Góc Tự Luyến Của Hành mlem mlem :)))
Thì là fic giải tỏa nỗi bùn :33…
Thì là fic giải tỏa nỗi bùn :33…
Tên đầy đủ: The Tragedy of Hamlet, Prince of DenmarkTác giả: William Shakespeare…
ta làm gì giữa mùa mưa ?…
đây là 1 tiểu thuyết đời thật…
Jaemle/NaCl - Ba mươi vấn đề của tình yêuTác giả: 盐味桃桃Lưu ý: Truyện đăng tải chưa có sự cho phép của tác giả. Mong mọi người đừng mang ra ngoài giúp mình.…
Không ngọt không lấy xiền aaaVăn án xin bổ sung sau..…
Cậu buồn lắm hả ?…
hứng thì vẽ thoyy ╮(. ❛ ᴗ ❛.)╭ 1 năm ra 1 bức…
Thể loại: Bách hợp, Khoa học viễn tưởng (Sci-fi), Hậu tận thế, Lãng mạn, Sinh tồn, Bí ẩn.⸻Nhân vật chính: * An Di: 28 tuổi, một nhà thực vật học kiêm kỹ sư cơ khí xuất chúng. Cô là người lý trí, trầm lặng, luôn che giấu một quá khứ đau thương dưới vẻ ngoài lạnh lùng, chỉ tập trung vào nhiệm vụ. An Di mang trong mình gánh nặng của người sống sót và luôn tin rằng cảm xúc là một thứ xa xỉ không cần thiết trong công cuộc sinh tồn. * Lâm Uyên (tên gọi thân mật: Wynn): 26 tuổi, phi hành gia kiêm chuyên gia liên lạc. Cô lạc quan, ấm áp và giàu lòng trắc ẩn một cách kỳ lạ giữa thế giới khắc nghiệt. Wynn là người có khả năng kết nối mọi người, tin vào hy vọng và luôn tìm kiếm vẻ đẹp ở những nơi đổ nát nhất. Cô mang một bí mật liên quan đến lý do thực sự của thảm họa đã đẩy Trái Đất đến bờ vực.⸻Tóm tắt cốt truyện:Năm 2142, Trái Đất chỉ còn là một hành tinh chết. Bầu khí quyển nhiễm độc nặng bởi một sự kiện mang tên "Tàn Tích", buộc những người sống sót cuối cùng của nhân loại phải sống co cụm trong "Thành Phố Vòm" - những siêu đô thị được che chắn bởi các vòm năng lượng khổng lồ. Tuy nhiên, các vòm chắn đang dần suy yếu.Hy vọng cuối cùng được đặt lên vai phi hành đoàn của Trạm Không Gian Thiên Vấn, có nhiệm vụ tìm kiếm một hành tinh mới có thể sinh sống. An Di và Lâm Uyên là hai thành viên của phi hành đoàn này. An Di chịu trách nhiệm về hệ thống duy trì sự sống và các mẫu thực vật mang theo, còn Lâm Uyên là cầu nối liên lạc giữa trạm và tàn dư nhân loại bên dưới. !!! Ký tự giới hạn không viết…
t phải làm cho cmay bị tẩy não😈…
23/01/2005…
A ME NI NITEIRU It look like rainNgười ta thường bảo rằng khi mưa là trời dang khóc hộ ai đó. Những hạt mưa với tôi luôn đẹp làm sao.Đã có lần tôi muốn được biến thành mưa, được hóa thân thành những giọt nước trong veo mát lạnh ấy để rồi khi nắng lên lại được tan biến vào hư vô như chưa tồn tại...Đứng dưới cơn mưa lạnh lẽo ấy, từng hạt mưa chạm vào tôi rồi vỡ ra.Khẽ ngước nhìn nhìn lên bầu trời âm u xám xịt. Rồi bỗng nhiên tôi nhận ra ước muốn kia thật ngốc nghếch biết bao.Đó là khi được cảm nhận ánh sáng một ngày một ngày mới đến. Là khi một lần gió khẽ rung động kín tóc mây bồng bềnh. Là khi được chở che trong vòng tay ấm áp. Khi thấy mình thật hạnh phúc vì đã yêu và được yêu. Và khi ấy, tôi tin rằng mình là người may mắn vì được sinh ra và được sống trên thế giới này...…
Meraba arkadaşlar, çoğumuz -ben de dahil olmak üzere- Wattpad üzerinden kitap yazıyoruz. Fakat okuyucular okuma sayısı az olan kitaplara önem vermeyip tabiri cahiste klasikleşmiş kitapları okuyorlar. Bu yüzden de özgün ve akıcı yazılmış hiçbir kitap görmesi gereken ilgiyi alamıyor.İşte tam burada biz size yardımcı olmak istiyoruz. Mesaj veya yorum üzerinizden kitaplarınızın linkini atarsanız eğer hem okur hem de eleştiririz. Bu şekilde gerçek okuyucu kazanmış oluruz.O zaman haydi başlayalım...…
Dùng sắc máu đỏ vẽ lên nụ cười tươi trên môi, có chút gì đó đau thương nhưng đồng thời cũng rất đỗi xinh đẹpMãi hướng bước đi về phía tia sáng le lói của hy vọng, mà chẳng may để ý rằng, chân đã rớm máu qua từng bước khập khễnh trên con đường vốn là lưỡi dao hai mặt bén nhọnTrao cho nhau hy vọng, rồi lại chính tay ta tàn nhẫn vùi dập những niềm tin bé nhỏ ấyRốt cuộc, chúng ta đang mãi theo đuổi gì vậy...Để rồi lạc lỗi mãi trong màn đêm vô tận cùng những đau thương mà chẳng một lần được bước ra ánh sáng...Ngày ấy, khi vòm trời còn xanh biếc, ta cùng nhau ngắm nhìn...…