Lầm Lỡ Của Tuổi Trẻ
"Hôm nay tình đầu tôi kết hôn, người ấy có vẻ hạnh phúc lắm..""Hôm nay, đứng bên cạnh người ấy, tôi vui lắm.""Hôm nay, tôi phân vân lắm.."…
"Hôm nay tình đầu tôi kết hôn, người ấy có vẻ hạnh phúc lắm..""Hôm nay, đứng bên cạnh người ấy, tôi vui lắm.""Hôm nay, tôi phân vân lắm.."…
Quotes:Những câu chuyện ngắn về cuộc sống…
Lúc đầu định đăng truyện khác, nhưng nghĩ lại thấy truyện khá dài, mà chưa chỉnh chu gì nên để lại.Các mẩu truyện ngắn trong này đều là mình tự viết.Độc giả xin cứ tự nhiên, cứ giữ tâm tình thoải mái mà đọc.Mong các bạn sẽ ủng hộ, yêu thích và đặc biệt là tôn trọng tác giả.Tiểu Lạc xin nghiêng mình đa tạ!!!…
Author: miehaa_109…
Mình muốn kể một chuyện tình bình thường. Về một cô gái, và một chàng trai. Về những điều họ đã cố gắng, những điều họ đã buông bỏ.Trong câu chuyện này, không có cái gọi là đúng người, nên cũng chẳng có cái gọi là đúng thời điểm. Thời gian qua đi, mỗi con người đều đổi khác, đó là bản chất của trưởng thành, và mỗi người chúng ta gặp trong mỗi thời điểm, trong mỗi giai đoạn đều góp phần tạo nên con người ta của hiện tại. Sự xuất hiện của họ là tất yếu, là cần thiết.Chỉ có điều, cuối cùng ta chọn điều gì? Cho chính mình, hay cho cuộc tình mình.…
như cái tiêu đề:)…
Năm đó, trong lòng Phác Thái Trúc Đào vụng trộm chứa một người, thích phải cháu của anh rể, Đào Nhật Minh. Anh có một đôi mắt màu đỏ thẫm tựa biển lửa rộng lớn, hờ hững gọi cô ấy là "đàn em." Sự ngỡ ngàng của lần đầu gặp mặt luôn khiến Trúc Đào nhịn không nỗi muốn lại gần, nhưng cách biệt về huyết thống lại là ranh giới khiến họ không thể vượt qua, chẳng biết từ khi nào, thầm mến ngây ngô chôn dưới đáy lòng dần dần nảy mầm, từ từ, cũng nảy mầm trong lòng anh...…
Những phương châm tình yêu mà tôi muốn gửi tặng các bạn. Truyện mình tự sáng tác, sẽ có nhiềukhuyết điểm nhưng mong các bạn không copy hoặc chuyển ver khi chưa có sự đồng ý của mình dưới mọi hình thức.…
Truyện gốc: Hình Như Em Yêu AnhTác giả: @downpour0721Tôi vẫn thường cho rằng, TeeTee Wanpichit là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Por Suppakarn, đứng trước người thân là một đứa lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như TeeTee.Bản chuyển ver này ra đời hoàn toàn xuất phát từ niềm yêu thích và ấn tượng dành cho truyện gốc. Mục đích của mình đơn giản là muốn chuyển để bản thân tự đọc và lưu giữ làm kỷ niệm.Vì là lần đầu ( vì làm phục vụ sở thích cá nhân) nên bản chuyển ver có thể chưa thật sự hoàn hảo. Rất mong nếu các bạn ghé qua sẽ đọc với một tâm thế hoan hỉ, vui vẻ. Nếu có chỗ nào chưa ổn, mình luôn sẵn sàng lắng nghe những lời góp ý nhẹ nhàng và thiện chí từ mọi người. Cảm ơn cả nhà rất nhiều!Truyện này hiện chưa có sự đồng ý trực tiếp từ tác giả. Sau khi tìm hiểu và đọc kỹ các bài viết của chị M về vấn đề chuyển ver, mình xin phép không liên hệ làm phiền đến chị, nhưng mình vẫn dựa theo đúng những định hướng và mong muốn của tác giả đã chia sẻ để chuyển ver bộ này. Nếu được nhắc nhở mình sẽ gỡ ạ. Mình cũng muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến tác giả gốc vì tạo ra tác ph…
Năm gia tộc danh giá nhất đất Nam Hà.Một nhà buôn gỗ, một nhà buôn tơ lụa, một nhà quan lễ nghi, một nhà kim hoàn, một nhà thư hương.Giữa thời thế biến động, những cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, những mưu tính gia tộc, những ân oán kéo dài nhiều năm đã vô tình buộc những con người tưởng chừng chẳng liên quan phải bước vào cuộc đời nhau.Trịnh Tú Hoàng vốn ghét nhất là bị người khác sắp đặt, lại bị ép cưới Lưu Minh Đức-cậu út nhà họ Lưu nổi tiếng dịu dàng, hiền thục. Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng sự miễn cưỡng, rồi từng ngày hóa thành thứ tình cảm sâu đậm hơn bất cứ ai ngờ tới.Trong khi đó, Trịnh Chí Vinh và Lý Trọng Hiếu mắc kẹt giữa tình yêu và trách nhiệm gia tộc. Đặng Huyền Tuấn gặp được người khiến hắn lần đầu muốn dừng chân. Phạm Gia Huy ôm mối tương tư suốt bảy năm trời. Còn Phạm Đáo Hiền cùng Trần Hoàng An lại viết nên câu chuyện dịu dàng như mật ngọt giữa những tháng năm bình lặng.Từ bến sông chở gỗ, những chuyến ghe xuôi ngược, những phiên chợ tơ lụa đông đúc, đến những mái nhà ngói đỏ nhuốm màu thời gian, năm chuyện tình đan xen giữa tình thân, lợi ích, danh dự và lễ giáo.Có người bên nhau đến bạc đầu.Có người chỉ kịp trở thành hồi ức.Nhưng tất cả đều có là mối duyên đẹp nhất cả một đời người.…
Chuyện là về con bé phải lòng ông anh hàng xóm, nhưng không ngờ là anh trai lớp trên lại yêu mình !....Lại một môtip dễ thương, thanh mai, trúc mã, thanh xuân, vườn trường, nhẹ nhàng nhưng cũng đáng yêu ><Gặp lại dàn couple sêu đáng êu của "CELĐR" ♡Hãy đón xem nhé! :>Số chương chắc trên 20 🙄"Chin nhỗi" vì chưa lấp mấy hố kia xong lại đi đào hố khác. Nhưng ta thích 🙂!!!!TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI https://www.wattpad.com/user/thichanduale (WATTPAD @THICHANDUALE). Vui lòng không đọc nếu bạn thấy truyện của mình được đăng tải ở những chỗ khác. Xin cám ơn!!!!!!!!…
Ngày ấy, tôi đã gặp lại anh. Người tôi thầm mến hai năm trước rồi biến mất không một lý do. Liệu...lần này anh có đột ngột biến mất nữa không?. Suốt cả một thời đi học, tôi chỉ luôn hướng về một người. Vì anh, mà vào cùng một trường cấp 3.Vì anh, mà yêu luôn những ngày nắng nóng.Vì anh, mà yêu tháng 8.Vì anh, mà yêu luôn môn toán.Nhưng lần này sẽ không vì anh mà bỏ lỡ ước mơ của mình. Em phải đi rồi.. "Mong rằng dù ở nơi đâu, em và anh đều toả sáng theo cách riêng của mình. Tạm biệt !"…
Đơn phương cậu. Làm bạn thân của cậu. Tỏ tình với cậu. Rồi lại thích cậu lần nữa.Mỗi một câu một chữ đều là cả một quá trình, là cả tuổi thanh xuân của cô dành hết cho một người. Trái đất rộng lớn như vậy, họ quả thật cũng có duyên quá rồi.Dưới cách nhìn của nhân vật chính (Khả Vi). "Nhật kí Tôi thích cậu..." là nhật kí nói về chuyện tình đơn phương của cô cùng với 'tình yêu sét đánh' của mình...…
trong một lần nói chuyện,tớ đã lỡ thích cậu .... Tác giả : S-hinnn…
Giang Lạc Dao là con gái dòng chính nhà họ Giang, từ nhỏ đã nhận hết sủng ái.Một ngày nọ có một thầy bói đến nói rằng số mệnh của nàng có tai ương, trừ khi tìm được một người có tính khí bạo ngược để đi cùng, thì mới có thể chuyển nguy thành an.Cha nàng luống cuống quyết định - đưa nàng tới biệt phủ Nhiếp Chính Vương.Là người nổi danh tàn bạo và quyền lực nhất thiên hạ, Nhiếp Chính Vương còn đang nợ nhà họ Giang một ân tình. Ai ngờ nhà họ Giang lại nhanh chóng giao con gái mình cho hắn ta.Nhiếp Chính Vương không thèm ngẩng đầu, chỉ cầm bút hồi đáp: "Bổn vương không cần con gái của ngươi."Ngay khi hắn vừa viết xong, một cô gái yêu kiều khoác chiếc áo choàng bạc bước vào, khẽ nói: "Lạnh."Nhiếp Chính Vương cau mày: "Lạnh? Lạnh thì đừng chạy lung tung."Sau này, Hầu gia nhà họ Giang vui mừng đến đón con gái về nhà, nhưng không ngờ lại bị từ chối ngoài cửa.Nhiếp Chính Vương cho người trả lời: "Con gái của ngươi, bổn vương giữ lại rồi."Nhiếp Chính Vương lúc đó đang ở trong phủ dịu dàng dỗ dành cô gái bên cạnh: "Ngoài trời lạnh, nàng ở lại trong phủ đi, hôm nay đừng đi gặp cha nàng nữa, được không?"《 Nhiếp Chính Vương đấu trí với cha vợ 》…
Tuy không mỗi ngày, dành để lưu lại tất tấn tật kỉ niệm của tôi.…
Tác giả : Hạ Lẫm KhêTổng chương : 237Edit/ beta : Viduong Tình trạng CV : hoàn thànhCre CV : DuFengYuThể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Xuyên thư, ABO, Chủ thụ, Phản diện , Yêu thầm, Truy thê hỏa táng tràng, Tu la tràng.Văn ánTrong căn ký túc xá hội tụ ba đứa con cưng của trời- ba Alpha cấp cao đầy ưu tú...Chỉ duy nhất Thư Mặc là một Beta tầm thường đến mức không thể mờ nhạt hơn.Thực chất, cậu là một người xuyên sách. Theo đúng kịch bản, Thư Mặc chính là kẻ làm nền lụy tình, ôm mối đơn phương không có kết quả với Chưởng Diệu. Ở thế giới ấy, vì thức tỉnh quá muộn nên cậu đã lỡ trao đi trái tim chân thành. Trớ trêu thay, cậu còn vô tình rơi vào vòng xoáy dây dưa không dứt với "Bạch nguyệt quang" - vai chính thụ cùng phòng.Thư Mặc luôn xem ba người bạn cùng phòng là tri kỷ, dốc lòng đối đãi bằng tất cả sự chân thành. Thế nhưng cậu chẳng hề hay biết, trong mắt những kẻ cao cao tại thượng kia, cậu chỉ là một tồn tại thấp kém, đáng thương, có cũng được mà mất cũng chẳng sao.Giai đoạn đầu: Hờ hững xem vợ như người dưng, giữ vẻ cao ngạo xa cách.Giai đoạn sau: Thấy vợ bị một gã đàn ông lạ mặt cướp mất, được người ta cưng như nâng trứng hứng như hoa, quấn quýt không rời.Nhìn thấy người vốn luôn xoay quanh mình giờ lại ngoan ngoãn nép vào lòng kẻ khác, đám Alpha cao ngạo ấy mới bắt đầu phát điên, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tức.THIẾT LẬP NHÂN VẬT-Thụ: Thư Mặc - Một Beta ôn hòa, mờ nhạt.- Dàn Alpha (con cưng của trời):+ Alpha thích dính người, hay làm nũng-Giáng Dữ Sanh+ Alpha nóng nảy, cực kỳ bao che khuyết điểm…
Hãy vào đây nếu bạn có những tâm sự giấu kín... Và cùng tôi chia sẻ nổi buồn.| Ai có câu chuyện nào muốn chia sẻ thì hãy liên hệ cho mình ngay trên phần tin nhắn của wattpad nhé |…
- Nếu tao và Macau gặp nguy hiểm, mày sẽ cứu ai trước?- Macau-... Cảm ơn-------------"Nếu không ai thương mày, vậy để tao thương".Vegas, tao đã đi lễ ở mọi ngôi chùa trong thành phố này chỉ để cầu mong 1 điều: mày sẽ luôn cảm thấy được yêu thương, dù mày ở đâu và bên cạnh ai.--------------Người ta bảo rằng trong hệ mặt trời, Pluto - sao Diêm Vương là hành tinh cách xa mặt trời nhất. Gần như không có ánh mặt trời nào có thể vượt qua 5.9 tỷ km để tìm đến nó. Thế nhưng Pluto có một vệ tinh lớn tên Charon, có cùng chu kỳ quay, khoảng cách chỉ bằng 1/15 khoảng cách từ Trái Đất tới Mặt Trăng, đồng hành cùng nó trong hành trình cô đơn này. Mỗi một Pluto đều có một Charon của riêng mình. Và Pete chính là Charon của Vegas.------------------Vài lưu ý nhỏ:- Câu truyện được viết dựa trên hình tượng 2 nhân vật Pete và Vegas của The Kinnporsche Series - Mình có xem phim nhưng chỉ đọc lướt qua truyện thôi, nên các nhân vật và diễn biến sẽ khác nhiều - nói chung là dựa vào sự tự sướng của mình =))- Mình bắt đầu viết từ đoạn Pete bị bắt nhé…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…