Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Chuyện tình cảm của tôi không khác gì cuốn tiểu thuyết, cũng ly kỳ, đầy máu và nước mắt. Tôi yêu người đã có vợ, trốn chạy anh sang một đất nước khác, sau nhiều năm trở về, tôi vẫn không thoát được lưới tình của người ấy" Nguồn: mina =>> nếu mọi người thấy truyện hay thì đừng tiếc 1 lượt like 1 lượt vote và1 lượt theo dõi để ủng hộ mình nhé.…
Love: Tình yêuIs: chỉ có 1 nhưngChoices: có nhiều lựa chọn rằng ai sẽ là người yêu...Những chuyện tình tuổi học trò.Những ngây dại bồng bột.Những kỉ niệm khó quên.Tất cả,gói gọn trong một câu truyện----------------------------------------------------------------...-Quỳnh....không như Quỳnh nghĩ đâu, hãy nghe Huy giải thích đã! - tôi hốt hoảng, đầu óc rối bời, không biết phải giải thích thế nào cho thỏa đáng.-Không.. không sao đâu. Quỳnh hiểu mà, Quỳnh đâu có ngốc vậy. Mà nếu thế thì... - nhỏ khẽ nấc lên khiến tim tôi xót xa - ...chắc bọn mình nên chia tay thôi. Bây giờ người cần Huy nhất, không còn là Quỳnh nữa.Tôi không ngờ nhỏ lại nói ra những lời ấy. Hóa ra Quỳnh không còn là thiên thần bé bỏng như trước kia nữa mà đã trưởng thành hơn nhiều. Những giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn trên bờ má nhưng tôi không sao kìm lại được...…
⚠️ Warning ⚠️Truyện thỉnh thoảng sẽ có những đoạn chửi thề rất thô , 1x1, ngụy np ( lâu lâu sẽ có ngụy np , chủ yếu là 1x1 ) , nam x nam , có tình tiết 🔞 , CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌCThể loại : Xuyên nhanh ( ko biết có được tính là xuyên nhanh ko nữa..? ) , chiếm hữu , niên hạ , bot hơi cọc , top thích trêu ghẹo ,..v...v...Truyện gồm nhiều thế giới , cứ hoàn thành thế giới này thì sẽ tự động chuyển sang thế giới tiếp theo ( 1 thế giới = 2 kết thúc , vd như 31 , 32 )Tóm tắt sương sương : Minh Huy là một người xuyên không và chịu sự giám soát của Đấng Sáng Tạo. Cậu được Đấng Sáng Tạo cử đến một thế giới nào đó và phải phải hoàn thành một kết thúc thỏa mãn được Đấng Sáng Tạo thì ngài ấy sẽ đưa cậu về lại thế giới của mình.Nhưng khi đạt được gần đến happy ending thì cậu lại bất ngờ chết vì một lí do nào đó bất kì. Sau 30 lần đạt được kết thúc BE thì cậu nhận ra rằng chỉ cần thoát khỏi kết thúc BE thì cậu sẽ sớm được trở về thế giới của mình. Nhưng làm thế nào để thoát khỏi kết thúc BE ?( Đấng Sáng Tạo không nói rõ yêu cầu rằng bot phải hoàn thành kết thúc HE , SE , OE hay BE mà cái kết thúc nào bot nghĩ sẽ thỏa mãn được Đấng Sáng Tạo thì ổng cứ hoàn thành z thôi )TRUYỆN KO DỰA TRÊN MỘT SỰ KIỆN HAY MỘT NHÂN VẬT CÓ THẬT NÀO , TẤT CẢ CHỈ LÀ HƯ CẤUTruyện chỉ được đăng duy nhất tại wattpad theeyes2820…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…