Kết Hôn Cùng Nàng Phản Diện Trong Thế Giới Otome Game
Nhân vật chính được tái sinh như một nhân vật quần chúng trong otome game, những đột nhiên lại trở thành vị hôn phu của nữ phản diện của trò chơi.…
Nhân vật chính được tái sinh như một nhân vật quần chúng trong otome game, những đột nhiên lại trở thành vị hôn phu của nữ phản diện của trò chơi.…
Sau khi trở thành bánh xe dự phòng, cả nam chính lẫn nam phản diện đều theo dõi taPhong Hào xuyên vào vai bánh xe dự phòng vạn năm trong truyện Mary Sue, không chỉ bị nam phản diện đánh gãy chân, bị nam chính cảnh giác gây khó dễ, ngay cả nữ chính mà mình hết mực bảo vệ thì có chuyện cô ta mới tìm tới, không chuyện liền bỏ quên. Bị đối xử như thế, Phong Hào muốn nói: Ông đây chỉ muốn giữ đôi chân! Vì vậy, Phong Hào quyết đoán bỏ qua nữ chính, thử tránh thật xa tất cả các nhân vật liên quan đến cốt truyện, ngay lúc cho rằng có thể sống an lành như thế, anh bị nam chính và nam phản diện theo dõi... "Nghe nói anh thích đàn ông?"Đây là truyện xuyên vào nhà giàu, kể về một cái bánh xe dự phòng biết được cốt truyện của nữ chính, bèn thay đổi vận mệnh bản thân. Có rất nhiều thứ mà Phong Hào có lẽ không bao giờ nghĩ tới, ví dụ như có một ngày, nam chính và nam phản diện sẽ vì mình tranh đoạn người yêu, cũng không biết giữa việc trở lại hiện thực cùng tình yêu, anh sẽ chọn bên nào...Toàn văn 155 chươngTag: Chủng điền, ngọt, xuyên thư, sảng vănTruyện chuyển ver nên OOC.Chuyển ver chưa có sự cho phép.…
Ehehehehe bắt chước các idol của mình lập thuyền đu fd thôi!!Có lẽ đây là một cuốn tuyển tập one-shot, tui hong chắc lắm nhưng cứ coi là vậy điNote:- Không liên quan đến lịch sử là mấy- My AU- Không chọc/đục thuyền của mình, hãy click ra nếu dám- Mình có nhận request (đôi lúc thôi, có lẽ vậy)- Mình thích mọi người tương tác chat chit với mình, mọi người góp ý vô đây nhiều nhiều chút nha.…
Thể loại: textfic, văn xuôi (ngọt, occ)Mọi tình huống trong fic đều là giả Vui lòng không đem đi ra khỏi wattpad.…
Hikari Asano trong buổi khai giang đầu năm, cậu bị triệu hồi tới 1 thế giới khác cùng với những người bạn học. Họ được ban tặng danh hiệu " Anh hùng " cùng với cheat vô cùng bá đạo nhưng chỉ trừ anh main của chúng ta là không nhận được bất cứ thứ gì. Đây là câu chuyện đủ thể loại kể về hành trình tìm sức mạnh của một vị anh hùng xấu xa độc ác và vô cùng "ảo diệu"…
"mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi, mình nói với nhau bao điều rồi ngày mai nắng lên bình minh sẽ tới, tay nắm tay chẳng cách rời..."↪ lowercase, soft, mỗi chương chỉ tầm vài trăm chữ↪ tình tiết không có thật↪ bác sĩ thú y nguyễn thái sơn x họa sĩ trần phong hào…
Đây là phần tiếp theo của phần 1, vậy nên ai chưa đọc phần 1 thì làm ơn đừng đọc phần 2 và phán này nọ trong bình luận đấy, nếu bị chém thì tôi không chịu trách nhiệm đâu. Mọi người đọc chùa cũng được nhưng xin khuyến cáo là nếu đã đọc chùa rồi thì đọc trong im lặng chứ đừng có dùg tay để cmt trog khi không biết dùng tay để vote cho truyện, hiểu nhá, đừng để tác giả chửi.…
nhiều oneshort.kết cục vẫn luôn là về bên nhau.meo meo meo…
Series những mẩu chuyện ngắn JsolNicky do tác giả tự biên tự diễn, mong mọi người đón nhận và tôn trọng quyền tác giả. Xin chân thành cảm ơn…
cua lại người yêu cũ không phải là ngu mà là cho tình yêu một cơ hội được sáng.tags: texfic, gương vỡ chưa lành, người yêu cũ, niên hạ, lụy x đang cố move on…
Dương domic và Quang Hùng masterD😤😤🥰🥰💗💗❤️❤️🤲🏻🤲🏻otp đẳng cấp vươn tầm cũ trụ đáng yêu dễ thương của t…
"theo anh đây hoài thế, thích à ?""tự luyến vừa thôi, chứ không phải anh bỏ tiền ra thuê tôi à ?"warning:1. toàn bộ nội dung là hư cấu, vui lòng không áp đặt vào người thật2. lower case…
"Anh cười rồi à,không dỗi em nữa""Anh cuoi roi a,khong doi em nua"❌️Truyện k áp dụng ngoài đời thật✅️Nhớ like sau khi đọc truyện…
YÊU 1 - ĐAU 10Tôi là Trần Phong Hào. Tôi đem lòng yêu một ánh sao.Nguyễn Thái Sơn, cái tên ấy từ lâu đã khắc sâu trong tâm trí tôi, như một bản nhạc buồn mà tôi không thể nào ngừng nghe. Em là ánh sao mà tôi ngước nhìn suốt những tháng năm tuổi trẻ, một ngọn đèn dẫn lối cho tôi trong những ngày chông chênh nhất. Nhưng trớ trêu thay, dù tôi có vươn tay đến đâu, cũng chẳng thể chạm vào em.Tôi yêu em bằng tất cả những gì mình có. Yêu từ những điều nhỏ bé nhất một nụ cười, một ánh mắt, một câu nói vu vơ của em. Yêu đến mức, chỉ cần em quay đầu nhìn tôi một giây thôi, tôi cũng cảm thấy cả thế giới này trở nên ấm áp. Nhưng tình yêu ấy, dù tôi có cố gắng bao nhiêu, cũng chỉ là một cơn sóng lặng lẽ xô vào bờ, hết lần này đến lần khác, không bao giờ được đáp lại.Ban đầu, tôi nghĩ rằng chỉ cần chờ đợi, chỉ cần luôn ở bên cạnh em, một ngày nào đó, tôi sẽ có được vị trí trong tim em. Nhưng rồi tôi nhận ra, tôi không phải là người em tìm kiếm. Tôi chỉ là một ai đó, một sự tồn tại lặng lẽ bên lề cuộc đời em, một người có cũng được, không có cũng chẳng sao.Tình yêu của tôi cứ thế chồng chất theo thời gian.Tôi yêu em một.Tôi đau mười.Tôi đã thử quên, thử rời đi, nhưng mỗi khi em vô tình lướt qua tôi, mọi thứ lại vỡ òa. Hóa ra, tôi vẫn yêu em, vẫn không thể dứt bỏ. Nhưng có lẽ, một ngày nào đó, khi trái tim này không còn đủ sức để đau thêm nữa, tôi sẽ học cách buông tay.Vì một tình yêu không được đáp lại, dù sâu đậm đến đâu, cũng chỉ là một vết thương chẳng bao giờ liền sẹo.…
Lần đầu viết thể loại này, mà không có H đâu.…
; anh luôn tỏ ra vui vẻ; với câu chuyện em đang cười; và dù nhạt nhẽo anh luôn phải đảm bảo ; là cái độ hài hước cũng trên hạng mười.…
trong suốt tám năm dài đằng đẳng ấy lại có một người đợi chờ một người. mười bảy tuổi, cuối cùng em cũng gặp lại anh.…
Lưu ý:• Occ• Tục dơ 😔• Ká chỉ mượn tên người thật còn nhân vật không có thật• Mô tả chỉ sơ lược một phần, nhìn xàm vậy thôi chứ truyện sạt:))) • Ká thích plot twist 😋…
mọi chuyện bắt đầu từ tình bạn thân của Đăng Dương và Đức Duy. Chuyện như thế nào thì từ từ biết 😽…
"Anh Hùng" là từ mà bất kỳ đứa trẻ con nào cũng thích."Chính nghĩa" là thứ có thể nhét vào bất cứ điều gì thuận tiện cho bản thân. "Bảo vệ kẻ yếu" sau cùng cũng chỉ là hành động ra vẻ thượng đẳng trước người khác. Thế nhưng, con người ta lại thấy thích thú với những điều như vậy. Lý do bởi vì những từ ngữ hoa mỹ ấy cực kỳ đẹp đẽ, nó khiến cho tâm hồn người ta bùng lên những ngọn lửa nhiệt huyết dữ dội. Tuy nhiên, những thứ đẹp đẽ đó làm sao mà tồn tại ở ngoài đời thực. Mọi chuyện chỉ là những mộng tưởng đẹp đẽ, những ảo ảnh và khát vọng về một thế giới tuyệt vời như vậy. Chính vì như vậy, tôi mới muốn viết nên một câu chuyện như vậy ở ngoài đời thật, bằng cách trở thành bóng tối. Mọi chuyện chẳng khác nào một vở kịch, còn tôi là đạo diễn, kiêm biên kịch, liệu diễn biến có đúng được như dự tính khi có quá nhiều người ứng cử cho cái vai phản diện?…