[12 CHÒM SAO ] - Lục mĩ nhân đại náo Vương Triều
vào đọc rùi biết hem…
vào đọc rùi biết hem…
Ái tình là chi mà khiến cho nhân đau khổ?Cớ sao đời người vì một chữ ái mà sụp đổ?…
Tình đơn phương của kang daniel đến bên anh như một cơn gió, nó đẹp đẽ hơn bất cứ cơn gió nào. ong seongwoo, người kang daniel thầm thương trộm nhớ...…
Từ một đứa trẻ bình thường, cuộc sống yên lành biến mất để lại cậu thanh niên 17 tuổi với một trọng trách nặng nề khi biết được bí mật của gia tộc mình từ trước đến nay…
mình thấy hay nên giới thiệu =))…
Mình sẽ viết thật ngọt thật ngọt , thêm một chút bẩn bựa , hài hước và HEVote couple dùm mình [ trừ Yết Xử ra ] muốn vote thế nào cũng được…
truyện xoay quanh cuộc sống 12 cung ( tình yêu, tình bạn, tình thân,...)Đam Mỹ nên ai không thích có thể bỏ qua đừng có vô đọc xong chê này chê nọ và ném đá nhé. Tui mà biết có ai làm vậy là tui đi ĐỐT NHÀ liền đó.😔😔😔…
Yêu em anh không thể!…
Cao lĩnh chi hoa công X ngây thơ hồn nhiên thụNgốc bạch ngọt không ngọt không biết ngược lại cần phải đĩnh khôi hài【 toàn bộ nhân viên ác người 】 cao lĩnh chi hoa công X ngây thơ hồn nhiên thụps: Sợ có người giẫm lôi vẫn là tại văn án bên trong nhắc nhở một chút công chỉ là hình dáng giống cao lĩnh chi hoa trên thực tế không phải 【 như có quan cảm người không thích thỉnh mau chóng chạy trốn! 】"Ta đời trước nhất định là người tốt, đời này mới có thể mỗi ngày đứng ở cửa trường học chờ người ta yêu."Nguồn:http://khotangdammyfanfic.blogspot.com/search/label/…
Đơn giản là một quyển nhật ký của người không còn đủ năng lượng cho cuộc sống.…
Chuyện lày kể về thời cấp 2 của 12 cung hoàng đạo.PS: chuyện này là tác phẩm đầu tay nên mọi người đánh giá hay ném đá thoải mái nhé! Các bạn KO ĐC COPY BẢN QUYỀN nhé!…
Ái ố nhân gian khó tránh , hồng nhan lại bạc phận . Chẳng phải thần tiên , nàng sao biết được sự đời lận đận , đưa đẩy đóa hồng kiêu hãnh lưu lạc vào nơi thâm cung lạnh lẽo . Ngày ngày , vẫn không ngừng mơ mộng , tin rằng sẽ có ai đó đưa nàng ra khỏi chiếc lồng son này . Nàng luôn cô độc như vậy , vẫn luôn hiu quạnh mà sống rồi tự nếm trải nỗi đau khi càng ngày mơ ước ấy quá xa vời . Nhớ ngày xưa , nàng tự do tự tại biết bao , lại mang vẻ đẹp quốc sắc thiên hương nên người người ái mộ . Đúng tuổi trăng rằm lại bị phụ thân đưa vào cung thi tú nữ . Cái ngày bước chân vào hoàng cung , tim nàng cũng như thắt lại . Vào đây rồi không biết có ngày ra được hay không . Thế là nàng gửi gắm thanh xuân vào nơi đây . Tần phi gì chứ ? Vinh hoa phú quý gì chứ ? Tất cả chỉ là gạt người . Nhớ những ngày đượm buồn lại được thả mình vào những con đường tĩnh lặng , lá rơi phảng phất khiến tâm hồn con người ta lại chỉ muốn như những chiếc lá già , tựa mình bay đi . Nhớ những ngày ngồi bên tỳ bà , đồng âm tri kỉ , đàn từng khúc , từng khúc mà lòng chẳng vơi !Giữa kẽ hở của thời gian và hiện thực , tuổi xuân cũng như sắc đẹp , mong manh như tờ giấy bị hong khô .…
1951-…
không liên quan lắm nhg mà đây là lần đầu tui viết truyện nên có gì sai mn góp ý giúp ạ <3…
Khi còn bé tôi vẫn nghĩ cổ tích thật hợp lý, không có gì phải bàn cãi. Nhưng khi lớn lên thì tôi nhận ra cổ tích có nhiều điều thật phi lý (vì có quá nhiều chi tiết tưởng tượng kì ảo, of course). Nên hôm nay tôi sẽ kể cho các bạn về một phiên bản thực tế hơn của các câu chuyện cổ tích mà tôi và các bạn đã được nghe :> Chuẩn bị nghe kể chuyện... Ngày nảy ngày nay...[•WARNING: Tôi biết cái này nó rất nhạt, nhạt hơi nước luộc ốc mà các bạn đang ăn nhưng tôi vẫn muốn viết ra những suy nghĩ của tôi cho các bạn thấy. Nếu thấy chưa vừa ý chỗ nào xin hãy để lại lời khuyên để tôi rút kinh nghiệm cho lần sau. Xin cảm ơn.]…