....
..... …
Phía xa xa, cuối góc phố, một ánh cầu vồng len lỏi xuất hiện thế chỗ lớp mây đen vừa đi qua. Đoạn đường phía trước liệu có dài đủ để trở thành mãi mãi hay lại sẽ mỏi mệt và ở lại trạm dừng chân ở giữa đoạn đường vừa được xây đắp. Có lẽ, một cây hoa cúc mặt trời khác cô trồng bấy lâu nay không chịu nở hoa, cũng không chịu phát triển chính là tình cảm này. Hôm nay nó vừa nở bông hoa đầu tiên rồi.…
Quàng tay sau lưng anh ấy, cảm nhận mảnh mồ hôi nhãi nhệ nơi sóng lưng mệt nhọc.Tôi đã ước rằng, phải chi, tôi biết trân trọng những gì mà tôi đã có.Tôi cũng ước, phải chi, tôi đừng đánh mất để rồi ngồi đây mơ mọng ước về một thứ hão huyền.-------------------------------------------------------------Thể loại : Đam mỹ, trọng sinh, tra công sau hối hận, trọng sinh hóa trung khuyển thê nô em trai công x ôn nhuận khôn khéo hơi nhược thương em trai thụ,HE.Truyện mình nghĩ phần đầu sẽ có chút khó hiểu, mình định làm cái tóm tắt nhỏ ở đây mà thôi spoil truyện hết hay nên bỏ vậy :v…
Tiêu Cảnh là một đạo sĩ tu tại gia, vô tình xuyên qua dị thế nỗ lực tu luyện, kết bạn, đánh quái, thăng cấp đi lên đỉnh cao nhân sinh, nào ngờ tình bạn, tình yêu chỉ là một hồi đại kịch, tín nhiệm chỉ đổi lấy lại là phản bội, thiên phú hủy hoại, đan điền rách nát.. tâm như tro tàn.Tiêu Cảnh đánh đổi đại giới cùng thiên đạo kế ước đổi lấy một lần nửa trọng sinh làm lại từ đầu.. Đây là một câu truyện kể về quá trình trưởng thành của ánh mặt trời thiếu niên bị hắc hóa trở lại báo thù , thăng cấp, đánh quái truyện xưa.…
Có thể đc coi là truyện văn học…
Nếu lỡ một ngày, bạn chìm đắm quá nhiều vào những giấc mơ không có hồi kết...…
trải nghiệm của một fan thầm lặng là hàng xóm của couple chưa công khai nổi tiếng nhất đại lục…
"Trời vào đầu tháng 8 mưa như trút nước, hành lang các dãy học chen lấn với nhau. Tại đây năm 16tuổi, tôi gặp được cậu thiếu niên cao ngạo, ngông cuồng ấy.""Tớ luôn là mặt trời nhỏ""Ồ tôi là epiphyllum oxypetalum."…
Thiên Ân quen Trấn Đông khi cô mới 17 tuổi và hai năm sau thì bọn họ chính thức yêu nhau. Suốt 7 năm bọn họ luôn gắn bó bên nhau, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua khó khăn trên con đường thành công. Năm thứ 7 ấy, bọn họ vốn định sau chuyến công tác của Trấn Đông sẽ chính thức ra mắt hai bên để lấy nhau. Nhưng, người tính vốn không bằng trời tính, anh trong chuyến công tác đã không may xảy ra tai nạn và không qua khỏi. Em gái cùng cha khác mẹ của Trấn Đông đang định cư bên đó liền báo tin về và muốn tổ chức hậu sự cho anh ngay bên đó, cô ấy còn cấm Thiên Ân sang tiễn và gặp mặt anh lần cuối vì lần này có cả ông nội anh - người duy nhất trong nhà ghét cô. Năm đó nỗi đau quá lớn và vì ông nội mắc bệnh tim cô đã không đến. Năm tháng qua đi, cô vẫn không đủ dũng khí qua thăm anh nên cô quyết định sẽ chốn tránh tình cảm ấy. Thiên Ân luôn tự dặn lòng mình rằng cô đã hết yêu anh, gạt anh sang một bên để cắm đầu vào sự nghiệp thậm chí cô còn yêu thêm một người mới để chứng minh nhưng bạn gái cũ của người yêu mới trong bức ảnh đã khiến cô bật khóc ngay khi vừa nhìn thấy và sau khi trò chuyện cô chia tay với người đó. Mọi chuyện lại rẽ theo một hướng khác khi Mạnh Bà nhận ra bản thân ngày trước vì sơ suất mà nhầm lẫn thứ tự trao linh hồn nên quyết định đem linh hồn Thiên Ân rời thể xác đó và trả cho linh hồn còn lại kia... Mong các cậu sẽ yêu lấy ẻm. Còn mình thì yêu các cậu như yêu crs (σ≧▽≦)σ…
"Ngươi có muốn làm lại không?""Làm lại gì cơ?""Tất cả.""Có thể sao?""Có thể."Bệnh nan y, thất nghiệp, bị tẩy chay, trầm cảm, mất cả người thân và người yêu, nạn nhân của xâm hại t.ình d.ục, Lương Lâu đã tự kết thúc bản thân mình, tuổi 22 ra đi, không có lấy một người ở cạnh.Sóng vỗ miên man, một giọng nói dịu nhẹ vang lên, em gặp được Hoàng Cầm.Xuyên về một mốc thời gian xa lạ...Một câu truyện viết bởi một nhà văn nghiệp dư, mốc thời gian lịch sử không xác định rõ ràng và không có thật, kể về sự chữa lành bản thân và mối quan hệ ngọt ngào giữa họa sĩ xui xẻo xuyên không đơn thuần Lương Lâu (Lương Tĩnh Nhuệ) và nữ thi sĩ tài hoa táo bạo nhưng không có duyên với tình yêu Hoàng Cầm.…
By: Osen23Những quotes hay, ảnh đẹp đang ở đây. Sao bạn không thử? Hãy để lại một yêu cầu phía dưới phần bình luận, tôi sẽ đáp ứng bạn.😃…
Thì mình chỉ nhận xét truyện của những người đưa đơn thôi và đương nhiên mình sẽ nhận xét dưới cương vị của một đọc giả,không phải của một tác giả. Vì mình tự thấy mình không đủ trình khi góp ý trên cương vị tác giả.…