Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kiều Sơ Hạ là một nữ sinh vừa tốt nghiệp, công việc còn chưa ổn định đã phải liên tục chuyển chỗ ở. Cũng may ông trời không phụ lòng người, giúp cô có được một công việc không cần phải tốn sức đó chính là trở thành một vú nuôi. Nhưng lạ thay, hàng ngày cô phải chạm mặt ông chủ hắc ám của mình.…
Mẹ tôi từng nói trên đời này không có ma cà rồng nhưng tôi đã gặp nó và tôi lặp tức chạy ra khỏi cổng ngay.Lúc đó, không dữ được bình tĩnh tôi đâm vào một người khi đang trên đường ra cổng,người đó là con trai và cũng rất đẹp trai nữa,nhưng có điều ảnh là ma cà rồng.Chắc lúc đó tôi đang ở trong công ty ma cà rồng.(trước lúc vào công ty ma cà rồng) haizz, hôm nay chả tìm được công ty tuyển nhân viên vào" ting tong có thư, có thư" ớ có thư sao, ấn vào xem nào " chúc mừng bạn được tuyển vào công ty vadmoon, ngày mai phỏng vấn tại phòng giám đốc lúc 9h " wow, thích thực mình được tuyển rồi yeah.(sáng hôm sau) Sáng rồi sao, không biết mấy giờ rồi nhỉ,hả 8h 45 chết rồi mau lên sắp trễ rồi nhanh lên thôi.(lúc tới công ty)hên quá vừa kịp. Không biết phòng của giám đốc nằm ở đâu nhờ, chợt cô quay qua người kế bên hỏi " anh ơi có thể chỉ đường cho tôi đến giám đốc được không ?" Ảnh nói rằng" chỉ đường ư ? Cũng được nhưng chỉ đường xong cô phải đưa tiền cho tôi" tôi nói" vậy tôi không cần chỉ đường nữa" tôi đi ra chưa được bao lâu anh ta nói" thôi tôi chỉ đường cho cô không lấy tiền" tôi nói" cảm ơn anh"😁…
ai đọc tiệm sách của nàng của tgia nguyễn nhật ánh chx ta, truyện hay lắm luôn á nhma toii ko thích cái kết kiểu nó quá là mở nên toii muốn viết lại một cái kết nó cụ thể hơnLưu ý : đây chỉ là suy nghĩ và mong muốn của riêng bthan toii chứ ko có kiểu xuyên tạc hay chê bai gì truyện của nguyễn nhật ánh cả, tgia ruột của toii đó.…
Một cô gái sinh ra trong một gia tộc danh giá, nhưng đừng nghĩ cô ấy sẽ rất hạnh phúc. Không, cô có khả năng nhìn thấy những thứ mà mắt của ngừời thừờng ko thể thấy. Đó là lí do khiến cô bị mọi ngừơi ngoài xa lánh, cô ko có nỗi một ngừơi bạn, từ nhỏ đến lớn trên trừơng cô bị bạn bè bắt nạt, về nhà vì cha mẹ cô bận rất nhiều việc, nêu cô rất ít khi được họ quan tâm, đôi khi cô nghĩ " giá như mình chết đi thì sao nhỉ? " nhưng lại gạt bỏ suy nghĩ đó vì nếu cô chết thì ngừơi thân cô sẽ buồn lắm. Và rồi một ngày cô tìm được một thanh kiếm ở dưới tầng hầm của nhà cô và rồi ......…
Cô-là tiểu thư danh giá trong gia tộc Tử - 1 gia tộc uy quyền trong giới bạch đạo Hắn - là thiếu chủ của gia tộc đối đầu với cô và lại sát hại gia tộc cô 1 cách tàn nhẫn -" Sự thật là vậy sao " - cô bật khóc nói- Đúng vậy thì sao - hắn lạnh lùng nói không để ý đến nét bi thương của cô- Nếu vậy kiếp sau ta không muốn gặp nhau nữa - cô mỉm cười thê lương…
Người ta nói, tình đầu bao giờ cũng là vết sẹo đẹp nhất... nhưng với tôi, đó là vết thương chưa bao giờ lành.Mùa hè năm ấy, tôi gặp anh giữa cơn mưa - một cuộc gặp tưởng chừng vô tình, nhưng lại khắc sâu trong tim tôi suốt những năm tháng sau này. Chúng tôi yêu nhau, cãi vã, tha thứ, rồi lại tổn thương nhau đến kiệt sức.Anh - người từng nói sẽ không bao giờ rời bỏ tôi, lại hết lần này đến lần khác khiến trái tim tôi nát vụn. Tôi đã từng tin, chỉ cần yêu đủ nhiều là có thể giữ được một người, nhưng hóa ra, tình yêu không đủ mạnh để níu bước một kẻ đã muốn đi.Khi anh quay lại, tôi vẫn mềm lòng... cho đến khi nhận ra, mình chỉ là người thay thế cho một cái bóng trong quá khứ của anh."Thanh xuân tôi đã từng yêu như thế" - là câu chuyện của một cô gái yêu hết lòng, đau đến tận cùng, và cuối cùng học cách đứng dậy từ chính nỗi đau của mình.Một mối tình không trọn vẹn, nhưng đủ để khắc sâu suốt đời.Bởi có những vết thương không cần ai nhìn thấy - vẫn khiến ta nhớ mãi...---…