Đôi Mắt Âm Dương
Truyện kể về cô bé Lệ khi sinh ra đã có mắt âm dương.…
Truyện kể về cô bé Lệ khi sinh ra đã có mắt âm dương.…
Nhân sinh luôn vậy tựa vô tình hờ hững nhưng lại khéo hữu duyên. Ngày hôm nay bạn đi trên con đường ấy, hai người chỉ là người xa lạ nhưng ai biết được sau này họ lại chính là một phần không thể thiếu trong cuộc đời của đối phương, đến mức cho dù nhắm mắt thoáng qua bạn cũng có thể cảm nhận được người ấy. Người ấy ngày tựa như thái dương, cách bạn cự ly vừa đủ để không thiêu cháy bạn, đêm tựa như sao trời soi sáng con đường mờ tối của bạn.…
Già trẻ lớn nhỏ j cũng vào đăng kí đi ... please !…
Cái tên sến sẩm quá, mà đã lâu không viết, chẳng nghĩ được khá hơn.Không có cặp đôi nào cố định cả, bạn thích tưởng tượng với ai thì nó sẽ ra thế ấy.…
Phùng Triệu My một cô sinh viên genZ chính hiệu, một con hủ mà mọi mặt trận BL, GL nào cũng có dấu chân của ả, là sinh viên năm cuối ngành sử học, vào một ngày đen như cái cuộc đời của cô, khi đang chăm chăm vào cái deadline chết tiệt của mình thì cô được ông trời ban cho một vé bay về với tổ tiên nhưng tổ tiên đâu không thấy thứ đập vào mắt cô lúc tỉnh dậy lại là cái trần nhà làm bằng lá hoang tàn...…
Cẩu huyết, ngược…
Hạ Nhiên là kiểu người bước vào lớp là mang theo... nắng.Tươi cười, tăng động, nói nhiều và lúc nào cũng "phiền phức một cách đáng yêu".Lâm Hàn Dạ thì ngược lại - lạnh lùng, trầm tĩnh, lời ít nhưng lực sát thương cao. Cậu ấy chính là mùa đông đóng băng cả lớp học.Khi hai thế giới va vào nhau trong một lần đổi chỗ ngồi, Hạ Nhiên quyết tâm phải... chọc cười được "khối băng biết đi" này, dù có phải dùng đủ mọi trò hề lố bịch nhất.Nhưng cậu không ngờ, đằng sau ánh mắt lạnh lẽo ấy là một trái tim đang bị tổn thương, và cũng không ngờ luôn... có ngày mình thật sự muốn làm tan băng, không phải vì "chọc cho vui", mà là... vì muốn ở cạnh cậu ấy lâu hơn một chút.Một câu chuyện học đường nhẹ nhàng, ấm áp, đan xen vài trận khẩu chiến nho nhỏ, vài cú đỏ mặt bất ngờ, và cả một bí mật không ai ngờ đến...…
Câu chuyện kể về hai người bạn từ thuở bé nhưng năm 3 tuổi, cậu bé kia phải theo ba mẹ lên thành phố. Lớn lên người người gặp lại nhưng không nhận ra nhau cho đến khi nhìn lại tấm ảnh thuở bé thì cô bé năm đó mới nhận ra đó chính là người mình đã quen rất lâu về trước. Tình cảm của hai người được kết nối với nhau từ thuở còn cởi chuồng tắm mưa, bây giờ đã lớn và tình yêu của họ bắt đầu từ đây…
Nữ hoàng của bóng đêm khao khát có được ánh mặt trời nhưng cô quên mất rằng màn đêm mới là nơi cô thuộc về.Phán quan🪶x hoa yêu💐…
Một thế giới muôn màu sắc và khó hiểu của em. Nhưng tôi muốn tự mình hiểu nó mà không phải nhờ vào một quyển sách hay phương pháp được chỉ dạy nào cả. Và sau đó, tôi muốn mình nhẹ nhàng bước vào thế giới của em. Cùng em... Tôi phải mất hơn 15 năm.…
Couple ohmnanon là mình lên ý tưởng không Có thật…
Short…
Tôi được sinh ra trong một gia đình không mấy khó khăn nhưng do biết làm ăn và nhờ người thân đi nước ngoài mà trở nên giàu có khiến người khác ganh tị. Nhờ vào tài ăn nói và lanh lẹ tôi cũng có chỗ đứng trong trường vì vậy có rất nhiều người ganh tị. họ nói rằng tôi là con nhà giàu được cưng chiều hết mực được thầy cô thương nên rất hâm mộ và ghét. Nhưng có mấy ai biết được đằng sao vẻ bọc hoàn hảo ấy là một con người thiếu thốn tình thương của cả ba lẫn mẹ dù có đó nhưng mà sao họ có quan tâm đến người ấy không hay chỉ là đồng tiền. Một con người từ nhỏ luôn chứng kiến ba mẹ cãi nhau hai bên gia đình không hòa thuận vậy hỏi nếu là bạn thì sẽ thế nào. Mặc dù vậy tôi không cảm thấy cô độc chút nào vì tôi có nhà ngoại , các dì ,và mấy em quan tâm mình. Cứ nghĩ như vậy thì cũng đủ rồi ông trời không tiệt đường sống của con người nhưng tôi lầm rồi , đời không bao giờ như mơ cả . Cái ngày định mệnh đó…
Cre : từ một bạn Sky .Do không biết rõ người viết nên mình để nguồn coppy tạm như vậy .…
chuyện kể về 1 cô gái tên là"Mina" ,1 gia đình và 1 em họcô yêu 1 anh chàng nhưng...đoán xem~~…
Không ai có thể nói trước được tương lai. Liệu rằng, ngày mai chúng ta còn sống hay không. Thế giới này thật sự đã tới lúc sụp đổ rồi ư? Không còn cách nào để cứu vãn sao? Kể cả khi chúng ta đã hợp sức lại cùng nhau bảo vệ nó?Đây là do đâu? Lẽ nào là do chúng ta vẫn chưa đủ mạnh. Hay là do sự nguyền rủa.Không! Chúng ta sẽ không thua! Tất cả đều không còn nữa! Chúng ta thắng rồi! Thế Giới này sẽ không thể sụp đổ được!_._._._._._._._._._._._._._._._._._._._._Tiểu mĩ nam ngước mắt lên nhìn người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần bên cạnh. Giọng nói thơ ngây, non nớt.-Thật sự không thể tha thứ cho họ ạ?Người đó ngước nhìn quang cảnh trước mắt. Trái tim nhói đau tựa như bị hàng vạn mũi tên bắn xuyên qua. Thế Giới này, từng là nơi cô cùng những người bạn dốc tâm bảo vệ, yêu thương mà bảo vệ từng chút một. Thà rằng để bản thân bị thương cũng không muốn để một sinh linh nào ở đây phải chịu đau khổ. Vậy mà, thứ nhận lại lại là sự đau khổ triền miên, lại là sự phản bội.Cô ngước mắt lên nhìn những đám mây đỏ như máu ở phía chân trời.-Liệu... có thể... hay không?…