Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tình yêu không phải lúc nào cũng có thể rực rỡ như bình minh.Cũng không phải lúc nào cũng buồn như một buổi chiều mưa muộn.Tuyển tập này là một chiếc hộp nhỏ, cất giữ những câu chuyện về những lần yêu :• Có người bước đến đúng lúc, nắm tay nhau đi trọn một quãng đường dài.• Có người chỉ kịp lướt qua nhau, để lại một ánh nhìn chưa kịp gọi tên.• Có cuộc chia tay nhẹ như gió thoảng, và có cả những chia xa đau như một nhát dao trong tim.• Nhưng cũng có những cái ôm, những nụ cười, những lời tỏ tình khiến chúng ta biết rằng : tình yêu thật ra vẫn đẹp.…
Tôi không đến đây để viết những dòng kể khổ.Tôi chỉ viết... vì chẳng biết giấu những điều này vào đâu cho lặng.Có những người lớn lên trong vòng tay đủ đầy, trong tiếng cười rộn rã quanh mâm cơm chiều.Còn tôi - lớn lên giữa những suy nghĩ chẳng gọi thành lời, tựa như đã quen với việc phải mạnh mẽ từ rất sớm.Tôi viết về những ngày mình lặng thinh, những đêm chỉ mong một ai đó dịu dàng hỏi: "Em có mệt không?"Viết về những lúc thấy lòng mình như khuyết một nhịp,chỉ cần một ánh mắt biết lắng nghe để hỏi khẽ: "Em có ổn không đấy?"Và nếu bạn cũng từng có cảm giác mình không thuộc về bất kỳ nơi nào...Có lẽ, bạn sẽ thấy một phần mình trong những dòng này - Câu chuyện của tôi, một đứa trẻ mang tâm hồn nhiều nghĩ ngợi, từng chỉ mong có một chốn bình yên để thuộc về.…
Ban đầu, tớ thật sự ghét cậu.Ghét cách cậu im lặng mà vẫn nổi bật giữa đám đông. Ghét đôi mắt không buồn không vui, như chẳng bao giờ bận tâm đến điều gì trên đời này. Ghét cả những con điểm tròn trịa của cậu - bởi tớ phải đánh đổi bằng những đêm dài và nước mắt, còn cậu thì chỉ im lặng, dựa đầu vào bàn mà ngủ.Ghét... vì tớ đã cố gắng rất nhiều, nhưng vẫn luôn đứng sau lưng cậu.Tớ tưởng ghét cậu là đủ để quên cậu. Nhưng càng tránh, hình bóng cậu lại càng in đậm. Cậu bước qua đời tớ lặng lẽ, không cố ý, không ồn ào - nhưng từng chút một, từng khoảnh khắc nhỏ, cứ ở lại.Tớ không biết từ khi nào mình thôi để tâm đến bảng điểm, mà bắt đầu để ý ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết từ khi nào mình thôi ghét, mà bắt đầu... nhớ.Tớ từng nghĩ nếu có ghét một ai đó đủ sâu, thì sẽ chẳng thể nào rung động vì họ. Nhưng hóa ra, giữa ghét và yêu, chỉ cách nhau một khoảng rất mong manh - là một ánh nhìn dịu lại, là một lần lặng thinh giữa tiếng cười ồn ã của lớp học.Nếu có thể, tớ muốn hỏi cậu một điều - rằng giữa mùa thu năm ấy, liệu cậu có từng một lần ngoảnh lại, và nhìn thấy tớ đứng sau lưng?…
"Phiến diện là cách nhìn của một phía."Khác với những tác phẩm tôi viết trước đây, Phiến Diện không phải là một câu chuyện tình yêu sướt mướt. Nó chỉ đơn thuần là một tập tản văn ngẫu hứng, à, hay nói đúng ra, nó là những dòng tám nhảm về cách nhìn của tôi với hiện tượng cuộc sống. Phiến Diện chẳng biết có mang theo triết lý nhân sinh gì hay không nhưng tôi chắc rằng với những người nghiêm túc và theo đuổi những điều khoa học, nó có thể sẽ khiến bạn "tức không nói nên lời".Cho nên, hãy cân nhắc trước khi bạn bước vào trang sách. Bởi vì một khi đã bước vào thế giới của tôi, các bạn cần bình luận hoặc góp ý hết sức lịch sự, mặc dù, có thể bạn cảm thấy nó thậm chí không đáng một đồng.Tiếu Nguyệt Trân.…
Ánh đèn bên vệ đường là một câu chuyện dài xoay quanh hai nhân vật chính Thắng và Vệ, những đứa trẻ lang thang trên mảnh đất Sài Gòn từ khi còn rất nhỏ. Hai đứa bé tình cờ gặp nhau trong một đêm định mệnh khó khăn, khi ấy Thắng đã cứu giúp Vệ và trở thành người anh thân thương của thằng bé suốt kiếp sống bụi đời. Chúng luôn biết chăm sóc, quan tâm lẫn nhau và bảo vệ nhau trước muôn vàn mối đe dọa bên ngoài xã hội. Mỗi mùa trôi qua, tụi trẻ lại chọn cách kiếm sống bằng những công việc khổ cực có ở khắp nơi như nhặt ve chai, bán vé số, chạy bàn... Cùng lúc, lại phải đối mặt với những hiểm nguy, gian nan đầy rẫy ngoài xa hội như nạn hít keo chó, trộm cắp, bắt cóc... ở chính cái lứa tuổi măng non đến trường.…
Nam Kỳ đầu thế kỷ XX - nơi những dòng sông chở đầy lúa gạo nuôi sống cả một vùng đất, và những xấp lụa mềm mại trở thành biểu tượng của giàu sang.Trong thế giới tưởng như tách biệt ấy, hai con người đứng ở hai đầu dòng chảy.Trần Dương - con trai độc nhất của phú hộ buôn lụa lớn nhất xứ Nam Kỳ. Ít nói, lạnh lẽo, sống như một sợi tơ, mềm nhưng bền, lặng lẽ nhưng không dễ đứt. Cậu tin rằng giá trị thật sự không cần phải tranh giành.Dương Ánh - du học từ phương Tây trở về, mang theo tư duy mới và tham vọng thay đổi cả cách buôn bán lúa gạo. Quyết đoán, sắc sảo, như dòng nước, linh hoạt, lan rộng, và không ngừng tiến về phía trước.Khi gạo bắt đầu lấn át lụa, khi lợi nhuận nhanh chóng khiến người ta quay lưng với sự tinh xảo lâu đời-Cuộc cạnh tranh giữa hai người không còn chỉ là chuyện buôn bán.Mà là sự đối đầu giữa hai thế giới.Giữa truyền thống và đổi mới.Giữa tĩnh lặng và chuyển động.Họ gặp nhau nơi bến sông - nơi mọi thứ luôn trôi đi, nhưng cũng là nơi mọi thay đổi bắt đầu.Từ những lần trả giá lạnh lùng...Đến những bước đi tính toán khôngg khoan nhượng...Và cả những khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, không ai chịu lùi-Ranh giới giữa đối thủ và thứ cảm xúc khó gọi tên dần trở nên mong manh.…
Ở một thị trấn cổ tên Phượng Tường - nơi nắng luôn nhuộm vàng bậc thềm, và tiếng ve kêu như đánh thức cả tuổi thơ - có một nhóm tám đứa trẻ nghịch như quỷ sứ.Bốn đứa con trai, ba cô bạn gái và... một "ông tướng" chuyển trường cực kỳ đáng nghi.Tụi nó từng cùng nhau bắt rắn nhựa hù hàng xóm, từng cúp học chỉ để đi theo một con mèo lạ, từng trốn dưới gầm bàn lớp để đọc thư tình đưa nhầm, và từng thề nguyền dưới chân cầu thang rằng:"Tụi mình dù lớn lên, dù thi rớt, dù chia xa... cũng vẫn là tụi mình."Nhưng liệu lời thề đó có giữ được, khi tuổi mười sáu bắt đầu có những rung động đầu tiên, những hiểu lầm đầu tiên, và cả những tổn thương đầu tiên?"Chúng Mình Của Năm Tháng Ấy" là một hành trình hài hước, tưng tửng, mà cũng đượm buồn - về một hội bạn thân không hoàn hảo, nhưng chân thành.Có thể tụi mình không mãi là bạn thân... nhưng sẽ mãi là một phần của nhau trong ký ức.#thanhxuanvuontruong #truyenviet #chuyencap3 #banthan #hoctro #doraemonphienbannguoithat #truyencuoingotngao…
-Quỳnh Anh ơiii, Quỳnh Anh có yêu Khôi hơmmm??? -Không, tránh xa mình ra bạn ơi, hè oi nóng bạn ôm mình là mình nổ đấyKhôi nghe tôi nói thế, mặt liền xụ xuống, quay sang bên khác không thèm nói chuyện với tôi nữa. Nhìn cái thái độ đấy, tôi biết là em bé của tôi đến giờ rồi. Bỏ cái máy tính xuống, tiến lại gần Khôi, tôi lay lay tay Khôi:-Khôi cho Quanh xin lỗi nha, nãy Quanh đang dở tay, trời cũng nóng nữa nên Quanh cọc, chứ Quanh yêu bé Khôi nhất trên đời mà, Khôi đừng dỗi nữa nhaKhôi nghe thấy giọng tôi nài nỉ, cuời khẩy, quay lại đối mặt với tôi. Cậu cúi xuống, ôm má tôi bằng cả hai tay, bắt tôi nhìn thẳng vào mặt cậu:-Sau Quỳnh Anh không đuợc lớn tiếng với Khôi nữa, Khôi buồn Khôi không nói chuyện nữa đâu, nghe chưa??Tôi gật gật đầu, Khôi thấy thế vui lắm. Cậu lại cuời tít mắt, rồi nằm xuống vai tôi, cầm địên thoại và tiếp tục hoàn thành nốt trò chơi dang dở. Tôi liếc Khôi, cuời cuời vì không nghĩ Khôi trẻ con như này.Truớc giờ Khôi chẳng bao giờ bày ra bộ dạng như vậy cả, mà từ khi yêu tôi Khôi thay đổi đến lạ, tôi còn tuởng tôi yêu nhầm thằng cơ đấy. Khôi giờ chẳng khác gì mùa thu Hà Nội khi ở cạnh tôi, hâm hâm dở dở đủ kiểu.…
Hey you, let me see your stress. Ewww, your stress so ugly because you don't read my story *Pặc pặc* dume nó so beautiful honey :3Này, bạn đã có một ngày mệt mỏi chưa? Nếu thế thì hãy ghé qua nơi này, tôi sẽ phang chetme stress của bạn bằng những câu chuyện hài hước xoay quanh cuộc sống của tôi. Nếu như bạn không hết mệt mỏi thì... kệ bạn vậy :>>**Truyện có sử dụng ngôn ngữ không đứng đắn, đề nghị các bạn nghiêm túc thích thì đọc mà không thích thì đọc :3…
"Phòng Cuối" là một câu chuyện kinh dị tâm lý lấy bối cảnh trong một ngôi trường cũ, nơi cuối hành lang tồn tại một cánh cửa không thuộc về bất kỳ lớp học nào. Mỗi lần cánh cửa ấy mở ra, một con người biến mất, để lại một kẻ giống hệt họ bước ra ngoài.Nhân vật chính vô tình chạm vào bí mật đó và dần nhận ra sự thật đáng sợ: chỉ có một người được tồn tại, còn những kẻ khác sẽ bị giam giữ vĩnh viễn trong Phòng Cuối. Khi ranh giới giữa bản gốc và bản sao mờ dần, câu chuyện đặt ra câu hỏi lạnh người: liệu người đang sống cuộc đời này có thật sự là chính mình?Một câu chuyện ám ảnh về bản ngã, sự thay thế và nỗi sợ bị xóa khỏi chính cuộc đời mình.…
Ngọc Quân là một cô gái bình thường. Không địa vị, không quyền thế trong cái xã hội ngày ấy. Lớn lên cùng các anh chị em ruột trong một gia đình có gia cảnh bình thường. Nhưng cũng may mắn vì có đầy đủ cả ba lẫn má. Mỗi lần nhắc đến tên ba má cô không ai mà không biết. Họ còn biết rõ cả tên anh chị em nhà cô. Danh tiếng ba má cô thời đấy không thể nào không vang dậy khắp nơi từ xóm này đến xóm kia sang xóm nọ. Những tưởng mọi người sẽ biết đến nhà cô qua những lời đánh giá tốt đẹp chứ. Nhưng không bọn họ biết cả nhà cô qua lời đồn về tính khí của má cô. Là bà Ngọc Dung cũng chính là bà ngoại của Minh Oanh nữ chính ở bộ truyện trước. Nghe nói từ lúc người chị lớn đầu tiên của cô được sinh ra thì gia đình đã không được hạnh phúc như các gia đình khác rồi. Cũng vì cô quá nghe lời bà ấy. Nên chuyện hôn nhân chính sự quan trọng của đời cô. Cũng là do bà ấy đặt đâu cô ngồi đó.Muốn tìm hiểu xem diễn biến của bộ truyện tiếp theo của mình như thế nào. Thì lại hãy nhớ đón đọc, ủng hộ mình nhé. Cảm ơn cả nhà, chúc mọi người luôn khoẻ mạnh, hạnh phúc và đạt thêm nhiều thành công mới ạ.…
"Không biết tự bao giờ, bia đá trước mặt cậu ấy, một người vốn xa lạ nhưng rất quen thuộc, đang vấn vương mọi điều. Người đó lạnh lùng quay lưng đi sau màn vung tay tựa chừng như vứt bỏ mọi thứ, xung quanh tấm bia mọi rong rêu, vết tích thời gian để lại đều biến mất.Một nhành hoa mới trồi lên bên cạnh như đang tưởng nhớ ai đó, không biết tự bao giờ ánh mắt đỏ hoe của cậu ấy đang tưởng nhớ một điều gì đó. Một nơi mà chàng trai thuộc /về/ một ai đó đang chờ đợi."Nam sinh ra trong một gia đình có truyền thống là xã hội đen, cha cậu đã quyết định trở thành doanh nhân thay vì kế nghiệp băng đảng của gia đình. Người cha với trí thông minh, tư duy lanh lợi kèm khả năng lãnh đạo phán đoán cực kỳ chuẩn xác đã giúp ông xây dựng được một tập đoàn lớn.Nam vì biến cố lớn đã phải gia nhập vào băng đảng của ông nội khi chỉ mới mười ba tuổi, nhưng cha hắn lại cố thay đổi cậu với hình tượng người con trai cả gánh vác công việc thừa kế tập đoàn mà ông đã xây dựng.Câu chuyện bắt đầu đến một ngày Nam có giấc mơ kì lạ. Dẫn đến cuộc hành trình tìm hiểu, chiến đấu của Nam với những sinh vật đến từ thế giới khác và những trách nhiệm trong cuộc sống hiện tại. Với áp lực đè nặng từ xã hội đến trọng trách thừa kế và những khó khăn trong việc chống chọi lại thế lực bên kia. Liệu những thứ ấy có khiến cậu bỏ cuộc?Cuốn sách được viết theo cảm hứng của mình nên có gì sai sót hay khó hiểu thì xin lỗi nha.Cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc cuốn sách này! Chúc các bạn một ngày tốt…
Có ai như Quý Minh Thư không? Đòi ly hôn cho sang miệng xong nghe đến chuyện mất thẻ tín dụng là "ngoan" ngay lập tức.Truyện này viết tiếp về cuộc sống hôn nhân "đầy mùi thuốc súng" nhưng cũng "ngập mùi tiền" của cặp đôi Sầm - Quý. Một ông chồng cuồng công việc và một bà vợ cuồng shopping. Đọc để xem bà Thư làm sao để vừa tiêu tiền của chồng, vừa không bị chồng... "xử đẹp".…
Cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung đã biến nền kinh tế toàn cầu thành một bãi phế liệu khổng lồ. Trong cái xã hội "công nghệ cao, đời sống thấp" ấy, những giấc mơ đổi đời đã chết yểu, nhường chỗ cho cơn đói và sự tuyệt vọng. Sexbot - thứ đồ chơi xa xỉ cuối cùng của nhân loại - trở thành huyền thoại cấm kỵ, chỉ tồn tại trong những lời thì thầm của giới thượng lưu.**Nguyễn Đức Tâm** - một cựu thần đồng toán học, giờ chỉ là con chuột cống vật vờ trong khu trọ ổ chuột Sài Gòn. Hắn thông minh, nhưng sự thông minh đó chỉ giúp hắn nhận ra cuộc đời này vô nghĩa đến mức nào. Tài sản duy nhất của hắn: một cái bụng rỗng, một quá khứ đầy vết sẹo, và sự khinh bạc dành cho thế thái nhân tình.Định mệnh không gõ cửa nhà Tâm. Nó đâm sầm vào cột điện trước ngõ.Một đêm mưa, từ thùng chiếc xe tải quân sự bỏ trốn, một khối kim loại đen tuyền rơi xuống chân hắn. Tâm tưởng mình vớ được món hời để đổi lấy vài tháng tiền nhà. Hắn không biết rằng, thứ mình vừa kéo vào phòng không phải là cứu cánh, mà là bản án tử hình ngọt ngào nhất thế gian.…
Văn án: Một lời thề đúng ngay thời khắc linh thiêng, đưa hai cô gái trở về một thời không khác không có trong lịch sử. Nàng, Trà Ngân, vì có gương mặt lộ ra vẻ thông minh sắc sảo, đã khiến cho Trấn Nam Vương gia quyết định biến thành quân cờ cho kế hoạch mưu quyền, chiếm đoạt ngôi cửu ngũ. Cứ ngỡ rằng quân cờ bất ngờ này sẽ giúp cho con đường đến với mục tiêu được rút ngắn. Có ai ngờ có ngày hắn phải hối tiếc trong muộn màng. Gặp gỡ trước nhưng định mệnh an bài khác, tình yêu không do sớm hay muộn mà phải là đúng thời điểm.Nàng, Vân Ngọc, là bạn thân với Trà Ngân, bị cuốn vào một quốc gia khác, ở một nơi khá hoang vu. May mắn được lão đại phu cứu chữa kịp thời rồi nhận làm nghĩa nữ và truyền dạy vốn y thuật mà ông tâm huyết cả đời. Chỉ vì một âm mưu thâm độc nơi cung đình, cô xui xẻo bị một nam tử xa lạ cướp mất tấm thân xử nữ. Từ đây, cô gái nhỏ bắt đầu hành trình của mình với khá nhiều biến động từ hai nam nhân trong hoàng tộc. Mà cô, dân FA chính hiệu, rất ngáo ngơ với khía cạnh tình cảm khiến những người dành tình cảm cho nàng phải mấy phen dở khóc dở cười vì chỉ số cảm xúc thấp đến âm vô cực.Hành trình của hai nàng sẽ diễn tiến ra sao. Liệu họ có nảy sinh tình cảm với người ở thế giới này hay sẽ được quay trở về thế giới thuộc về họ. Và hai người đang là bạn thân thiết, một khi bị hoàn cảnh bắt buộc, họ sẽ chọn làm đối thủ của nhau hay vẫn hết lòng gìn giữ chân tình bè bạn bao năm khắng khít?…
Cơn gió mang số hiệu 'tình yêu' thổi vào chiếc máy bay giấy mang số hiệu 'hạnh phúc' đến cánh đồng bồ công anh, mang đến cho thiếu niên mình yêu khoảnh khắc đẹp nhất của thanh xuân.Cơn gió mang số hiệu 'tình yêu' kéo mặt biển tạo nên con sóng lớn mang số hiệu 'nụ cười' đến bãi cát trắng tinh khôi cho thiếu niên đang chờ dưới ánh nắng mùa hạ.Cơn gió dịu nhẹ thổi những thiếu niên của thời thanh xuân rực rỡ đến với nhau. Cùng họ trải qua các khoảnh khắc đẹp đẽ cuộc đời, mang theo những tình bạn tình yêu ngây thơ. Mỉm cười chào đón họ đến với hai chữ 'thanh xuân' cùng với trái tim nhiệt huyết dành một phần cho người mình yêu mình thương. Nắm tay nhau cùng lời hứa sẽ bên nhau trọn đời trọn kiếp.Và... cũng chính gió... là khởi đầu của một chấp niệm to lớn không thể phai mờ dù là bao lâu. Một chấp niệm có thể bao phủ cả bầu trời hay lấp đầy cả đại dương.------------ note tác giả -------------⚠️ Lưu ý ⚠️Truyện có yếu tố tâm lý học đường, xung đột gia đình, tâm linh và một số chi tiết kinh dị máu me. Nội dung chỉ mang tính hư cấu, không khuyến khích hay cổ xúy các hành động tiêu cực. Nếu thấy không phù hợp, hãy dừng lại khi đọc.Cảm ơn bạn vì đã đọc…
Gia Khiêm - một cậu trai thành phố suốt ngày rú rú trong nhà, bất đắc dĩ phải về quê "giao lưu" với Chip (aka Hà My) - nhỏ lớp bên mà cậu từng ghét không thèm nhìn mặt. Ấy vậy mà giữa ruộng đồng, bờ sông, khói bếp cùng những nụ cười giòn tan, hai đứa dần học cách thả lỏng mình và chấp nhận đối phương hiện diện trong trái tim. Dù nhỏ tuổi, nhưng chúng biết đó là tình yêu, và chúng khao khát thể mình theo tình yêu tuổi trẻ như cách cánh diều trôi dưới trời trong. "Thả Diều Dưới Trời Trong" là một câu chuyện gom nhặt những mẩu ký ức ngộ nghĩnh từ mùa hè của hai đứa nhóc - hành trình từ những tiếng cãi cọ đến những lời yêu thương ngây ngô, trong sáng.…
"Có lẽ làm một người bạn hàng xóm cũng tốt. Đối với mình như vậy là đủ rồi. Đừng tiến thêm nữa.""Tớ không muốn làm bạn bè hay hàng xóm. Tớ muốn cậu là bạn gái tớ."Năm mười bảy tuổi, Phương Linh đã ôm theo một bí mật và những ngôi sao giấy dang dở trong chiếc lọ thủy tinh để rồi không một lời tạm biệt mà rời đi. Cô đã tự nhủ rằng, cuộc đời họ là hai đường thẳng song song, mãi mãi không có điểm giao.Nhưng số phận lại là như sợi dây, kéo hai con người còn nhung nhớ, còn tình cảm lại gần với nhau.Dưới cơn mưa hạ năm 2024, ngay tại nơi cô tưởng chừng đã chôn vùi quá khứ, hai con người từng lạc nhau lại đối diện nhau. Chàng trai mà Linh cho rằng cả đời chả thể nào gặp lại, giờ đây lại đứng trước mặt cô, ánh mắt không hề giấu diếm những nỗi nhớ và yêu thương.Điều gì đã khiến Linh phải buông bỏ tình yêu non trẻ ấy và điều gì đã mang anh trở lại, không phải với tư cách người bạn, mà là người quyết tâm viết tiếp câu chuyện tình yêu đang dang dở. Bên cạnh ngôi sao giấy và con thỏ bông chứng nhân của lời ước năm nào?"Nếu con gấp đủ một nghìn ngôi sao thì điều ước sẽ thành sự thật."Hóa ra, định mệnh không nằm ở những ngôi sao. Nó nằm ở hai trái tim vẫn còn thổn thức, vẫn cần nhau, dù cho cách biệt bao nhiêu năm tháng và khoảng cách địa lý.Liệu lần này, Phương Linh có dám ở lại để đón nhận điều ước? Hay cô sẽ lại một lần nữa chạy trốn khỏi tình yêu?…
Tên Truyện: Em Là Nàng Thơ Của Anh.Thể truyện: Tiểu thuyết.Thể loại: Tình yêu, đời thường, chữa lành.____Anh đột nhiên bước vào đời em, em bất ngờ xuất hiện trong đường đời anh.Hai ta chẳng là gì của nhau, vô tình lại chạm mắt nhau, chạm tay nhau.Phải chăng đây là số phận an bài?"Anh có tin về tình yêu từ cái nhìn đầu tiên?""Em có tin về tình yêu từ cái chạm tay đầu tiên?"Định mệnh đã dẫn lối đôi ta, đưa ta đến gần nhau hơn."Gặp anh trong đời là điều hạnh phúc nhất của em."" Gặp em trong hàng vạn người là xác suất 1/10.000, phải tuyệt vời đến mức nào để có thể gặp nhau?""Từng giây, từng phút anh đều muốn trông thấy em."Giữa những ngày tháng vô định của cuộc đời này.Cuối cùng ta cũng tìm được điểm đến, một người duy nhất giữa ngàn vạn con người.…
Ngu Phù có vẻ ngoài trong sáng, mỗi ngày đều nghiêm túc làm việc, nhưng lại thường xuyên bị người khác tìm đủ mọi cách để tiếp cận.Trong mắt đại chúng về phó bản: Máu me, kinh dị, chế độ địa ngục.Thực tế: Người chơi vì cậu mà đấu đá lẫn nhau, NPC thì dâng tài nguyên, phó bản biến thành cuộc tranh giành sự sủng ái. Dù là người hay ma, tất cả đều điên cuồng muốn dính lấy cậu.Thế nhưng, cậu lúc nào cũng mang bộ mặt lạnh lùng, tính khí còn rất tệ. Có người muốn lén lút chiếm lợi từ cậu, nhưng lại bị cậu đấm một cú lệch sống mũi. Tưởng rằng đối phương sẽ bỏ cuộc, không ngờ đối phương lại càng phấn khích hơn.# Tôi cứ nghĩ em là bé đáng thương, ai ngờ em là cậu trai mạnh mẽ?# Lần đầu tiên cảm thấy bị đánh là phúc phần, vợ ơi đánh tôi nữa đi!① Người vô hình trong Học viện IdolBan đầu cậu là người vô hình trong Học viện Idol, nhưng sau đó lại nổi tiếng khắp mạng xã hội. Người hâm mộ ồ ạt chuyển fandom, các tổng tài tập đoàn lớn dẫn đầu phong trào đu idol, các thần tượng cùng thời lỡ tay bấm like ảnh đẹp của cậu.Toàn mạng gọi cậu là vợ và không ngừng mê mẩn. Trong khi cậu chẳng hay biết, người hâm mộ đã ghép cậu với cả một hậu cung cp.Cao lãnh chi hoa cầu hôn cậu, tổng tài ăn chơi trác táng tỏ tình với cậu, đồng nghiệp nóng tính mỗi ngày làm nũng đòi dính lấy cậu...Cậu chỉ một lòng làm việc, lại bất đắc dĩ trở thành vạn người mê: "???"*Vô tâm xinh đẹp có sức chiến đấu cao thụ × Một đám phân thân thân muốn dính lấy công.AI CẦN LINK FULL LIÊN HỆ MÌNH QUA FANPAGE FB @…