ádasdsa
…
Tuấn - gã trai 27 tuổi lười biếng, cô độc - tỉnh dậy trong một ký túc xá thời chiến, nơi mỗi cánh cửa dẫn đến một bản thể khác của chính mình.Mỗi giấc mơ là một thế giới. Mỗi lần tỉnh là một lần chết.Có những người không sống, chỉ... nằm.Họ nằm trong chính cuộc đời mình như trong một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại.Trần Minh Tuấn - kẻ lười biếng đến mức cuộc đời cũng chán mà buông tay.Cho đến một buổi sáng, khi tỉnh dậy sau một giấc mơ nhòe, Tuấn phát hiện căn phòng mình đang nằm không còn là căn trọ quen thuộc,mà là một ký túc xá thời chiến cũ nát, nơi hành lang không có điểm cuối và những cánh cửa đều đánh số 213.Bên trong căn phòng ấy, Tuấn nghe thấy giọng của chính mình -giọng nói đến từ một bản thể khác, với đôi mắt giống hệt nhưng nụ cười méo mó hơn.Và từ đó, giấc mơ bắt đầu tự viết lại chính nó.Một vòng lặp siêu hình, nơi "thật" và "ảo" hòa vào nhau, nơi con người chiến đấu không phải với quỷ dữ - mà với chính nhận thức của mình.Phòng 213 Không Bao Giờ Có Cửa Ra -Kinh dị không nằm ở những gì ta thấy, mà ở việc ta không thể chắc rằng mình đang thức hay đang mơ.…
1/1/2016Năm mới rồi! Mình cũng vừa lên lớp 3, tức là 8 tuổi rồi đấy, hihi. Nghe người lớn chưa nào?Và để làm người lớn, trước hết phải tập viết nhật kí cái đã - mẹ mình nói vậy đấy.Năm nay hi vọng sẽ là một năm hạnh phúc ƠwƠ-----------Đây là nhật kí của Nguyễn Phan Mai Chi - nhân vật chính của tác phẩm. Mình ưu tiên suy nghĩ, cảm xúc của Chi dù biết có một số suy nghĩ có thể hơi ích kỉ. Mình sẽ viết về Chi từ những năm nhỏ nhỏ (là bạn ấy hồi tưởng lại) cho đến khi lớn.Cuối cùng thì chúc mọi người một ngày tốt lành!…
Người ta xuyên không thì kết duyên cùng Đương Kim Thánh Thượng, Vương Gia hoặc Hoàng Thái Tử, Hoàng Tử Điện Hạ gì đó hay Công Tử cũng được, tệ lắm thì cũng phải là một nam nhân nào đó. Còn tôi xuyên không về thì kết duyên cùng ... thái giám…