Nhật Thực
Một cuộc sống bình thường, không cao trào, không sống động…
Một cuộc sống bình thường, không cao trào, không sống động…
Cho dù là người xuất gia nhưng khi nhân duyên đã tới cũng không thể tránh khỏi…
Thanh xuân là thứ khiến ta mong nhớ cũng là nơi mang đến nhiều tiếc nuối, nếu bạn dám sống và theo đuổi thì chúc mừng, bạn đã có một thanh xuân tuyệt vời. Tôi cũng thế, tôi cũng có những câu chuyện của riêng mình mang hơi thở của thanh xuân mà mãi đến sau này, tôi muốn tìm lại cũng chẳng thể được.…
Về hoàn cảnh và tình yêu tuổi học trò đầy đáng yêu và đau đớn do bị bạo lực gia đình từ nhỏ, cậu ấy lớn lên trong sự chửi bới đánh đập không thương tiếc…
Lần đầu viết truyện hihi.…
CHÍNH THỨC…
cuộc đời chênh vênh khiến ta lìa xa nhau. Hãy ôm chặt nhau cùng nhau vượt qua cơn bão, nhưng cuối cùng vẫn....…
Đây là sản phẩm của Hoàng Quốc ĐạtFb: https://www.facebook.com/tuyetvoi.cuocdoi…
Hành trình Phù Thủy đi tìm bản ngã của bản thân. Bà sinh tồn bằng sự chống đối với thế giới để chứng minh thế nào thực sự là chánh thuật, thế nào thực sự là tà thuật. Vừa "liều", vừa "lì", vừa "loạn", ngang ngược bá đạo từ trong xương tuỷ, đằng sau bà là một sức mạnh nội tại bất kham. Liệu sau lớp chắn đó có những góc khuất chưa từng được đưa ra ánh sáng. Mọi phép thuật trong truyện đều là hư cấu, nhưng nỗi đau của Phù Thuỷ thì dựa trên một câu chuyện có thật.…
Tên truyện: Mã Văn Tài, ta sẽ luôn ở bên ngươiTác giả: Tử Nguyệt Vô TịnhThể loại: Xuyên không, Đồng nhân Lương ChúcTình trạng: Đang sáng tác Số chương: Giới thiệu:Tần Dĩ An nhìn nam nhân đang không ngừng uống rượu. Đã hai ngày rồi, kể từ khi Chúc Anh Đài đi, sau khi cô đến đây, hắn đã ngồi đó uống được hai ngày rồi. Cô cúi đầu xuống, lòng ê ẩm đến cùng cực.Mã Văn Tài vẫn không ngừng uống hết vò rượu này đến vò rượu khác. Hắn như thể không biết những diễn biến xung quanh mình. Thì sự thật là như vậy mà."Mẹ ta đã bỏ ta từ khi ta còn nhỏ. Đến bây giờ, nữ nhân ta yêu cũng bỏ ta mà đi. Haha" Mã Văn Tài cất tiếng cười thê lương, cầm vò rượu rót vào miệng mình "Trên đời này, ai nguyện vì ngươi mà lưu lại chứ? Mã Văn Tài à Mã Văn Tài, ngươi thật ngu ngốc. Sao đến giờ ngươi mới ngộ ra được đạo lý này cơ chứ?"Tần Dĩ An thở dài, phủ cơ thể mình lên bờ lưng vững chắc tràn đầy cô độc kia:"Không, ngươi sai rồi. Đời này kiếp này, ta nguyện vì ngươi mà lưu lại. Mã Văn Tài, ta sẽ luôn ở bên ngươi"…
-thích anh là điều tuyệt nhất trong thanh xuân của em. -Tô Tranh Tranh-…