viết cho Thành Đô
Thành Đô không trọn vẹn, và ước nguyện Thành Đô trọn vẹn…
Thành Đô không trọn vẹn, và ước nguyện Thành Đô trọn vẹn…
《Vưu vật trí mạng》Tác giả: Hải Kinh LạcEditor: ChlouweechloeTrạng thái raw: 130 chương - hoàn chính văn Trạng thái bản edit: On-going - Ngày nhảy hố: 26/06/2025Giới thiệu:【Xưa là kẻ thống trị - nay thành đồ nướng BBQ Công x Tay làm thì bụng ấm - đầu tính thì Trời cười thầm* dở dở ương ương chủ quán nướng thụ】【Cruise (Khắc Lỗ Tư) x Vưu Ngọc】Biển lớn toàn là nước, đi đêm lắm có ngày gặp ma.29 Tết, Vưu Ngọc - người vẫn kiên trì bày sạp bán hàng - bất ngờ bị chọn trúng tham gia phó bản sống còn.Hệ thống: Vui lòng chọn anh hùng của bạn.Vưu Ngọc còn chưa kịp mở miệng, con bạch tuộc mới chín tái trên vỉ nướng đã đứng bật dậy.Vưu Ngọc: ...Vưu Ngọc: Làm ơn dừng trò hề này lại được không?Nhưng một khi trò chơi bắt đầu thì không thể dừng lại. Trong quá trình chênh vênh giữa ranh giới sống chết, Vưu Ngọc phát hiện bạch tuộc mà mình nhập về có lai lịch không tầm thường.Khi các mảnh cơ thể được gom lại, sinh vật thân mềm ấy dần biến thành hình người.Chiến đấu trong loạn thế, hòa bình thì đi làm công, kẻ thống trị năm xưa Cruise nhìn chằm chằm Vưu Ngọc - người lảm nhảm bên tai hắn suốt hơn 20 năm cuối cùng làm hắn tỉnh dậy - bao lời muốn nói gom lại thành một câu:"Lần sau nướng ta đừng có rắc rau mùi."[Chú ý! vô hạn lưu bất quy tắc là để giải trí, hoàn toàn là để giải trí, quan trọng nhất là vui vẻ, không cãi nhau]Danh sách tag: HE, vô hạn lưu, hài, thư giãn, xàm xí.…
Lấp lánh chọc người yêu (tống mạn)《闪闪惹人爱》Tác giả: Gesso Phu Nhân 杰索夫人Converter: AbigailVăn án: Càng lóe sáng càng ái ai cảm thấy chói mắt là bởi vì sùng bái lóe quang nam hài mang theo ta cùng nhau túmLấp lánh chọc người ái lấp lánh chọc người ái lấp lánh chọc người ái lấp lánh chọc người ái lấp lánh chọc người ái......【 tuần hoàn MAXTạp chủng! Ngươi ở xướng cái gì?! Ai cho phép ngươi xướng?! Lăn!Đến đây đi ngô vương! Giẫm đạp ta! Chà đạp ta! Đùa bỡn ta! A ~~~~Ta thảo! 【← ngô vương bớt giận chớ bạo thô khẩu =-=Bởi vì ngươi, ta thức tỉnh kỳ quái hứng thú.Hết thảy, đơn giản là ngươi. 【← như thế văn nghệ cảm zác là như thế nào?!Nữ điểu ti X 2B vươngRun M X run S【← hai ngươi tuyệt phối a hỗn đản!Tân hố cầu cổ động ~ lấp lánh mới là thật? Vai chính. Tin tưởng ta.FATE tiểu thuyết khảo chứng đảng liền không cần mong đợi,, này văn không có FATE tuyến, toàn bộ hành trình tổng mạn. Chỉ là một bộ phun tào trọng khẩu tẩy cụ mà thôi.Làm một cái lóe ân lóe bản mạng, nếu kết cục biến thành kỳ quái tình huống kia cũng không phải ta sai. Quái chỉ có thể quái Enkidu quá manh, ai đều trốn không thoát.Không cần bị nhãn ngược niệm tình thâm cấp lừa! Này chỉ là phu nhân ác thú vị cực..Truyện này còn có tên là 《 tìm ca ca 》 OR 《 tìm cơ hữu 》Tag: Trời xui đất khiến ngược luyến tình thâm tổng mạnVai chính: Diaosi (Điêu Tự), Gilgamesh, Enkidu ┃ vai phụ: Các loại manga anime chúng. ┃Cái khác: Vàng óng, FATE/ZERO, tổng mạn…
"Tôi muốn sống một đời không có gì để hối hận!"Đó là một hành trình dài để tên nhóc cứng đầu ấy tìm cho mình câu trả lời thỏa đáng.Bắt đầu từ những đóm sáng yếu ớt đầu tiên, nhỏ nhoi và lập lòe trong màu đen đặc của bóng tối, cho đến khi chúng bùng cháy thành một ngọn lửa đủ sức thiêu rụi cả bầu trời xanh, nhảy múa trên những cơn sóng dữ như một vị thần hùng mạnh và đặt lên đâu đấy, nơi xa xăm ngoài biển cái tên của một... Huyền thoại!…
Tình tiết của truyện dựa trên nhiều chi tiết chuyện của chính tác giả,hi vọng sẽ được ủng hộ cảm ơn nhiều…
Thể loại: Fanfic, thanh xuân vườn trường, tình cảm, HE.Pairing: Khải - Nguyên (chính), Tỷ - Hoành (phụ).Trạng thái: Hoàn - Completed.---Vương Tuấn Khải, một 'tiểu soái' vốn hoạt bát và vui vẻ, vì biến cố của gia đình mà trở nên khó gần và bướng bỉnh. Thế giới của cậu không có tiếng cười, cũng không còn niềm vui, tất cả như một đường hầm tối vô tận. Cho tới một ngày, Vương Nguyên bước vào cuộc đời cậu, giống như một tia sáng lóe lên phía cuối đường hầm. Nhưng đường đến hạnh phúc liệu có bằng phẳng? ---Truyện được viết 100% bởi tác giả (chính là mình - Finding_Soul), các bạn có thể dẫn link và share thoải mái nhưng xin vui lòng không mang post lại ở chỗ khác. Truyện chỉ được post ở wattpad Mèo Láu Lỉnh (@Finding_Soul)Các nhân vật ngoài đời thực thuộc về bản thân họ, còn các nhân vật trong truyện thuộc về tác giả :D…
Vô lương nữ tiênTác giả: Khả khả hữu điểm điềmNguồn: LYSANSAN828 TTVVĂN ÁNVô lương nữ bi thảm xuyên không, thiên tài trọng sinh phế sài hàng thế,Nhưng là nhưng là, đâu có ngưu bức lòe lòe tỏa sáng rọi đâu?Bị vẽ mặt, bị buộc hôn, bị hãm hại, vận rủi theo nhau mà đến. . .Ngừng! Thật sự là chịu đủ, ta muốn bắt đầu biến thái , các ngươi cho ta chờ!" đóng cửa! Phóng A Ngốc!"Mỗ nam lật bàn, " loại này anh hùng cứu mỹ nhân sự tình, phải làm là chuẩn phu quân ta đến làm!"(bài này là thăng cấp thích văn, nam đồng bào nhóm cũng có thể xem nga ~)Tiểu thuyết thuộc loại: Đông phương huyền huyễn…
thói quen có thể được tạo thành bằng cách lặp lại một hành động trong hai mươi mốt ngày, định hình lên con người. họ mất hai mươi mốt ngày tạo nên một thói quen, vậy mà chỉ cần vài cái ôm, cái ấm ngọt từ bờ môi run rẩy, hay khẽ động chạm khẩn thiết, đã khiến em dựa vào thứ xúc cảm rung lên trong lồng ngực. và coi nó, là thứ em khó mà rời xa, khó mà tưởng tượng khi không có cậu, em sẽ thế nào. em coi nó, là thói quen. warning: lowercasealoew/tea…
rằng trong những giây phút hạnh phúc nhất, anh đã luôn hướng về em đầu tiên…
Truyện kể về tình yêu của một cô học trò nhỏ...âm thầm..lặng lẽ....Với một cú ngã đầu đời và một cuộc tình dang dở.....…
Tác giả: Mực Thích Lặn Nước___________________________________________ Một sự ban ân, hay một lời nguyền.…
Các bạn đã từng gặp những sự kiện siêu nhiên nào trong đời chưa? Những linh hồn lập lòe hay những giấc mơ quái dị? Hôm nay, tại đây tôi sẽ kể những việc tôi đã thấy hoặc nghe tới. Còn các bạn thì sao, có đồng ý chia sẻ những câu chuyện của bạn với tôi không?…
" Chiếc mặt nạ của em như một lớp kim cương, mong manh nhưng không dễ vỡ "Xa hoa và lộng lẫy, là tất cả những gì tôi nhớ về em. Chúng tôi gặp nhau trong một bữa tiệc sang trọng. Tôi không biết em là ai nhưng ánh mắt cứ dán vào cơ thể em mê đắm. Tôi cảm nhận ánh mắt ấy đang hướng về phía tôi gợi tình đằng sau chiếc mặt nạ kim cương.Tôi muốn có nàng dù nàng không phải của tôi. Nàng rốt cuộc là ai ?--------------------------------Một tên tội đồ và nàng thơ.Ai bảo xấu xa thì không được làm nhân vật chính ?…
Một quyển nhật kí của em bé Minghao 6 tuổi…
Một mẩu chuyện ngắn xíu về Johnny và em người yêu bé Jaehyun thích mặc đồ ngủ khủng long xanh…
Author: bunazonzonTrans by chloe_panich…
Kha Dao gật đầu. Cô nhảy lên, Nguyệt Ấn lóe sáng, tạo một vòng ánh sáng đỏ bao quanh, cảm nhận từng rung động của huyết mạch xung quanh. Phong Lạc chém kiếm xuống, tạo ra băng khí xanh lạnh, va chạm với ánh sáng đỏ, tạo thành những tia chớp sáng rực, phản chiếu lên từng khe băng.- Hít sâu... tập trung năng lượng... - Kha Dao thầm thì, từng nhát dao găm chém theo nhịp, uyển chuyển, vừa chính xác vừa uyển chuyển.Họ luyện tập liên tục, phối hợp từng nhát chém, từng động tác, ánh sáng đỏ và xanh đan xen. Từng rung động huyết mạch được cảm nhận, dẫn dắt họ tiến gần hơn tới bản chất của Băng Huyết Kiếm Quyết.- Tốt... nhưng còn thiếu sự linh hoạt... - Phong Lạc nhận xét. - Khi đối diện yêu linh thực sự, chỉ sức mạnh thôi chưa đủ. Cần nhịp phối hợp, dự đoán bước di chuyển của chúng.Kha Dao gật đầu, mắt lóe sáng, tập trung vào từng động tác, cảm nhận dòng huyết mạch chảy trong băng. Mỗi cú chém, mỗi nhát dao đều kết hợp hoàn hảo với nhịp thở và chuyển động cơ thể.Đột nhiên, một tiếng gầm vang vọng từ phía Bắc, rung chuyển toàn Băng Vực. Một yêu linh huyết mạch cấp cao xuất hiện, thân hình khổng lồ, phủ băng đen và đỏ, đôi mắt rực lửa, năng lượng phong ấn mạnh mẽ lan tỏa khắp không gian.- Chuẩn bị! - Kha Dao hét, Nguyệt Ấn lóe sáng rực, đỏ rực khắp băng giá.Phong Lạc tung kiếm, tạo vệt băng dài chắn đòn tấn công đầu tiên. Kha Dao nhảy lên, tung nhát dao găm chính xác, dồn sinh vật vào khe hẹp. Máu đen và băng lạnh hòa lẫn, ánh sáng đỏ và xanh rực rỡ phản chiếu giữa sương mù.…
để tớ chở cậu đi, rồi lại chở cậu về. à mà thế thì phải tính là hai cuốc chứ.…
Author: bunazonzonTrans by chloe_panich…