Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
đây là giả sử là giả các quốc gia sẽ được giữ nguyên và các sự kiện sự việc sau mốc 18h ngày 18/10/2020 sẽ thuộc vào giả sử và không có ý định gây kích động tất cả sự kiện là giả tác giả nhắc lạ quý độc giả lưu ýtất cả quốc gia được giữ nguyên kể cả tên nguyên thủtất cả chính sách sẽ được hiểu theo hướng tác giả tất cả có thể là giả nên không yêu cầu chứng minh sự thật TẤT CẢ LÀ GIẢ SỬ NÊN KHÔNG CÓ Ý ĐỊNH BÔI NHỌ HAY KÍCH ĐỘNG ĐỘC GIẢ LƯU Ý…
Mấy đoạn thơ nhảm về OTP tôi nghĩ ra trong giờ toán thôi.Fandom ブルロックNotp lịch sự mời out.OK?Làm ơn đừng bình luận Notp hay truyện xàm lồn. Vì ditme tôi viết xàm thật.…
Đây là một câu chuyện có thật, không có hậu. Chuyện xoay quanh mối tình đơn phương của một les kín dành cho cô bạn cùng phòng thời đại học. Toàn bộ nội dung chính là thực tế của bản thân mình, vì vậy, nó không được đẹp đẽ và hoàn mỹ như những truyện GL các bạn từng đọc. Đừng quá thất vọng nhé. Mình coi câu chuyện này như cuốn nhật ký nhỏ của mình, không văn chương hoa mỹ mà vô cùng chân thật. Mình viết nên nó, để sau này có thể đọc lại, coi như ôn lại kỷ niệm, nhớ về quá khứ một thời.…
Truyện thể loại : Ngôn tìnhNhân vật nam chính : Đông Triết ( Biệt danh : Bé tiểu thụ )Nhân vật nữ chính : Lee Trân ( Biệt danh : Mọi ng tự tìm hiểu trong truyện nhé )Thưa các anh các chụy rằng chuyện này k có cảnh nóng chỉ rằng cho nhg ng thiếu tình cảm yêu thương từ đối phương thôi ạ. Nên mong anh chụy thông cảm và ủng hộ bộ truyện này của em ạThank you so much***Chụt chụt…
Tình yêu đơn phương tuổi trẻ giống như cỏ dại vào mùa hè.không cần ai nuôi dưỡng nó vẫn xanh tốtChỉ là... sớm hay muộn cũng sẽ bị nhổ bỏ.Huống hồ, đó lại là tình cảm của một cậu trai và cậu trai khác cơ chứ.Tác giả: Jasmin…
tôi thích một người suốt chín năm, chỉ vì một lời hứa năm ấy.chúng tôi là thanh mai trúc mã, hai bên gia đình từng đùa rằng sẽ kết thông gia với nhau. anh cũng từng nói sẽ cưới tôi, còn tôi thì mang câu nói đó đi qua cả tuổi thanh xuân.chỉ là khi thật sự lớn lên, anh lại dần rời xa tôi. ở trường, anh coi tôi như người xa lạ.cho đến một ngày, tôi nhìn thấy anh mỉm cười với người khác.lúc đó tôi mới hiểulời hứa ấy, chỉ có mình tôi tin là thật…
Văn Án:Kozume Kenma trong một thế giới khác.Chàng mèo tam thể nhút nhát và lười biếng đã không còn niềm đam mê với bóng chuyền, thế giới trong đôi mắt hoàng kim rực rỡ chỉ còn là chuỗi ngày tháng tăm tối dần trôi đi. Cho tới khi ngày kia đã tới, đánh dấu mốc quan trọng trong đời, nơi hắn tìm lại bản ngã của mình, những khát khao đã trống vắng bấy lâu mà bản thân vẫn luôn tìm kiếm trong hằng đêm mơ ước.---Warning: Ooc, no cp…
Nah ah, tôi bị điên và sảng ke nên viết ra cái này. Cảnh báo: long top lân bot đừng nhầm rồi chửi toi=(Nói chung là truyện bị khùng, viết vội trong 30p , cook từ showcase giờ mới nhớ để đăng-lowercase -occ-npl's pov…
"Nếu cuộc đời cậu là một thước phim rực rỡ sắc màu, thì tớ sẽ là góc máy bị quên lãng nơi rìa khung hình. Ở điểm mù của ký ức, nơi cậu chưa từng ngoảnh lại, vẫn có một trái tim lấy việc dõi theo cậu làm lý do để tồn tại, gom nhặt từng nụ cười của cậu để thắp sáng cả tuổi trẻ đơn độc của mình." ____________________________- Lịch ra truyện là thứ 2 và chủ nhật, tại vì đó lịch học thêm của Duy và Ngọc:33.…
Đoàn Phượng Anh và Lương Trân Trân là cặp bạn thân thiết từ thuở cấp 3. Phượng Anh rất quý người bạn này của mình, vì cậu ấy là người bạn đầu tiên và là người đã chủ động giúp cô từ những ngày đầu tiên tại một ngôi trường xa lạ chính vì sự nhiệt tình cởi mở của cô bạn lần đầu gặp này mà cả hai đã trở thành đôi bạn cùng bàn ._ Loay hoan cả hai đã bước vào cuối cấp , đó khoảng thời gian ưu tiên cho việc học để bước vào kì thi tốt nghiệp , vì thế nên cả hai đã hứa sẽ cùng nhau đậu vào một ngôi trường và học ngành mà cả hai mong muốn nhưng rồi biến cố đã ập đến ....... Trân Trân đã tự tử____________________________________16 năm sau :_ Đoàn Phong Anh là học sinh đạt thủ khoa đầu vào cấp 3, ngay từ khi vào trường cậu ta đã gây ấn tưởng với tất cả học sinh cũng như là giáo viên , không những học giỏi, vẻ ngoài cậu ta sỡ hữu khuôn mặt vô cùng điển trai toát ra vẻ lạnh lùng, gia thế lại giàu có. Là một người sống kép kín ít giao du không quan tâm đến mọi người xung quanh nhưng chẳng hiểu vì sao cậu ta đã phải lòng một bạn học cùng lớp, cô bạn ấy tên là Triệu Bảo Trân _ Bảo Trân là một cô gái chẳng có gì nổi bật nhưng người chẳng có gì nhưng cô tại sao lại là người gây thương nhớ đến cậu thủ khoa năm nào đến tận 10 năm…
Lâm Nguyệt - một cô gái có tuổi thơ phủ kín bởi bóng tối. Bố mất sớm, mẹ tái hôn với người đàn ông tưởng hiền lành nhưng hoá ra là kẻ đồi bại. Từ năm mười hai tuổi, Lâm Nguyệt sống trong sợ hãi, bị bố dượng quấy rối mà không thể nói với ai. Ánh sáng duy nhất trong những năm tháng ấy là ước mơ được thoát khỏi địa ngục mang tên "gia đình" ấy chính là con đường đại học.Khi vào đại học, Lâm Nguyệt như được hít thở bầu không khí của một thế giới khác. Ở đó, cô gặp Duy Khang - giảng viên hướng dẫn tận tâm, dịu dàng và là người đầu tiên khiến cô tin rằng trên đời vẫn có những người tốt. Anh trở thành "ánh sáng" trong cuộc đời u tối của cô, dù cô biết mình chỉ có thể đứng nhìn từ xa, mang theo sự ngưỡng mộ lặng lẽ và biết ơn sâu sắc.Ra trường, Lâm Nguyệt phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn. Mẹ mất, bố dượng vẫn ám ảnh đời cô. Trong lúc chống cự tuyệt vọng, cô vô tình khiến hắn thiệt mạng. Cái chết ấy giải thoát cho cô, nhưng cũng đẩy cô vào vòng lao lý. Trong phiên toà, Duy Khang xuất hiện - với tư cách người chứng nhận nhân phẩm cho cô. Anh vẫn là ánh sáng ấy, nhưng nay đã thuộc về người khác.Những năm sau, Lâm Nguyệt sống lặng lẽ, mang trong tim căn bệnh và ký ức về người thầy năm xưa. Đến khi cái chết đến trong lặng thầm, người ta chỉ tìm thấy một lá thư chưa gửi:"Em chưa từng nói, nhưng em đã từng rất yêu anh. Cảm ơn vì đã tồn tại, dù chỉ là trong ký ức của em."Vài tuần sau, Duy Khang nhận được thư - họ tìm thấy tên anh trong danh sách liên hệ của cô. Anh đọc, im lặng rất lâu.…
Tên truyện: Chiếc Hộp Gỗ Trong Góc Sân Ký Ức.Tác giả: Mực XanhThể loại: Học đường, tình cảm, đơn phương, hài hước.Dự kiến số chương: 42.Giới thiệu truyện:Một buổi sáng thứ Ba, Quốc Chí - cậu sinh viên mới chuyển ngành, lặng lẽ bước vào giảng đường rộng thênh thang. Cậu đến muộn, chỗ ngồi gần như kín hết. Ở cuối lớp, cạnh cửa sổ, còn một ghế trống.Cậu ngồi xuống, không ngờ người bên cạnh lại nghiêng đầu, cười khẽ hỏi:"Cậu có phải Quốc Chí, lớp 12A6 không?"Một gương mặt lạ mà quen, một câu hỏi bất ngờ, và một ánh nhìn khiến cậu... bối rối cả tiết học.Hóa ra, có những rung động đến ngay từ lần đầu được gọi tên.Một tình yêu sét đánh. Một chiều. Và kéo dài đến tận cuối thời thanh xuân.Trời ơi, ngồi cạnh nhau một tiết mà crush người ta mấy năm - ai cho phép vậy hả tim ơi!? Lưu ý: Nhân vật, địa danh và sự kiện trong truyện hoàn toàn là hư cấu, không đại diện cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Vui lòng không re-up, đạo nhái hay chuyển ver.…
Lịch update: T2, T3, T4, T5Truyện dịch Star Scope - JiwinilLời NXB'Nỗi đau là một điều rất đỗi tự nhiên. Chỉ cần còn là con người, chúng ta đều sẽ phải đau. Đau... để biết rằng trái tim vẫn còn đập, rằng mình vẫn đang sống.Với 'KhiangDao', người đã lớn lên cùng vô vàn tổn thương, thì chẳng có nỗi đau nào khắc sâu trong ký ức bằng 'lần đầu tiên' ấy. Dẫu vậy, cậu vẫn phải tiếp tục sống, dù có lạc lõng, trôi dạt giữa khoảng không vô tận như đang lênh đênh trong vũ trụ.Và rồi khi 'KhobKhet', người vẫn khắc ghi trong ký ức lần nữa bước vào cuộc sống, những tưởng mọi thứ đã kết thúc, vậy mà cảm xúc và mối quan hệ ấy lại dâng trào trở lại. Dù từng nghĩ rằng đã quên, đã khóa kín trái tim, cuộc sống đã cạn kiệt ý nghĩa. Nhưng hóa ra, KhiangDao chưa từng quên đi bất cứ điều gì về KhobKhet...'KhobKhet' vẫn luôn ở bên cạnh 'KhiangDao'.Hãy cùng bước vào câu chuyện của hai con người bị 'thế giới' xô đẩy để một lần nữa quay về quỹ đạo của nhau và cùng trở thành điểm tựa, giúp họ vượt qua một mối quan hệ đầy đau đớn, ngập tràn nước mắt... nhưng cũng ấm áp và đẹp đẽ đến lạ nhé.'T/n: Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả hay nph, vui lòng không share public hay mang bản dịch đi nơi khác!Để ủng hộ bản quyền và tác giả mí bà có thể mua truyện trên MEB có Eng và Thai ver nhé!Với một đứa mê truyện ngược ngược, SE, khóc ẻ như t thì t mê mấy thể loại như này lắm ^^ Ai thích ngược hay thấy muốn khóc thì mời cùng lọt cái hố này với t nha.Truyện thấy Wabi mua bản quyền rồi đó mà mãi chưa thấy rục rịch gì.…
Thanh xuân vườn trườngPlan : 1 cậu học sinh nghèoMean : 1 cậu học sinh lêu lổngNhưng 2 người họ đã gặp, và nảy sinh tình cảm với nhau...____________Chuyển Ver đã có sự cho phép của tác giả.…
Câu truyện về cô gái xinh xắn đáng yêu như một thiên thần. Nhưng lại bị mắc căn bệnh vô cảm , vì vậy cô không tiếp xúc với người lạ.Luôn tìm một góc riêng cho mình, những người bạn thân của cô, chính là những người luôn vươn cánh tay ra, và chủ động đến bên cô.18 năm cô sống như vậy, rất nhiều chàng trai mến mộ nhưng cô luôn k có cảm tình với họ.Cô luôn gặp những chuyện đen đủi.Cô luôn sống với vỏ ngoài mạnh mẽ nhưng nội tâm lại vô cùng mềm yếu.Có lúc cô muốn mình thay đổi, nhưng điều đó dường như quá khó đối với cô gái này...Nhưng khi bước chân vào cánh cổng đại học dường như cô đã tìm được động lực giúp mình thay đổi...Câu truyện bắt đầu từ tuổi 18 của thiên thần nhỏ ngây thơ này nhé.…
Tác giả: Đoàn Phùng Hiểu Lâm Đường Tiểu Tuyết ngước đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào người đứng đối diện, khuôn mặt cao ngạo, lạnh lùng kia giờ đây tràn ngập sự bi thương...... Gia đình của cô.....Người thân của cô..... Tất cả đều do người cô yêu nhất tự tay giết chết....!!!! Đường Tiểu Tuyết lấy chút can đảm còn sót lại của mình, run rẩy hỏi người đàn ông đứng trước mặt mình- người mà cô từng coi như sinh mạng....-"Tại sao chứ? Tại sao anh lại hại chết gia đình của tôi? Giết họ rồi lại cứu sống tôi...?? Lục Hàn Phong, anh rốt cuộc muốn gì ở tôi?? Đường Tiểu Tuyết tôi thân bại danh liệt, tôi mất hết đi tất cả mọi thứ...gia đình.... người thân....Lục Hàn Phong,sao anh lại nhẫn tâm đối xử với tôi như thế?? "-"Tại sao ư? Tại vì người cha thân thương của cô đã hại chết cả gia đình của tôi. Lục Hàn Phong tôi đã thề sẽ bắt gia đình cô phải trả lại gấp bội. Những việc này chỉ là mở đầu cho sự trả thù của tôi thôi, cô hiểu chứ? Chết ư? Như thế quá dễ dàng cho cô rồi. Món nợ của cha cô, cô hãy từ từ mà trả đi. Từ hôm nay, cuộc sống của cô sẽ do Lục Hàn Phong tôi một tay định đoạt. Tôi sẽ cho cô- con gái của người đàn ông độc ác đó- biết thế nào là SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT!"…
Nguyên bản: 实名拒绝做魔女[穿游戏] Hán Việt: Thật danh cự tuyệt tố ma nữ [ xuyên du hí ]Tác giả: Ngôn Ngôn Phu Tạp - 言言夫卡Editor: Tịch NguyênTình trạng: Hoàn thànhTình trạng Edit: On-going Thể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Cổ đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Tây huyễn, Xuyên việt, Hệ thống , Sảng văn , Trò chơi , Duyên trời tác hợp , Phương Tây , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1 , Thị giác nữ chủ. # ta nỗ lực vì ooc của ta mà lấp liếm ## mà các ngươi lại giả dối yêu ta:) #--Xuyên thành ma nữ săn thú trong trò chơi nữ xứng cùng vai ác đại BOSS, An Đại Nhĩ ngươi kỳ thật là không hoảng hốt.Chỉ cần nàng tu thân dưỡng tính, tránh thức tỉnh năng lực ma nữ trong cốt truyện là có thể sống đến cuối cùng.Nhưng sự thật chứng minh...... Ý tưởng càng tốt đẹp, hiện thực càng mơ hồ.Nàng không chỉ chiếm hết toàn bộ đất diễn của nữ chính, mà còn thuận tiện thống trị thế giới [ vẫy tay bye bye.jpg].--An Đại Nhĩ: Ta chỉ nghĩ đến sống cuộc đời an ổn, mà hệ thống đã nói ta là nhân vật tuyến chính, chỉ cần đủ ổn thì sẽ không phải chết.Nhưng là cái hệ thống khốn nạn này không có tình người, một mực ép ta phải OOC !OOC tới tình yêu, không cần cũng bị quật ngã !Sau này.An Đại Nhĩ:...... Tình yêu thật ngọt ta thật toan.Truyện này còn có tên là 《 cẩu so hệ thống bức ta làm đệ đệ 》, 《 không có khả năng, tình yêu không có khả năng ngọt ngào như vậy 》.-------Truyện đã có bản truyện tranh, vì đam mê nên Edit lại cho bạn nào muốn coi bản tiểu thuyết của tác giả :">…
(-) They will life, they will fight and they will die.Một áo choàng trắng, một mặt nạ mỉm cười, một khẩu súng và một giọng nói vang khắp màn đêm. Những tiếng đạn tinh túy vang lên, tất cả điều gục trước họng súng của hắn, chỉ còn lại một người với khuôn mặt trắng bệch, với đôi mắt tràn đầy sợ hãi. Giọng nói đó lại cất lên:(-) Tuyệt đẹp,hoàn hảo không một vết xước.Tiếng súng vang lên, tên cuối cùng gục ngã. Khói súng, cách hoa đào rơi, ánh bình minh ló dạng. Hắn nghiêng người cuối chào những tử thi nằm ngổn ngang trên nền đất lạnh. Giọng nói đó vang lên:(-) Trên thế giới này, dưới ánh bình minh này, ta tỏa sáng như những cánh hoa dưới ánh mặt trời rực rỡ,ta lấn át cả bầu trời.Hắn sãi bước đi, trên lưng hắn một thanh kiếm màu bạch ngân đang dần tỏa sáng... Màn đêm dần buông xuống, giọng nói lại cất lên:(-) Ánh Trăng,đẹp làm sao,đẹp như nụ cười của em vậy người con gái anh yêu.Hắn tháo chiếc mặt nạ ra và lấy thanh kiếm màu bạch ngân đang tỏa ánh sáng, đặt nhẹ nhàng trên bãi cỏ mềm đang dần thấm đợm sương đêm, những giọt sương đêm từ từ kết băng quanh thanh kiếm, không khí lạnh dần nhưng vẫn có chút gì đó ấm áp lạ thường. Giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm vang lên khác hẳn với giọng khàn khàn kèm sự tàn nhẫn lúc nãy:(-)Đêm hôm nay thật sự rất đẹp. Em thấy đó, ánh trăng, đom đóm kìa và cả những làn gió đang thổi đây này, tuyệt phải không.Chúng ta sẽ sớm bên nhau thôi,lần này sẽ là mãi mãi.…