Nhật kí buồn
Từng ngày tôi chịu đựng từng chút một, len lỏi để tìm thấy hạnh phúc nhỏ bé.…
Từng ngày tôi chịu đựng từng chút một, len lỏi để tìm thấy hạnh phúc nhỏ bé.…
Thiên tư trung thượng thiếu niên bình thường, lập chí tiến vào Võ Phủ Thánh Địa, truy cầu cực hạn võ học.Nhưng mà đối mặt cạnh tranh kịch liệt khảo hạch, lại có thế gia đệ tử dựa thế áp người, nho nhỏ bình thường thiếu niên như thế nào dừng chân?Tông môn truyền thừa nghiêm khắc giữ bí mật, hạch tâm Công Pháp khái không truyền ra ngoài, tại Công Pháp truyền thừa như thế khó được Thiên Diễn Đại Lục, mặc dù tiến vào Võ Phủ cùng tông môn, muốn học đến đỉnh cấp võ học lại nói dễ vậy sao?Đến từ Thần Vực nho nhỏ ma phương, triển khai một cường giả thế giới.Công Pháp muốn học đi học nhất đỉnh tiêm.Sinh hoạt chức nghiệp muốn chọn tựu tuyển người khác đều không biết đích.Nhiệt huyết quyết đấu, thiên tài cạnh tranh, ba thước thương mang, ngàn dặm thẳng khu, võ đạo cực hạn, độc bộ thiên hạ…
About me, crush, BangTan, daily story…
Truyện linh dị, đấu pháp, trừ yêu ma Việt Nam.…
Độc Nham Nham 15 tuổi, một thiếu niên trầm cảm. Mát tóc đen, khuôn mặt hơi giống mẹ, đôi mắt phượng thừa hưởng từ cha, lông mi hơi dài, thể chất bình thường. Bị di chứng náo loạn từ năm 7 tuổi. Lên tròn mười tuổi, cậu ta nói: "Lũ dối trá." khi cậu ta nhìn những đứa trẻ được đặt những nụ cười trên khuôn mặt ấy, cậu ta cố gắng thích ứng "thực tế" của thế giới này, mỉm cười giả dối. Mười hai tuổi, cậu ta nói với cha mẹ mình, "Con muốn chuyển trường." Cả hai người khó xử nhưng không chấp nhận. Vì thế cậu ta vẫn phải tiếp tục học ngôi trường đó. 14 tuổi, cậu ta bị bắt nạn. Cơ thể trở nên ốm yếu. Mẹ cậu ta nhìn rồi khóc, liên tục nói từ "xin lỗi". Cậu vẫn nhìn mẹ mình. Đôi mắt cậu ta không biết từ lúc nào đã trông như mất đi sự sống. Cha cậu quyết định "chuyển trường cho cậu" nhưng lần này cậu ta nói "Con không muốn đi học nữa. Mẹ cậu ta hỏi "tại sao" nhưng cậu ta không trả lời. Cậu vẫn bị cha mẹ ép đi học. Đến 15 tuổi, vì trường quá xa nên cậu phải sống với ông bà. Còn ba mẹ tiếp tục công tác. Lần này cậu ta chọn "không cần ai cả", muốn che lấp đi tiếng của xung quanh, chỉ lấy "âm nhạc" để lấp đầy lõ hổng. Không cần ai...Author -Tiểu Hạt Dẻ 🌰 desu~!🍃🍃🍃…
Một câu chuyện nhẹ nhàng phản ánh mặt tối dơ bẩn của xã hội coi trọng lợi ích. Bên cạnh đó cũng không thiếu những mẩu truyện ấm áp. Nỗi đau quá khứ ngăn cách tình yêu chân thành của hiện tại. Con người dũng cảm sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng tốt đẹp. Mối thù đau đớn của quá khứ và tình yêu ấm áp ở hiện tại. Lý tưởng phấn đấu quên mình và tình cảm khắc cốt ghi tâm. Họ...sẽ lựa chọn thế nào?Sự lựa chọn ấy sẽ khiến họ ở bên nhau, hạnh phúc mãi mãi, hay sẽ khiến họ chĩa mũi súng vào nhau?---"Trước giờ em chưa từng hiểu tại sao anh lại phải liều mạng vì những người xa lạ như vậy, nhưng đến bây giờ, có lẽ em đã hiểu được một chút rồi. Có lẽ, anh chỉ đơn giản là muốn lau đi vệt nước mắt còn vương lại mà thôi."…
khong co motaChỉ là những câu chuyện xoay quanh cuộc sống hằng ngày của tớ.…
15 năm,15 năm cậu tương tư họ,họ để ý cô ấy..Dù cậu cố gắng thế nào,họ vẫn một lòng hướng về cô..Cậu đau lắm chứ,nhưng cậu đâu thể dứt ra khỏi cái tình yêu đáng ghét này..Cậu cũng là con người,cô ấy hãm hại cậu..Họ tin cô ấy,tin cậu là người làm ra tất cả chuyện đó..Dẫu thế nào,cậu vẫn thương họ,rất thương họ..Nhưng họ nào biết chứ...?Cậu bỏ đi..Sao họ lại khóc...?Làm ơn đi,đừng gieo cậu hi vọng nữa mà... Nhưng chắc cậu không biết..Có một đám người luôn hướng về phía cậu..Họ thích cậu..Họ đi tìm cậu khắp nơi...-Tôi là con người sủng thụ nhưng bộ này ngược bot ngược top đều nhé^^…
Zô koi tkì pít…
ngôn tình , buồn , hạnh phúc…
Tự đọc đi ai rảnh viết…
"Mọi thứ đều bắt đầu từ dấu chấm và lại kết thúc bằng dấu chấm, nhưng quan trọng nhất là khoảng cách giữa 2 dấu chấm."…
Nhật kí xàm xàm của một người có ước mơ viết truyện. Nhưng lười..…
Đây chỉ là nhật kí của một cô gái. Và đây cũng là nội tâm của cô gái đó về tình cảm của những năm tháng thanh xuân...…
Có lẽ thể loại thực tế tới mức này sẽ ít người đọc, không hy vọng sẽ có người yêu thích, chỉ hy vọng bạn tìm được ở đâu đó câu chuyện của bản thân mình.Nhật kí những chuyện tôi cho là thú vị về cuộc sống du học xa xứ.Đây không phải là tiểu thuyết. Tất cả chỉ đơn thuần viết lại nhật kí hành trình. Có lẽ lời lẽ cùng câu chữ sẽ rất lộn xộn không có trình tự.Đôi chỗ sẽ xuất hiện một số đoạn hoang tưởng của nhân vật tôi =)))) (là người viết ạ)Nếu cảm thấy thú vị hoặc tò mò thắc mắc, xin hãy để lại lời nhắn cho mình ạ, mình sẽ giải đáp hết. Cuối cùng là cảm ơn vì đã bỏ thời gian ra đọc cái nhật kí nhảm nhí của mình.…