Gặp gỡ để chia ly
Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện về tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy trái tim.…
Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện về tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy trái tim.…
Có người nói, con người chỉ thật sự biến mất khi không còn ai nhớ đến họ.Tôi từng nghĩ mình chỉ là một người qua đường trong cuộc đời anh. Cho đến những năm tháng lặng lẽ cuốn trôi đi tất cả, chỉ còn mùi hoa mộc tê mỗi độ thu về vẫn nhắc rằng đã từng có một lời hứa chưa kịp thực hiện.Chúng tôi gặp nhau giữa những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, rồi lạc mất nhau giữa dòng đời rộng lớn. Có những bức thư không bao giờ được gửi, có những câu nói chẳng bao giờ được thốt thành lời. Nếu một ngày nào đó, sau rất nhiều mùa hoa nở... Liệu chúng ta còn nhận ra nhau?…
Tác giả: KynzoCouple: Tả Kỳ Hàm x Trương Quế Nguyên/Trương Hàm Thụy/Dương Bác Văn (có vài câu Vương Lỗ Kiệt)Bad boy Tả Kỳ Hàm (bad boy hàng thật, không hề nói quá)…
tác giả : Hanzeluvu đây sẽ là những đoạn truyện nhỏ…
Warning‼️: Có chứa từ thô tục,H+Chính: Choi Soobin x Choi Yeonjun Phụ: Kang Taehuyn x Choi BeomgyuCâu chuyện tình yêu công sở của hai anh chàng văn phòng cặp vợ chồng Choi Soobin và Choi YeonjunCập nhật mỗi ngày📝…
Sẽ ra sao nếu một ngày người bạn thân thiết của bạn biến mất? Sẽ ra sao khi ước mơ của cả hai bị dập tắt?Sẽ ra sao khi cuộc sống này không còn ý nghĩa nữa?Sẽ ra sao nếu chỉ sống trong kỷ niệm của hai ta?Một câu chuyện vừa là tình yêu vừa là tình bạn của cả hai.…
Fan của Tiểu Tiên Nữ a~ Kết thúc mỗi bộ truyện của Mặc Linh luôn cảm thấy tiếc nuối, ta làm chút tiểu kịch trường để các TTS đọc cho vui nhà vui cửa.#Tân Tân là một fan có tâm…
Tác giả:Mặc LinhNhân vật: Minh Thù, Kỳ NgựThể loại:Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Tình duyên, Tình yêu - Hôn nhânTrạng thái: Đã hoàn thành ______Tớ re-up để tiện đọc hơn vì trên wattpad hiện chưa có nhà nào đăng full bộ______Khi boss trùm biến thành người phụ nữ điên dại, các nhân vật chính xuyên không cùng với trọng sinh đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?Một phó bản cực kỳ khó đã mở ra.Nhân vật chính trọng sinh: Hãy để ta chết đi, ta không muốn sống lại!Nhân vật chính xuyên không: Ta muốn về, ta không cần xuyên đến nơi này!Nhân vật chính của tiểu thuyết xuyên qua: Địa ngục kiểu mẫu là đây à? nhân vật phản diện lại có thể thăng thiên, đá kê chân? Đạo diễn, ta nghi ngờ mình đã cầm nhầm kịch bản.Nhân vật ác: Lão tử không làm nữa! Minh Thù: Tiếp theo.Nam: Thí chủ tu tiên sao? Nên tìm hiểu bảy mươi hai tư thế tu tiên chứ nhỉ?Minh Thù:... Cút!…
Nghiêm Hạo Tường rời đi ba năm, Trương Chân Nguyên vẫn luôn giữ liên lạc qua điện thoại. viễn tưởng tình cảm ấy không hề phai nhòa, nhưng khi thật sự gặp lại, ba năm không dài chỉ đủ khiến em phải lui về sau một bước. Vĩnh viễn là người em mà anh thương nhất, như một đứa em ruột.Trong câu chuyện của Nghiêm Hạo Tường, Tống Á Hiên là kẻ phản diện nhưng trong câu chuyện của Tống Á Hiên, hắn là kẻ đã dùng gần 10 năm để thay thế một người.Còn trong câu chuyện của Trương Chân Nguyên, vĩnh viễn có một ánh trăng sáng không thể chạm đến- Mã Gia Kỳ.Nhưng đối với Mã Gia Kỳ, trúc mã không chỉ là trúc mã, Đinh Trình Hâm không chỉ là tri kỉ. Đinh Trình Hâm xem Mã Gia Kỳ là tri kỉ của mình người mà anh sẽ kể cho nghe về bạch nguyệt quang của mình, Trương Chân Nguyên. Hạ Tuấn Lâm là người ở bên tay trái của Trương Chân Nguyên, rõ ràng gần với trái tim anh nhất, cớ sao lại không thể tiến vào?Lưu Diệu Văn từng nói hắn có 6 người anh trai, nhưng thật ra hắn chỉ muốn có 5 người anh trai mà thôi, vì Đinh Trình Hâm là người mà hắn yêu nhưng không thể có được.Bởi vì câu chuyện của 7 chúng ta đã bắt đầu từ rất sớm nên tình cảm mới khó mà nói rõ được. Có kẻ hối hận, có người đạt được ước nguyện.…
Có lẽ mình không bao giờ quên được ngày đó, ngày ta còn bên nhau, còn những ngây dại, còn những rạng rỡ. Ngày ấy ta chỉ nghĩ sẽ bên nhau mãi như vậy, sẽ vui vẻ mãi như vậy. Nhưng cho đến 10 năm sau này, ta lại nói "Ước gì...". Mình sẽ thay mặt các cậu, tiếp diễn lại câu chuyện của chúng ta ngày xưa. Nhưng câu chuyện này sẽ có thêm những hình hài khác, kết cục khác để chúng ta không còn thấy tiếc nuối nữa. Mong mọi người đón nhận. _Jo.oycee_…
Chuyến xe 31 là chuyến xe xuất phát từ Đại học Mỏ - Địa chất đến Đại học Bách khoa. Cũng như những chuyến xe buýt khác, chiếc xe thường xuyên đông đúc vào giờ cao điểmNhưng một trong số những chuyến xe quen thuộc với các hành khách chính là chiếc xe của Min Soongkyo cùng người chú đã có thâm niên làm tài xế cho xe buýt khá lâu. Đó là bởi, hai chú cháu họ còn là những người quen của nhiều hành khách. Chuyến xe của cả hai như trạm dừng chân tạm thời của nhiều hành khách, với nhiều lý do khác nhau P/s: Ngẫu hứng nhưng nhân văn nên muốn thử viết:)…
Trang bìa: GoogleTên truyện: hành trình tìm tâm dược của người mắc chứng khó giao tiếpThể loại: ngôn tình(chính),đam mỹ (phụ)…
- Kỷ niệm được ghi nắn nót trên một cuốn sổ nhật ký dài ngày, tóm tắt lại thành một câu chuyện của một cuộc đời.__________________________________- Câu chuyện kể về một người... Đọc rồi bạn sẽ hiểu là ai (có thể sẽ có bóng dáng của chính bạn ở trong đây, nếu vậy thì đây chỉ là trùng hợp).- Đây là câu chuyện... Có thật không nhỉ?- Tôi cũng không biết.- Anyways, have a gud day y'all!- Nếu bạn đọc với tâm thế trở thành người đang kể lại câu chuyện ấy thì sẽ hay hơn rất nhiều đấy.…
Nơi những người viết trẻ thỏa sức viết lên những câu chuyện nhưng phải trong khuôn phép.By designer: Thỏ | @LittlePunyy | BlackCat Team© 2020 by ThapdaiKynhan…
Quyển 1: Đôi mắt, nơi thế giới quan thay đổiTruyện kể vể nhân vật không xưng tên-để nó có thể là bất kì ai đang hoài nghi về con người thật, mất phương hướng, sống trong vô đinh, (hoặc do tác giả thích thế) hiếu kì với mọi thứ xung quanh, từ cảm xúc, đến suy nghĩ, đến cả chính bản thân mình. Khi cậu ta thấy được bản thân qua tấm kính chân thật nhất, phá đi mộng tưởng cậu từng dùng để chốn tránh, cuộc đời có lẽ chẳng hề tệ bạc với cậu như cách cậu từng nghĩ…
🌟Tên: PHONG NGUYỆT BẤT TƯƠNG QUAN (tạm dịch)🌟Tác giả: Bạch Lộ Thành Song 🌟Số chương: 205 (đã hoàn)🌟Văn án: Người trong Mộng Hồi Lâu là dạng như thế nào?Trong thiên hạ có người nói: "Lấy sắc hầu người là kẻ ti tiện nhất!"Quan Phong Nguyệt lại nói: "Lấy sắc hầu kẻ hèn hạ mới là đáng khinh!"Không có đàn ông bỉ ổi, sao có đàn bà hèn hạ? Đều là kẻ ti tiện, tại sao mọi người không thể chung sống hòa bình với nhau?Không được!Ân Qua Chỉ mặt mũi tối sầm: "Xưa nay ta ghét nhất loại hèn mọn!"Thế mà vận mệnh trêu ngươi, Quan Phong Nguyệt, một kẻ "hèn mọn" như thế, vốn toan tính dùng một dải lụa đỏ để rơi vào vòng tay Thái tử nước Ngô, ai ngờ ăn nhiều mập lên hai cân, dây không chịu nổi, "rầm" một tiếng, cả thân thể trần như nhộng rơi vào lòng Ân Qua Chỉ.Nhiều năm về trước, có người áo giáp trường kiếm, phong thái hào hùng dưới chiến kỳ, khiến bao thiếu niên Lễ Đô phải si mê mù quáng.Nhiều năm về sau, người ấy khoác một lớp sa mỏng, y phục buông lơi giữa chốn thanh lâu, cong môi cười mê hoặc đến tận xương tủy:"Mười lượng bạc một đêm, nhưng thấy ngươi anh tuấn nên ta giảm còn tám lượng."--------------Đây là một trong những bản edit phi thương mại của truyện, chỉ được đăng tải tại wattpad @xingyueluo. Sốp khum biết tiếng Trung, chỉ edit theo cách hiểu, phục vụ nhu cầu đọc của bản thân. Ai ghé qua đọc thì hoan hỉ với bản edit của sốp nhé ~…
Tự bao giờ, chị đã bước chân vào cuộc đời tôi ... 10 năm, tôi tự nhủ chỉ là 10 năm, vậy mà tại sao tôi không thế nào chịu đựng được ?Từng hồi ức mong manh còn đọng lại trên tàn lá thu xao xuyến, và tôi nay trở về, liệu còn thứ gì chờ đợi thay đổi cùng tôi ? Tôi yêu chị, nhưng tôi đã từng không thể cất lời. Còn bây giờ lại quá muộn màng rồi...Vén mở bức màn của sự thật luôn luôn tàn khốc, tôi chưa bao giờ ngờ tới, chị và tôi vốn ngay từ đầu, đã định sẵn sẽ không thuộc về nhau.Mùa xuân, lá thay màu áo tươi mới; mùa hạ với những chiếc lá xanh mướt đậm sức sống; mùa thu cùng hàng lá vàng rơi bên lề đường xa xăm; và rồi mùa đông, cây lá tạm biệt thời khắc huy hoàng của mình mà chìm vào giấc ngủ. Ngày qua ngày, mùa này rồi đến mùa khác, tôi ngắm nhìn mọi thứ xung quanh vậy. Cuộc sống thiếu đi chị, thật không còn chút ý nghĩa nào...Giờ đây, trong thời khắc giao thoa của cuộc đời, ánh nhìn của tôi và chị, cuối cùng đã tụ lại một điểm. Liệu phải chăng, đây là định mệnh ? Định mệnh để cho tôi sửa chữa sai lầm lúc ấy, hay là để tôi day dứt nhìn chị với bao người khác ?10 năm, đã thay đổi tất cả rồi...< Trích lời từ một trong những chàng trai đã dính thính của cô nàng nữ chính >…
Quá khứ là thứ có nên xoá đi hay không ?…