Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
•Đồng nhân•Xuyên không •Nhiệm vụ•Harem ❀Không hợp gu thì say bye nhé❀Nhiều tình tiết ảo❀Rất mong nhận được nhận xét của các cô/cậu❀Ngớ ngẩn thật đấy.___________________________"Kyubi-chan dễ thương thật đấy""Oaaaa, thích nhất cậu nhé!!""Anh bỏ em rồi, ai thương em đây""Trả lại em mùa xuân năm ấy" [...]Tất cả biến mất, chỉ còn lại một giấc niệm vĩnh hằng_.mkhueee_.saddboyy_.…
Một nữ sinh vừa tốt nghiệp chưa đầy một năm, ngủ một giấc tỉnh dậy phát hiện mình đã có chồng và đứa con sáu tuổi đã vào lớp một. Một người đàn ông thành đạt, vợ hiền con ngoan, sau một giấc tỉnh dậy phát hiện người yêu không nhớ gì về mình..."Sếp, chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đây. Em không hề kết hôn với anh. Chúng ta cũng không có đứa con nào hết!"Vị sếp tổng đưa ra tờ giấy hôn thú. "Anh và em đã kết hôn 8 năm rồi."Hoài An hoảng sợ: "Sếp, anh làm giả giấy tờ nhà nước.""Nó không phải giả. Nó có mọc đỏ, còn có chữ ký của em."Hoài An đẩy tờ giấy ra xa. "Không. Em không tin. Nó chắc chắn là giả."...Và đây là câu chuyện về cuộc sống hằng ngày của họ.Tên khác: Gửi đến thái dương của ngày qua…
Ayato là người ko sợ chết , shu là một người nhiều chuyện nhưng rất mạnh , katoki là một chạm lặng ít nói ,yui là nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần có hôn ướt với Ayato…
Đường đường là vua của Đại Quyền, vậy mà Huyền Cơ bệ hạ lại phải lòng một kỹ nam ở chốn thanh lâu. Kỹ nam tính cách vô cùng gian xảo, không biết hắn đã dùng chiêu trò gì, lại có thể độc chiếm được sự sủng ái của bệ hạ. Nhưng hình như, thân phận của hắn không chỉ đơn giản như thế... Nhìn nam nhân đang ân cần giơ thìa cơm đến gần miệng mình, Huyền Cơ trong mắt nổi lửa giận, đưa tay hất bay thìa cơm sang một bên, nàng tức giận mà quát lớn. "Tề Dực, thân phận thật sự của ngươi là gì? Mộc Lang là chiến quốc đáng sợ như thế nào chứ, một kỹ nam không thể nào nắm trong tay binh phù điều khiển cấm quân của Mộc Lang!" "Bệ hạ nói đùa rồi, chỉ một binh phù nhỏ bé mà thôi, thứ ta thật sự muốn nắm trong tay là cả thiên hạ!" Tề Dực nhẹ nhàng nâng niu bàn tay nhỏ của Huyền Cơ, còn cẩn thận lấy khăn lau đi đồ ăn dính trên tay nàng, sau đó đưa lên môi nhẹ thơm một cái, miệng nở một nụ cười gian xảo "Và cả nàng".…
Có lẽ ai cũng có 1 nơi gọi là nhà,phải không ? Nhưng với tôi,nhà là nơi chết chóc,nó không như cái tên gọi đầm ấm,thân thương mà mọi người hay nói,nó là nơi tôi cảm thấy bị coi như một con...súc vật,tôi luôn bị mọi người chút giận lên đầu.Tôi là con út,thay vì được mọi người yêu thương,tôi lại bị ngược đãi....Tôi không coi nó là nhà,với tôi,đơn giản tôi gọi nó là ĐỊA NGỤC…