 12/7/2019…
ONESHOT - FANFICTION oneshot một mất một còn…
" Một tội phạm như tôi sẽ không bao giờ có được tình cảm của cô đâu, Becky"…
Đây là đứa con đầu lòng của team chúng tớ. Mong mọi người sẽ ủng hộ💜Writer: Hyeon_2003 J-Hope1802HoseokBeta_er: zanpiphanyDes: -maegae…
Văn ánĐầy đất mang huyết dấu chân, một đám, đều cơ hồ là hoàn chỉnh .Trình Khải Tư mơ hồ nghĩ tới, này nữ hài tử, từng có một đôi cỡ nào tinh tế cỡ nào tú mỹ chân.Hung thủ từng buộc nàng ở trong này khiêu vũ sao? Đạp lên vết máu vũ đạo?Thứ mười hai dạ, là một tháng số sáu lễ Epiphany ban đêm, cũng là lễ Giáng Sinh liên tục ngày nghỉ cuối cùng một đêm, đương thần thánh carnival bế mạc, tà ác party liền bắt đầu !Cảnh sát Trình Khải Tư gặp gỡ bất ngờ thần bí nam tử Chung Thần Hiên, hôm sau say rượu tỉnh lại, mới phát hiện đối phương là có thâm hậu tâm lý học bối cảnh tân đồng sự.Hai người gặp phải khó giải quyết liên hoàn giết người án, hung thủ ý tại cướp lấy nhân thể đẹp nhất các bộ vị: Thủ, mũi, lỗ tai, liên da đầu tóc dài, thanh âm, chân......Mỗi lần đều lưu lại ẩn chứa nghệ thuật so sánh vật phẩm, hung thủ mục đích rốt cuộc là cái gì?…
chúng ta đều như vậy , lướt qua cuộc sống của nhau chỉ như 1 bản nhạc . bỗng được chơi trong một ngày đầy gió !…
Truyện ngắn…
TƯỞNG NHẬP PHI PHITên khác: không cóTác giả: Đang cập nhậtThể loại: Drama, Manhua, Mystery, Romance, Xuyên không, Đam mỹ.Tình trạng: Đang tiến hànhNguồn: A3mangaNgày thêm: 21/3/2017NỘI DUNG:Thân là lính đánh thuê như tôi trong lúc làm một dự án đã bất cẩn, cư nhiên xuyên không, nhưng hình như xảy ra chút vấn đề, cư nhiên trở thành vương gia?! Cái quỷ gì vậy! Còn cái gì mà, bất kể ở trong cung hay ngoài cung, ta đều đợi ngươi...…
Hè năm đấy , Mabel và Dipper cùng ba mẹ chuyển đến cùng Stan và Ford . Hai anh em song sinh giờ 17 tuổi đều đẹp trai xinh gái vẫn tiếp tục cuộc hành trình phiêu lưu đầy kịch tính có khi đánh cược cả mạng sống của mình ( hoặc thế giới :v ) .Bill - côn quỷ tài năng giờ ở dạng một cậu con trai 17 tuổi , từng có thăm vọng giết cặp song sinh pines giờ chỉ thờ ơ và chán sống :vỞ đây Dipper là anh , Mabel là em…
Yêu là gì mà đau đến vậy...…
truyện có chút nhạy cảm cần cân nhắc trc khi đọc nhen…
nick maipham của mk đã mất nên k sẽ viết fic lại từ đầu... Xl vì đã bỏ lỡ fic 1 thời gian qua…
"Ái tình chính là thứ thần kì như phép thuật, ai cũng có quyền được trải qua nó và nếm lấy hương vị chua ngọt đắng cay như một đặc ân"."Thế nhưng tình yêu là con dao hai lưỡi, có hạnh phúc lẫn đau thương"_luminus.…
"Draco nhận ra cử chỉ xa cách của cô, trong lòng rơi xuống bông tuyết lạnh ảm đạm cùng lạnh lẽo. Y hơi cúi đầu.- Hermione...Y gọi khe khẽ, cũng không có ý muốn trêu đùa gì, nhưng mà y chỉ muốn gọi như thế. Gọi cho mối quan hệ của họ quay lại như lúc ban đầu. Cả hai uống chung một ly rượu, trôi xuống tâm can là vị chát khổ đau của phần đời đã qua, là hơi men mơ hồ của phần đời chưa tới, nhưng đọng lại nơi cuống họng là vị ngọt nồng bất giác vương vấn. Vị ngọt ấy không biết còn có thể lưu lại được bao lâu, hay chỉ là thứ mồi nhử dụ dỗ người ta tự chuốc lấy những đắng chát khổ đau. Vì thế cả hai đều khựng lại, đều không thể chắc chắn.Cô quay người lại, trực tiếp hứng trọn đôi mắt y, rồi quét một lượt đến cái dây xích bạch vắt trên cổ áo của y. Dây xích bóng loáng thi thoảng đong đưa theo từng cái nhích tay nhẹ nhàng của y, ánh lên cái thứ ánh sáng hoang sơ tinh túy của trăng non miền sơn dã đêm cuối hạ. Xích kia tròng lên tâm tư dã dại của họ, để họ tự khắc chết, tự giày xéo cái thứ bản chất nguyên thủy ký sinh trong tâm khảm.Hai người như hai con bạch nhãn lang, nhìn nhau rít lên những tiếng gầm gừ của đồng loại, thế nhưng sẽ chẳng ai lao đến cắn xé lớp da nanh nọc của đối phương, lột trần yếu đuối cùng bất lực của người kia. Họ có những lãnh địa riêng, con mồi riêng, vì thế họ không muốn chia sẻ đau đớn của mình cho người khác. Cuối cùng chỉ chờ cái chớp mắt của thời gian kéo đi những xúc cảm không nên có..."…