[STNEKO] THẦM
Làm sao để cua con của chủ tiệm phở đây? Thì đi ăn mỗi ngày chứ làm sao nữa.…
Làm sao để cua con của chủ tiệm phở đây? Thì đi ăn mỗi ngày chứ làm sao nữa.…
Hai kẻ bất hạnh, cùng tín ngưỡng gặp nhau số phận đã đưa họ đến với nhau hay chia lìa họ…
đời vẫn mênh mông, chân ta ung dung bước.…
Trong một nhóm nhạc, việc các thành viên yêu nhâu không hẳn là vấn đề. Vấn đề thật sự bắt đầu sau khi họ chia tay.Gương đã vỡ liệu có ngày lành?----------------Chào mừng quay trở lại mới một chiếc hố mới toanh 🕳️🥳…
10 điều Choi Hyeonjun dỗi Moon Hyeojoon,và 9 điều Moon Hyeonjoon dỗ Choi Hyeonjun…
Tác giả: Nhất Thế Phàm TrầnConvert: Phiêu Miểu @tucam380Thể loại: Chủ thụ, linh dị thần quái, thiên sư, phá án, xem bói, ngọt sủng, bàn tay vàng, phát sóng trực tiếp, 1v1, cổ xuyên kim, mỹ thực...Văn án: Vạn người mê quốc sư xuyên qua đến hiện đại, mở tiệm bán thần hiệu bún thập cẩm cay Hắn bán bún thập cẩm cay không chỉ có thể trị bách bệnh, còn có thể mỹ dung dưỡng nhan, thần hiệu không là bình thường nhiều a Có khi ngứa tay muốn làm nghề cũ, không cẩn thận mở phát sóng trực tiếp, liền thành hiện đại phong thủy đại sư nhân vật thủ lĩnh Một đoàn muốn đánh hắn mặt, đến cuối cùng đều tranh nhau cầu muốn làm quốc sư tiểu đệ Cố Vĩnh Nhạc: Thật sự là không tiện, không cẩn thận liền thành võng hồng. Cố Vĩnh Nhạc: Thật sự là không tiện, không cẩn thận liền đi đến đỉnh phong. Cố Vĩnh Nhạc: Thật sự là không tiện, không cẩn thận liền ngâm đi đẹp trai nhất cái kia cấm dục đại soái ca. Đám người: Cái này sóng thức ăn cho chó ta ăn. Trang Cảnh Tây: "Quốc sư ngươi cho ta tính toán số đào hoa ở đâu?" Cố Vĩnh Nhạc: "Có thể nói là chính ta sao?" Trang Cảnh Tây đưa tay một thanh ôm lấy Cố Vĩnh Nhạc, đến cái ngọt ngào giường đông: "Đây chính là ngươi nói!" Xấu hổ đát o(*▽*)q…
✧ JunST/ChunTi mãi iuNếu như được hỏi về một điều kỳ lạ nhất mà Thuận và Thạch từng trải qua ở Hà Nội thì câu trả lời của cả hai chắc chắn sẽ là được nhìn thấy tuyết rơi tại nơi đây - nơi mà tuyết trắng xóa phủ khắp lối đã là chuyện của hàng thế kỷ trước. TMI của ngày hôm nay: Thuận đâu ngờ rằng, cái tên Mát xcơ va mà hắn vẫn đùa gọi Hà Nội vào mùa đông, vì rõ ràng với một người lớn lên ở miền Nam như Thuận thì mùa đông Hà Nội đã đủ lạnh để thành Mát xcơ va trong lòng hắn rồi, nay lại thành thật. Năm nay, cả thành phố như được khoác lên mình tấm khăn voan bằng tuyết trắng mịn màng, không khác gì Mát xcơ va trong tưởng tượng của Thuận.…
Dù sóng gió ngoài kia có lớn biết bao, Mẫn Doãn Kỳ vẫn luôn là bức tường vững chãi nhất để che chở cho người mình yêu.…
Đào hố mới nga~~…
Ở đây có DarkCho và những thứ bất ổn=))…
Trước camera là hai người anh em thân thiết, sau camera là hai người yêu nhau. Uhmmm... thì là một con sói và một con mèo yêu nhau thôi mà!Note: Trước camera là sự thật trước mắt các bạn, sau camera là sự thật trong trí tưởng tượng của mình! Đừng cho hai ảnh biết nha, nhớ đó!!!…
tiệm cà phê x tiệm tạp hóatextfic…
Cảnh báo, Cảnh báo, cảnh báo... tâm tình đang tốt thì nên đọc ))…
Tác giả: Hủ Mộc Điêu DãTình trạng edit : Đang lếtTổng chương: 106 chươngThể loại: Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Song khiết 🕊️ , Hào môn thế gia , Giới giải trí , Chủ thụ , Hài hước , Phát sóng trực tiếp , Ấm áp , Linh dị thần quái , 1v1Vì làm một mình nên mình không thể đảm bảo chính xác từng câu chữ cũng như lịch đăng bài cụ thể nên sẽ có nhiều lỗi chính tả là điều không thể tránh khỏi . Truyện mình edit đa số chỉ dự trên QT nên chỉ đúng khoảng 70 % và đôi khi vẫn còn lậm QT . Mọi người cứ thoải mái nhận xét , giục ra chương nhé .…
Nhờ Odi mới có cái cớ để hai con người này có thể bên nhauu<3…
xamlon giai đoạn cuối…
nsfw.trường sơn lần đầu đi tập múa để tham gia vào cuộc thi tìm kiếm tài năng do trường tổ chức, lớ ngớ làm sao vớ phải anh thầy gì mà lạ lùng.…
Trực tiếp xem ảnh thể, Vong Tiện có con, tác giả tự mình đem con (Triệu Linh Nhi, củ sen tinh Hồ Phi loan, Nhuận Ngọc, Ngụy Vô Tiện) trộm ra, nhét vào Tiện Tiện trong bụng.Thời gian: A Uyển hỏi Uông Kỷ lưu không lưu lại tới dùng cơm lúcTư thiết như núi, ooc dự cảnh, Lôi Giả cẩn thận khi đi vào…
"nguyên một tuần ăn bánh mì trứng, bộ mày không thấy ngán hay gì?""đời học sinh bất công, ngán cũng đành chịu thôi"…